Vũ Đỗ Diệu Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Đỗ Diệu Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ta có \(W_{t_{đ \overset{ˋ}{\hat{a}} u}} = m g h = 0 , 2.10.10 = 20 \left(\right. J \left.\right)\)

Vận tốc của vật khi chạm đất là \(v = \sqrt{2 g h} = \sqrt{2.10.10} = 10 \sqrt{2} \left(\right. m / s \left.\right)\)

\(\Rightarrow W_{đ_{c h ạ m đ \overset{ˊ}{\hat{a}} t}} = \frac{1}{2} m v^{2} = \frac{1}{2} . 0 , 2. \left(\left(\right. 10 \sqrt{2} \left.\right)\right)^{2} = 20 \left(\right. J \left.\right)\)

Ta thấy \(W_{t_{đ \overset{ˋ}{\hat{a}} u}} = W_{đ_{c h ạ m đ \overset{ˊ}{\hat{a}} t}} = 20 J\)

 b) Cơ năng của vật là \(W = W_{t_{đ \overset{ˋ}{\hat{a}} u}} + W_{đ_{đ \overset{ˋ}{\hat{a}} u}}\) \(= 20 J\) (vì \(v_{0} = 0 \left(\right. m / s \left.\right)\))

Gọi vị trí mà động năng bằng thế năng là \(A\)

 \(\Rightarrow W_{t_{A}} = W_{đ_{A}}\) 

 \(\Rightarrow W_{t_{A}} = \frac{1}{2} W_{A} = \frac{1}{2} W = 10 J\)

 \(\Rightarrow m g h_{A} = 10 J\) 

 \(\Rightarrow 0 , 2.10 h_{A} = 10 J\)

 \(\Rightarrow h_{A} = 5 \left(\right. m \left.\right)\)

 Vậy khi vật ở độ cao 5m so với mặt đất thì động năng bằng thế năng.

a) Trọng lượng vật chính là lực để kéo vật lên: 

\(F = P = 10 m = 10 \cdot 1200 = 12000 \left(\right. N \left.\right)\)

Công suất của động cơ:

\(P_{1} = F \cdot v = 12000 \cdot 1 = 12000 \left(\right. W \left.\right)\)

b) Chọn chiều dương là chiều chuyển động.

Áp dụng định luật ll Niu-tơn ta có: \(\overset{\rightarrow}{F_{k}} + \overset{\rightarrow}{P} = m \cdot \overset{\rightarrow}{a}\)

\(\Rightarrow F_{k} - P = m \cdot a \Rightarrow F_{k} = m \cdot a + P = 1200 \cdot 0 , 8 + 12000 = 12960 \left(\right. N \left.\right)\)

Vận tốc vật đạt khi di chuyển trên độ cao \(10 m\) là:

\(v^{2} - v_{0}^{2} = 2 a S \Rightarrow v = \sqrt{2 a S} = \sqrt{2 \cdot 0 , 8 \cdot 10} = 4 m / s\)

Công suất trung bình của động cơ:

\(P = F_{k} \cdot v = 12960 \cdot 4 = 51840 \left(\right. W \left.\right)\)

Chọn chiều dương là chiều chuyển động của vật.

Gia tốc vật: \(v^{2} - v_{0}^{2} = 2 a S\)

\(\Rightarrow a = \frac{v^{2} - v_{0}^{2}}{2 S} = \frac{6^{2} - 2^{2}}{2 \cdot 8} = 2 m / s^{2}\)

Áp dụng định luật ll Niu-tơn: \(P s i n \alpha - F_{m s} = m \cdot a\)

\(\Rightarrow F_{m s} = P s i n \alpha - m \cdot a = 1 , 5 \cdot 10 \cdot s i n 3 0^{o} - 1 , 5 \cdot 2 = 4 , 5 N\)

Công của trọng lực: \(A = P s i n \alpha \cdot s = 1 , 5 \cdot 10 \cdot s i n 3 0^{o} \cdot 8 = 60 J\)

Công của lực ma sát: \(A_{m s} = - F_{m s} \cdot s = - 4 , 5 \cdot 8 = - 36 J\)

a. Động lượng toàn phần của 1 hệ kín là đại lượng bảo toàn

b. Va chạm đàn hồi là hai vật sau khi va chạm nhau sẽ tách rời nhau và chuyển động theo hai hướng khác nhau.

