Nguyễn Thúy Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Trong truyện ngắn "Con chim vàng", Nguyễn Quang Sáng đã khắc họa một cách chân thực và xúc động số phận bất hạnh của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ, tiêu biểu là nhân vật BàoBào là cậu bé mười hai tuổi, phải đi ở đợ để trả nợ cho mẹ, chịu đựng sự áp bức, đối xử tàn nhẫn của nhà chủ. Vì mong làm vừa lòng cậu chủ nhỏ Quyên và sợ những trận đòn roi, Bào đã liều mình trèo lên cây để bắt con chim vàng. Hình ảnh Bào cố gắng “với tới, với mãi” trong tuyệt vọng, rồi ngã xuống đau đớn và nhìn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên chỉ để nâng xác chim, đã làm bật lên sự bất công, vô tâm và tàn nhẫn của con người đối với những số phận nhỏ bé. Qua đó, tác giả thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với tuổi thơ nghèo khổ, đồng thời lên án xã hội bất công đã chà đạp những tâm hồn ngây thơ, lương thiện. Truyện ngắn không chỉ lay động người đọc bởi nội dung nhân văn mà còn bởi lối kể chuyện chân thực, giàu cảm xúc. Câu 2 : Con người ta sinh ra, được sống trên đời đã là một hạnh phúc lớn. Nhưng có lẽ được sống trong lòng của người khác còn là hạnh phúc lớn hơn. Đó chính là khi có cảm giác yêu thương và được yêu thương. Tình yêu thương là thứ tình cảm tốt đẹp mà con người dành cho nhau. Tình thương là những nét đẹp bình dị, trong sáng của tình người, lòng nhân hậu, sự khoan dung, cao thượng, vị tha và công lí. Đó có thể là tình cảm gia đình, tình bằng hữu, tình yêu lứa đôi, tình người nói chung. Nó có thể là thứ tình cảm vun đắp, xây dựng trong một thời gian dài nhưng cũng có thể chỉ là một niềm thương cảm chực trào dâng khi ta gặp một hoàn cảnh đáng thương nào đó. Yêu thương chính là khi ta cảm thông quan tâm giúp đỡ người có cảnh ngộ bất hạnh, khó khăn trong cuộc sống. Tình yêu thương góp phần xoa dịu nỗi đau, hàn gắn vết thương, xóa bỏ hận thù. Một xã hội ngập tràn tình yêu thương thì đó là một xã hội bình đẳng, văn minh, bác ái. Khi lòng yêu thương trở thành chuẩn mực của xã hội thì cái ác sẽ bị đẩy lùi, chiến tranh sẽ không còn và lửa hòa bình sẽ ấm áp thắp lên trong mỗi căn nhà bình dị. Nhưng dù với bất cứ biểu hiện nào thì tình yêu thương cũng luôn mang lại những điều kì diệu riêng cho cả người cho đi và nhận về nó. Bên cạnh đó, yêu thương còn là lực hấp dẫn kéo con người ta xích lại gần nhau, tạo thành khối thống nhất, gây dựng những mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người. Thị Nở với tình yêu thương của một người đàn bà đã kéo Chí Phèo từ vực sâu của tội lỗi trở lại làm người với khát vọng lương thiện cháy bỏng. Nhiều tướng cướp hoàn lương cũng bởi vì có sự khoan hồng của pháp luật, sự yêu thương của con người trong cộng đồng. Song trong cuộc sống hiện đại ngày nay, còn có những kẻ sống lạnh lùng như một cỗ máy, vô hồn vô cảm, chỉ biết sống cho mình, luôn đố kị ganh ghét, xung đột, cướp đoạt, là mối hiểm họa lớn cho xã hội mà ta cần lên án và bài trừ. Yêu thương đem lại hạnh phúc cho nhân loại, chỉ có yêu thương mới xoa dịu những ngăn cách giàu nghèo, những bất đồng đố kị, làm cho xã hội văn minh tươi đẹp. Vì vậy hãy dành tình thương của mình cho mọi người thật nhiều. Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi ta biết mạnh dạn cho đi, hãy đem tình thương của mình gửi đến muôn nơi như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhắn nhủ: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi”.
