Nguyễn Thành Đạt
Giới thiệu về bản thân
Dữ kiện:
-Chiều dài tự nhiên của lò xo: l_0 = 20 \text{ cm} = 0{,}20 \text{ m}
-Chiều dài khi treo vật: l = 23 \text{ cm} = 0{,}23 \text{ m}
-Khối lượng vật: m = 300 \text{ g} = 0{,}3 \text{ kg}
-Lấy g = 10 \text{ m/s}^2
a. Độ biến dạng của lò xo:
\Delta l = l - l_0 = 0{,}23 - 0{,}20 = \boxed{0{,}03 \text{ m}}
b. Tính độ cứng của lò xo:
Khi vật đứng yên, lực đàn hồi bằng trọng lượng:
F_{dh} = k \cdot \Delta l = P = m \cdot g
k = \frac{m \cdot g}{\Delta l} = \frac{0{,}3 \cdot 10}{0{,}03} = \frac{3}{0{,}03} = \boxed{100 \ \text{N/m}}
a. Điều kiện để vật chuyển động tròn đều:
Vật luôn chịu tác dụng của lực hướng tâm kéo về tâm quỹ đạo, giữ cho vận tốc thay đổi hướng liên tục.
b. Đặc điểm của lực hướng tâm:
-Hướng về tâm đường tròn.
-Có tác dụng làm đổi hướng chuyển động, giữ cho vật chuyển động tròn đều.
-Không sinh công.
3 ví dụ về lực hướng tâm:
1.Lực căng của dây khi quay quả cầu tròn.
2.Lực hấp dẫn giữa Trái Đất và Mặt Trăng.
3.Lực ma sát giữa bánh xe và mặt đường khi xe chạy vòng cua.
a. Nội dung định luật bảo toàn động lượng:
Trong một hệ kín, không có ngoại lực tác dụng, thì tổng động lượng của hệ được bảo toàn.
Công thức:
\vec{p}{\text{trước}} = \vec{p}{\text{sau}} \quad \text{hay:} \quad m_1 v_1 + m_2 v_2 = m_1 v_1{\prime} + m_2 v_2{\prime}
b. Va chạm đàn hồi và va chạm mềm:
-Va chạm đàn hồi: sau va chạm, các vật bật ra, bảo toàn cả động lượng và động năng.
-Va chạm mềm: sau va chạm, các vật dính vào nhau, chỉ bảo toàn động lượng, động năng không bảo toàn.
Câu 1 (2.0 điểm): Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích nhân vật Bê-li-cốp
BAI LAM
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích Người trong bao là hiện thân điển hình cho kiểu người sống khép kín, bảo thủ và sợ hãi cuộc sống thực tại. Từ hình thức bề ngoài đến đời sống nội tâm, ông ta đều tìm cách che đậy, thu mình lại trong những “lớp vỏ” an toàn. Bê-li-cốp luôn đi giày cao su, mặc áo bông, đeo kính râm, nhét bông vào tai, mọi vật dụng đều được đặt trong bao – thể hiện nỗi sợ hãi phi lý với thế giới bên ngoài. Tư tưởng của ông ta cũng luôn bám vào những quy định cứng nhắc, lỗi thời, chỉ tin vào thông tư, mệnh lệnh. Lối sống và suy nghĩ đó không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân Bê-li-cốp mà còn tác động tiêu cực đến cả tập thể giáo viên, nhà trường và cộng đồng. Ai cũng sợ hãi, dần đánh mất tự do và sự năng động trong cuộc sống. Qua nhân vật này, nhà văn Sê-khốp không chỉ phê phán một kiểu người cụ thể mà còn cảnh tỉnh xã hội trước những biểu hiện trì trệ, lạc hậu, để từ đó khơi gợi khát vọng sống cởi mở, tích cực và dám thay đổi.