Va chạm mềm là hai vật sau khi va chạm nhau sẽ dính vào nhau và chuyển động cùng hướng và cùng vận tốc

Động lượng và động năng của vật trước và sau va chạm sẽ luôn được bảo toàn

a. Độ biến dạng của lò xo là:

l=l1-l0=>23-20=3cm=0.03m

b. Độ cứng của lò xo là: k=m.g/l=>k=0.3.10/0.03=100N/m

a. Điều kiện để một vật chuyển động tròn đều là phải có quỹ đạo là hình tròn và tốc độ không thay đổi

b. Lực hướng tâm có: Phương: trùng với bán kính, chiều hướng vào tâm quỹ đạo, độ lớn không thay đổi. 

Ví dụ: Quỹ đạo của Mặt Trăng quay quanh Trái Đất

Quỹ đạo của cánh quạt quay quanh trục của nó

Vật buộc vào dây rồi quay tròn

Câu 1: Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích “Người trong bao” của Sê-khốp là hình ảnh điển hình cho kiểu người sống bảo thủ, khép kín và bị ám ảnh bởi nỗi sợ. Suốt mười lăm năm, ông ta luôn giữ một lối sống kỳ quái: đi giày cao su, mang ô dù trời nắng, mặc áo bành tô và nhét mọi thứ vào trong bao. Không chỉ vật chất, tâm hồn ông cũng bị nhốt trong một “cái bao” vô hình – đó là sự lo sợ, dè chừng, né tránh mọi thay đổi. Bê-li-cốp không chỉ tự giam mình mà còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến cả môi trường xung quanh, khiến cho bạn bè, đồng nghiệp và cả thành phố sống trong không khí ngột ngạt, lo âu. Qua hình tượng này, tác giả phê phán mạnh mẽ lối sống co cụm, trì trệ đang tồn tại trong xã hội đương thời, đồng thời bày tỏ khát vọng về một cuộc sống tự do, tiến bộ và cởi mở hơn. Nhân vật Bê-li-cốp không chỉ là một cá nhân mà còn là biểu tượng cho cả một lớp người “trong bao” – những con người kìm hãm sự phát triển của xã hội bằng sự hèn nhát và bảo thủ.

Câu 2: Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” – nơi mà ta cảm thấy thoải mái, quen thuộc, ít rủi ro và ít thử thách. Tuy nhiên, nếu mãi ở trong vùng an toàn, con người dễ rơi vào trạng thái trì trệ, bảo thủ, không dám đối mặt với cái mới. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ cần thiết mà còn có ý nghĩa to lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân.

Bước ra khỏi vùng an toàn trước hết là hành động dũng cảm vượt qua nỗi sợ– sợ thất bại, sợ phán xét, sợ không đủ năng lực. Chính những nỗi sợ này khiến con người ngại thử thách, chỉ muốn sống trong khuôn khổ an toàn. Tuy nhiên, chỉ khi đối mặt với khó khăn, con người mới có cơ hội hiểu rõ năng lực thật sự của bản thân, từ đó phát triển và trưởng thành hơn. Những trải nghiệm mới, dù thành công hay thất bại, cũng đều mang lại bài học quý giá.

Việc vượt khỏi vùng an toàn còn giúp con người phá vỡ giới hạn của chính mình. Có những khả năng tiềm ẩn chỉ bộc lộ khi ta đặt mình vào tình huống khó khăn, thử thách. Một học sinh rụt rè khi thử phát biểu trước lớp có thể dần trở nên tự tin hơn. Một người chưa từng đi xa nếu dám thử một chuyến du lịch một mình có thể khám phá nhiều điều mới mẻ và trưởng thành hơn. Những thay đổi tích cực ấy sẽ không thể xảy ra nếu ta mãi trốn trong vỏ bọc quen thuộc.

Không chỉ có ý nghĩa với cá nhân, việc bước ra khỏi vùng an toàn còn góp phần làm cho xã hội năng động và tiến bộ hơn. Những con người dám nghĩ, dám làm – từ doanh nhân, nhà khoa học đến nghệ sĩ – đều là những người đã vượt qua rào cản an toàn để đổi mới và sáng tạo. Nếu không có họ, xã hội sẽ mãi dậm chân tại chỗ.

Tuy nhiên, không nên hiểu việc bước ra khỏi vùng an toàn là liều lĩnh, bất chấp. Điều quan trọng là cần chuẩn bị tâm thế vững vàng, mục tiêu rõ ràng và chấp nhận rủi ro trong giới hạn cho phép. Bước đi đầu tiên có thể khó khăn, nhưng nếu không bắt đầu, chúng ta sẽ mãi đứng yên.