Câu 1: PTBĐ là tự sự Câu 2 : con trai nhà chủ đòi mẹ bắt cho con chim vàng trên cây bà chủ sai bào bắt sống con chim trên cây cho cậu chủ nhưng không may bị ngã cây khi bắt chim , Bào bị chảy máu ở đầu , con chim bễ đầu chết. Mẹ con quyên chỉ quan tâm việc con chim mà con bà ta thích chết mặc kệ bào đang bị chảy máu. Câu 3: Ngôi kể thứ ba Td : người kể có thể quan sát trực quan miêu tả được chi tiết được hành động tâm lý của nhân vật . Giúp người đọc hiểu rõ hơn và có những cảm nhận chân thực .Còn giúp bài trở nên hay hơn và đặc sắc hơn. Câu 4: Cảnh tượng đau đớn, tuyệt vọng của Bào trong cơn kiệt sức, chấn thương nặng.Cử động "với tới, với mãi" nhưng "chẳng với được ai" gợi nỗi khao khát tuyệt vọng về một sự cứu giúp, một chút tình thương mà Bào không thể có được.Đây là biểu tượng cho thân phận lẻ loi, bất hạnh, mong manh của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ Câu 5 : Bào là cậu bé mồ côi cha, nghèo khổ, chịu đựng nhiều áp bức, tàn nhẫn nhưng vẫn hồn nhiên, giàu tình yêu thương.Cậu bé sống trong cảnh ngộ éo le, nhưng vẫn có lòng tự trọng, chịu đựng hy sinh vì một tình cảm trong sáng Qua nhân vật Bào, Nguyễn Quang Sáng bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với những kiếp người bé nhỏ, bất hạnh; đồng thời tố cáo sự tàn nhẫn của xã hội phong kiến bất công, làm tổn thương cả những tâm hồn ngây thơ nhất.
Câu 1: -Phương thức biểu đạt : Nghị luận Câu 2: 1- Lối sống buông xuôi, trì trệ, khước từ vận động. 2- Lối sống khao khát, luôn muốn tiên lên và không ngừng chuyển động. Câu 3: -Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh -Tác dụng: +Nội dung: Khẳng định tuổi trẻ cần có ý chí vươn lên không ngừng học hỏi và rèn luyện. +Nghệ thuật: Tăng sức gợi hình gợi cảm,thêm phần sinh động và thể hiện sâu triết lý sống. Câu 4: -“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là hình ảnh ẩn dụ cho khát vọng sống, lời thúc giục từ bên trong mỗi con người, nhắc nhở ta phải không ngừng vận động, phát triển hơn và sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình hơn. câu 5: -Mỗi người trong chúng ta,nhất là người trẻ cần phải sống tích cực và dấn thân và vươn tới những lý tưởng lớn lao thay vì buông xuôi, trì trệ hay an phận.Bởi lẽ, tuổi trẻ như dòng sông, nếu không chảy, không hướng ra biển lớn thì sẽ tù đọng, lụi tàn trong những đầm lầy chật hẹp, cũng như con người sẽ đánh mất ước mơ, ý nghĩa sống nếu ngừng cố gắng.