Câu 2 (4.0 điểm): Viết bài văn khoảng 600 chữ trình bày suy nghĩ về việc bước ra khỏi vùng an toàn
BAI LAM
Trong hành trình phát triển của mỗi con người, vùng an toàn là nơi khiến ta cảm thấy thoải mái, yên ổn vì không phải đối mặt với rủi ro hay thách thức. Tuy nhiên, nếu mãi sống trong vùng an toàn ấy, con người sẽ dễ trở nên trì trệ, thiếu động lực vươn lên và dần đánh mất những cơ hội quý giá trong cuộc sống. Việc dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết để mỗi người trưởng thành và phát triển toàn diện. Bước ra khỏi vùng an toàn có nghĩa là đối mặt với những điều mới mẻ, đôi khi là cả khó khăn và thất bại, nhưng đó cũng là lúc ta khám phá khả năng tiềm ẩn bên trong bản thân, học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm quý giá và rèn luyện bản lĩnh sống. Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi để vượt qua chính mình. Nếu không dám thử sức, con người sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Bên cạnh đó, sống mãi trong vùng an toàn dễ khiến ta thỏa mãn, tự hài lòng với hiện tại, từ đó đánh mất sự sáng tạo và tinh thần tiến bộ. Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không đồng nghĩa với hành động mạo hiểm một cách mù quáng mà cần có sự chuẩn bị, cân nhắc kỹ lưỡng về năng lực, tinh thần và mục tiêu cụ thể. Dám vượt qua ranh giới của bản thân là biểu hiện của sự trưởng thành, là khởi đầu cho những chuyển biến tích cực trong cuộc đời. Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ là hành động can đảm mà còn là chìa khóa để mở ra những chân trời mới, giúp con người phát triển mạnh mẽ hơn trong cuộc sống không ngừng vận động.
Câu 1 (2.0 điểm): Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích nhân vật Bê-li-cốp
BAI LAM
Nhân vật Bê-li-cốp trong đoạn trích Người trong bao là hiện thân điển hình cho kiểu người sống khép kín, bảo thủ và sợ hãi cuộc sống thực tại. Từ hình thức bề ngoài đến đời sống nội tâm, ông ta đều tìm cách che đậy, thu mình lại trong những “lớp vỏ” an toàn. Bê-li-cốp luôn đi giày cao su, mặc áo bông, đeo kính râm, nhét bông vào tai, mọi vật dụng đều được đặt trong bao – thể hiện nỗi sợ hãi phi lý với thế giới bên ngoài. Tư tưởng của ông ta cũng luôn bám vào những quy định cứng nhắc, lỗi thời, chỉ tin vào thông tư, mệnh lệnh. Lối sống và suy nghĩ đó không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân Bê-li-cốp mà còn tác động tiêu cực đến cả tập thể giáo viên, nhà trường và cộng đồng. Ai cũng sợ hãi, dần đánh mất tự do và sự năng động trong cuộc sống. Qua nhân vật này, nhà văn Sê-khốp không chỉ phê phán một kiểu người cụ thể mà còn cảnh tỉnh xã hội trước những biểu hiện trì trệ, lạc hậu, để từ đó khơi gợi khát vọng sống cởi mở, tích cực và dám thay đổi.
Câu 2 (4.0 điểm): Viết bài văn khoảng 600 chữ trình bày suy nghĩ về việc bước ra khỏi vùng an toàn
BAI LAM
Trong hành trình phát triển của mỗi con người, vùng an toàn là nơi khiến ta cảm thấy thoải mái, yên ổn vì không phải đối mặt với rủi ro hay thách thức. Tuy nhiên, nếu mãi sống trong vùng an toàn ấy, con người sẽ dễ trở nên trì trệ, thiếu động lực vươn lên và dần đánh mất những cơ hội quý giá trong cuộc sống. Việc dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết để mỗi người trưởng thành và phát triển toàn diện. Bước ra khỏi vùng an toàn có nghĩa là đối mặt với những điều mới mẻ, đôi khi là cả khó khăn và thất bại, nhưng đó cũng là lúc ta khám phá khả năng tiềm ẩn bên trong bản thân, học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm quý giá và rèn luyện bản lĩnh sống. Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi để vượt qua chính mình. Nếu không dám thử sức, con người sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Bên cạnh đó, sống mãi trong vùng an toàn dễ khiến ta thỏa mãn, tự hài lòng với hiện tại, từ đó đánh mất sự sáng tạo và tinh thần tiến bộ. Tuy nhiên, việc bước ra khỏi vùng an toàn không đồng nghĩa với hành động mạo hiểm một cách mù quáng mà cần có sự chuẩn bị, cân nhắc kỹ lưỡng về năng lực, tinh thần và mục tiêu cụ thể. Dám vượt qua ranh giới của bản thân là biểu hiện của sự trưởng thành, là khởi đầu cho những chuyển biến tích cực trong cuộc đời. Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn không chỉ là hành động can đảm mà còn là chìa khóa để mở ra những chân trời mới, giúp con người phát triển mạnh mẽ hơn trong cuộc sống không ngừng vận động.