Tóm lại, việc bước ra khỏi vùng an toàn là hành trình đầy thử thách nhưng cần thiết để mỗi người khám phá bản thân, phát triển năng lực và sống trọn vẹn hơn. Dũng cảm thay đổi không phải để trở thành người khác, mà là để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình

Câu 1: Biểu cảm

Câu 2: Nhân vật: Bê-li-cốp

Câu 3: Ngôi kể: Ngôi thứ nhất. Tác dụng: Tạo cảm giác chân thực, gần gũi, giúp bộc lộ trực tiếp thái độ, quan điểm của người kể

Câu 4: Chi tiết: Đi giày cao xu, mang ô, mặc áo choàng, sống khép kín, sợ hãi mọi thứ xung quanh

Theo em, ý nghĩa của nhan đề là Bê-Li-Cốp sống trong cái bao mà ông tạo nên tượng trưng cho lối sống bảo thủ, sợ hãi, không dám thay đổi. Nhan đề thể hiến sự phê phán lối sống thu mình, hèn nhát trong xã hội

Câu 5: Bài học em rút ra được trong đoạn trích là phê phán lối sống co cụm, sợ hãi như Bê-li-cốp, lên án sự bảo thủ, lạc hậu, kìm hãm xã hội. Kêu gọi mọi người hãy sống cởi mở, dũng cảm, dám thay đổi và tiếp nhận điều mới




Câu 1: Câu nói của Mark Twain khuyến khích chúng ta sống một cuộc đời không hối tiếc, bởi vì đôi khi, những điều không làm mới là điều khiến ta tiếc nuối nhất. Trong cuộc sống, ai cũng có những khoảnh khắc đắn đo, ngần ngại trước những quyết định lớn, nhưng chính những cơ hội bỏ lỡ, những ước mơ không dám theo đuổi mới là điều để lại sự tiếc nuối lâu dài. Sự an toàn và thoải mái có thể mang lại cho chúng ta cảm giác yên tâm trong hiện tại, nhưng chúng không giúp chúng ta trưởng thành và khám phá những giới hạn của bản thân. Nếu chỉ luôn ở trong “bến đỗ an toàn”, chúng ta sẽ không thể phát triển và học hỏi được những bài học quý giá từ sự thất bại hay thành công. Vì vậy, câu nói này nhắc nhở rằng đôi khi, ta cần mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn, chấp nhận thử thách, và không sợ hãi khi đối mặt với những điều mới mẻ. Bởi chính những trải nghiệm này sẽ tạo nên câu chuyện của cuộc đời ta.