Câu 1:
Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" là một lời khuyên sâu sắc về việc sống tích cực, dám đương đầu với thử thách và theo đuổi ước mơ. Triết lý này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hành động, của việc trải nghiệm và không để sự an toàn giả tạo kìm hãm tiềm năng bản thân. Sự hối tiếc, theo Twain, thường đến từ những cơ hội bị bỏ lỡ, những điều ta ước mình đã làm nhưng chưa từng thực hiện. Sự an toàn, dù có vẻ hấp dẫn, lại thường là rào cản lớn nhất ngăn cản ta bước ra khỏi vùng thoải mái và khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài. Chính sự mạo hiểm, dù có rủi ro, mới mang lại những trải nghiệm quý giá và giúp ta trưởng thành. Cuộc sống là một hành trình, và chỉ khi ta dám bước đi, ta mới có thể khám phá hết vẻ đẹp và ý nghĩa của nó. Sự hối tiếc về những điều chưa làm sẽ luôn ám ảnh ta hơn nhiều so với những sai lầm ta đã mắc phải. Vì vậy, hãy sống trọn vẹn, mạnh dạn theo đuổi ước mơ và đừng để sự an toàn giả tạo kìm hãm tiềm năng của bản thân.
Câu 2: Trong đoạn trích, hình ảnh người mẹ hiện lên với tất cả sự tảo tần, hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến dành cho con. Dù cuộc sống khó khăn, bà vẫn một mình nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn tình yêu thương và cả cuộc đời để chăm sóc cho con. Khi Tâm rời quê lên thành phố, sáu năm trời bà không nhận được một lời hỏi thăm, không một dòng tin tức, chỉ có những khoản tiền gửi về lạnh lùng. Dù vậy, bà vẫn âm thầm chờ đợi và hy vọng. Khi Tâm trở về, bà mẹ hiện lên trong hình ảnh của một người phụ nữ già nua, lam lũ, mặc bộ áo cũ kỹ. Chỉ một câu nói “Con đã về đấy ư?” đã gói trọn bao nhớ mong, xúc động. Bà không trách cứ con, mà trái lại còn ân cần hỏi han sức khỏe, lo lắng cho từng việc nhỏ. Những lời nói chất chứa tình thương, sự quan tâm, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng. Bà cũng nhắc đến Trinh – cô gái ở làng – như một cách gợi nhắc những ký ức đẹp, mong níu kéo sự gắn bó của con với quê nhà. Đặc biệt, khi Tâm đưa tiền, dù run run đón lấy, bà mẹ vẫn rơm rớm nước mắt. Không phải vì món tiền, mà vì cảm xúc nghẹn ngào, bởi dù con đã thay đổi, vẫn còn nhớ đến mẹ. Tình mẫu tử trong bà không bị phai nhạt bởi thời gian hay sự vô tâm của con, mà vẫn âm ỉ cháy như ngọn lửa ấm áp giữa mùa đông. Tóm lại, nhân vật người mẹ là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, của người phụ nữ Việt Nam tần tảo, giàu đức hy sinh. Qua đó, tác giả nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng và yêu thương người mẹ của mình.
Câu 1: -Phương thức biểu đạt : Nghị luận Câu 2: 1- Lối sống buông xuôi, trì trệ, khước từ vận động. 2- Lối sống khao khát, luôn muốn tiên lên và không ngừng chuyển động. Câu 3: -Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh -Tác dụng: +Nội dung: Khẳng định tuổi trẻ cần có ý chí vươn lên không ngừng học hỏi và rèn luyện. +Nghệ thuật: Tăng sức gợi hình gợi cảm,thêm phần sinh động và thể hiện sâu triết lý sống. Câu 4: -“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là hình ảnh ẩn dụ cho khát vọng sống, lời thúc giục từ bên trong mỗi con người, nhắc nhở ta phải không ngừng vận động, phát triển hơn và sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình hơn. câu 5: -Mỗi người trong chúng ta,nhất là người trẻ cần phải sống tích cực và dấn thân và vươn tới những lý tưởng lớn lao thay vì buông xuôi, trì trệ hay an phận.Bởi lẽ, tuổi trẻ như dòng sông, nếu không chảy, không hướng ra biển lớn thì sẽ tù đọng, lụi tàn trong những đầm lầy chật hẹp, cũng như con người sẽ đánh mất ước mơ, ý nghĩa sống nếu ngừng cố gắng.