PHẦN II: LÀM VĂN
Câu 1 (2,0 điểm):
Đoạn văn nghị luận văn học (khoảng 200 chữ):
Bài làm
Trong truyện ngắn, nhân vật cậu bé Bảo là hình ảnh tiêu biểu cho những con người nhỏ bé, chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Bị mù từ nhỏ, Bảo phải sống trong thế giới tối tăm, cô lập và luôn mặc cảm. Tuy nhiên, sâu trong tâm hồn cậu là khát vọng được yêu thương, được cảm thông. Chi tiết Bảo cố với tới bàn tay mẹ thằng Quyên nhưng không thể chạm tới là biểu tượng cho nỗi khao khát ấy. Tình tiết này vừa gợi thương cảm, vừa khiến người đọc thấu hiểu và đồng cảm với những người kém may mắn trong xã hội. Qua đó, tác giả đề cao giá trị của tình yêu thương giữa con người với con người, đặc biệt là với những người yếu thế. Đây là một truyện ngắn giàu tính nhân văn, gợi mở nhiều suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống và tình người.
Câu 2 (4,0 điểm):
Bài văn 600 chữ: Trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của tình yêu thương trong cuộc sống
Bài làm
Tình yêu thương là sợi dây gắn kết con người với nhau, là chất keo kết dính cộng đồng, là thứ giúp cuộc sống này trở nên có ý nghĩa hơn. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, con người cũng cần được yêu thương và trao gửi yêu thương.
Yêu thương giúp con người vượt qua khó khăn, xoa dịu nỗi đau và hướng tới những điều tốt đẹp. Đặc biệt, trong xã hội hiện đại – nơi mà đôi khi sự vô cảm lên ngôi – thì tình yêu thương càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Một ánh mắt cảm thông, một hành động chia sẻ hay chỉ đơn giản là lắng nghe… cũng đủ làm ấm lòng người khác.
Không chỉ người thân, bạn bè mới xứng đáng được yêu thương, mà cả những người xa lạ, những mảnh đời bất hạnh cũng rất cần sự quan tâm, sẻ chia. Chính vì vậy, mỗi người hãy học cách sống nhân ái, vị tha, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm thông và giúp đỡ.
Thực tế cho thấy, những con người sống yêu thương luôn hạnh phúc và được người khác yêu mến. Ngược lại, những ai sống ích kỷ, lạnh lùng thường cô đơn và bị xa lánh.
Tình yêu thương chính là ánh sáng soi đường trong bóng tối, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim con người. Hãy yêu thương như một lẽ sống để cuộc đời mỗi người thêm phần ý nghĩa và thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự
câu 2: Cậu bé Bảo bị mù, sống trong nỗi cô đơn và mặc cảm. Khi được bạn bè đến chơi, đặc biệt là khi thằng Quyên – người bạn cùng tuổi – thăm hỏi và nắm tay, cậu xúc động mạnh nhưng lại không thể nắm lấy được bàn tay ấy. Đây là tình huống giàu kịch tính, thể hiện sự khát khao được yêu thương của nhân vật.
câu 3:
Ngôi kể: Ngôi thứ ba
Tác dụng:
-Giúp câu chuyện trở nên linh hoạt, dễ lồng ghép cảm xúc của nhiều nhân vật.
-Tạo góc nhìn toàn diện, khách quan về tâm trạng và hoàn cảnh của cậu bé Bảo. —Tăng sức gợi cảm, giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc nỗi đau và khát vọng tình cảm của nhân vật.
câu 4:phân tích chi tiết.
-Ý nghĩa hình ảnh: Bàn tay mẹ thằng Quyên như một biểu tượng của sự kết nối, yêu thương, nhưng lại xa vời, khiến Bảo dù cố gắng vẫn không thể chạm tới. -Tâm trạng nhân vật: Bảo cô đơn, mặc cảm và khao khát được yêu thương, nhưng lại bất lực, tuyệt vọng.
-Nghệ thuật: Câu văn mang tính biểu cảm cao, nhịp điệu lặp lại “với mãi, với mãi…” tạo cảm giác đau đáu, khắc sâu nỗi niềm cô đơn và mong mỏi trong lòng cậu bé.
Câu 5:
Nhận xét về nhân vật cậu bé Bảo:
-Là cậu bé bất hạnh (bị mù), sống nội tâm, nhạy cảm và rất khát khao được quan tâm, yêu thương.
-Dù mặc cảm và đau khổ nhưng vẫn giữ trong lòng sự ấm áp và khát vọng kết nối.
Thông điệp tác giả gửi gắm:
-Thể hiện lòng nhân ái sâu sắc với những số phận thiệt thòi
-Gợi nhắc chúng ta biết trân trọng, sẻ chia yêu thương với người khác, đặc biệt là những người thiếu may mắn.