Câu 2: Lẽ đời khi giàu sang phú quý con người ta thường quên đi cảnh thực tại khốn khó, bần hàn. Giống như nhân vật tôi trong bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy khi sung sướng thì quên đi vầng trăng nghĩa tình, phải đến khi mất điện mới thấy vầng trăng có ý nghĩa như thế nào. Nhân vật Tâm trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam lại khác hoàn toàn, anh ta phủ nhận quá khứ, quên đi những người đã yêu thương, giúp đỡ mình, quay lưng với cả ruột thịt. Nhân vật đã được Thạch Lam khắc họa bằng ngòi bút chân thật nhất trên trang văn của mình. Câu chuyện kể về nhân vật chính Tâm, một người được nuôi dưỡng bởi mẹ già của mình với tình yêu và sự chăm sóc. Dưới sự dạy dỗ của mẹ, Tâm trở thành người học hành đàng hoàng và được thoát ra khỏi quê nghèo lên thành phố. Tuy nhiên, khi anh ta rời xa quê hương để đến thành phố, cuộc sống xa hoa và hào nhoáng dường như làm mờ đi đôi mắt và làm Tâm quên đi người mẹ già yêu dấu ở quê nhà. Trong khoảng thời gian dài sáu năm đó, anh chàng chỉ đơn thuần gửi tiền về cho mẹ hàng tháng mà không một lần hỏi thăm hay để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê nhà. Trong những bức thư ấy chứa đựng biết bao sự quan tâm và ân cần của người mè lâu năm chẳng được gặp con. Tệ hơn nữa, vì lo sợ bị phát hiện rằng mẹ anh là người nghèo khổ ở quê hương, anh ta không thông báo cho mẹ biết rằng mình đã lấy vợ. Khi cuối cùng buộc phải trở về thăm quê, Tâm đáp lại tình cảm của mẹ bằng sự thờ ơ, thậm chí còn xưng hô tôi – bà, thể hiện là một người “không cùng đẳng cấp” với những người họ hàng ở quê. Trước hết chúng ta phải đồng tình với nhau rằng Tâm là một chàng trai có chí tiến thủ. Bằng chứng là anh ta rất chịu khó học hành, nhà nghèo nhưng luôn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi cuộc đời, số phận cho mình. Và những nỗ lực ấy của Tâm đã được đền đáp một cách xứng đáng. Cậu thành đạt, có cuộc sống dư dả, lại lấy được cô vợ giàu có. Hai vợ chồng sống trong nhà cao cửa rộng, cơm bưng nước rót, tận hưởng những thú vui xa xỉ của những người giàu có. Nhưng trái ngược với chí tiến thủ không ngừng ấy Tâm lại là một con người vô ơn, bạc bẽo. Đầu tiên là với chính người mẹ già của mình, cậu đã quên hoàn toàn đi người mẹ đã nuôi nấng hy sinh vì mình, đã cho cậu có cuộc sống như ngày hôm nay. Cậu coi việc thăm mẹ là nghĩa vụ, cậu ta lấy vợ nhưng mẹ cũng không hề hay biết. Bởi vì Tâm muốn giấu nhẹm mình có một bà mẹ nghèo với thông gia nên cậu không hề nhắc đến mẹ trong lễ cưới. Đã vậy thì thôi cậu còn xem việc báo hiếu với mẹ bằng mấy đồng bạc, tuyệt nhiên không hỏi han mẹ lấy một lời, cho rằng mình đã làm tròn nghĩa vụ của một người con khi “tháng gửi về giúp bà cụ một số tiền, chàng lại càng tin như vậy lắm, khi nghĩ đến những cái khó khăn chàng phải vượt qua để có số tiền ấy. Bao nhiêu sự dối trá chàng phải cần đến để giấu không cho vợ biết! Có khi chàng nghĩ giận bà mẹ, vì bà mà chàng phải giấu diếm như thế” Thật chua xót và cay đắng biết bao nhiêu khi một đứa con lại luôn xấu hổ về mẹ của mình. Nghĩ rằng chỉ có mấy đồng tiền gửi cho mẹ thế là đã trọn bổn phận làm con, rồi lại trách, giận mẹ vì mẹ mà mình phải nói dối, giấu diếm vợ. Đến đây người đọc thầm trách Tâm đúng là một đứa con bất hiếu, không xứng đáng với những gì mà mẹ đã hy sinh cho mình. Người mẹ già ở quê luôn mỏi mòn chờ mong tin hồi âm của Tâm. Mong ngóng đứa con làm ăn xa trở về nhà không phải vì đồng quà, tấm bánh mà chỉ vì muốn nhìn thấy con luôn khoẻ mạnh, bình an. Đáng buồn thay Tâm lại xem đó là sự nhiêu khê, anh ta cứ khất lần khất lượt nghĩa vụ về quê, có khi năm, sáu năm chàng cũng không về. Người mẹ già liệu còn sống được bao nhiêu nữa để chờ mong tin con? Ấy thế mà Tâm vô cảm hờ hững đến độ sáu bảy năm cũng không về để thăm mẹ. Những bức thư mẹ gửi lên bằng tất cả tình yêu thương, trông chờ vào đứa con, Tâm lại xem đó là một thứ trò cười, xấu xí, Tâm khinh bỉ nó “thỉnh thoảng chàng nhận được ở nhà quê gửi ra một bức thư mà chữ viết non nớt nguệch ngoạc, và lời lẽ quê kệch. Tâm chỉ đọc thoáng qua rồi không để ý đến”.

Câu 1: Tự sự

Câu 2: Hai lối sống là:

- Lối sống của những người dân miền núi chân chất, hiền lành và rất thân thiện

- Lối sống của những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ nhưng cũng không kém phần sâu sắc

Câu 3: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh là nhấn mạnh sự sống mãnh liệt, sức sống bền bỉ và trường tồn của thiên nhiên

Câu 4: Theo em đây là một lời kêu gọi mạnh mẽ và đầy cảm xúc để thúc đẩy sự chuyển động của cuộc sống. Nó có thể đại diện cho việc vượt qua khó khăn, đối mặt với thách thức hoặc tìm kiếm ý nghĩa và mục đích trong cuộc sống. Nó cũng có thể ám chủ sự cần thiết phải thay đổi để tiến lên phía trước, khám phá những khả năng mới và tạo ra sự khác biệt tích cục trong thế giới xung quanh chúng ta

Câu 5: Bài học rút ra là hãy biết trân trọng những điều bình dị nhỏ bé mà ý nghĩa quanh ta và luôn giữ cho mình một tâm hồn lạc quan, yêu đời để có thể cảm nhận được vẻ đẹp cuộc sống