Lương Thị Ngàn
Giới thiệu về bản thân
- Thanh Tâm Tài Nhân miêu tả Từ Hải là một người giang hồ có tài, giàu có, nhưng cũng chỉ là một nhân vật có phần thực tế, gần gũi với đời thường. Ông là một người có phẩm chất anh hùng nhưng không quá nổi bật, chỉ là một “hảo hán” bình thường, thích kết giao với những người cùng chí hướng.
- Nguyễn Du lại miêu tả Từ Hải như một người anh hùng lý tưởng, với vẻ ngoài cực kỳ oai phong và khí chất mạnh mẽ. Cụ thể, Nguyễn Du dùng những câu như “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” hay “đội trời đạp đất” để tạo ra hình ảnh Từ Hải không chỉ là một anh hùng giang hồ bình thường mà là một nhân vật phi thường, có tài năng và phẩm chất hơn người.
Theo em, nhân vật Từ Hải được khắc họa bằng bút pháp lý tưởng hóa và ước lệ – một đặc trưng tiêu biểu trong văn học trung đại.
Nguyễn Du sử dụng những hình ảnh mang tính ước lệ, tượng trưng như:
- “Râu hùm, hàm én, mày ngài” (chỉ vẻ ngoài oai phong, tuấn tú),
- “Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” (chỉ vóc dáng phi thường),
- “Đội trời đạp đất” (chỉ chí khí ngang tàng, vượt lên mọi khuôn khổ).
Đồng thời, tác giả dùng những cụm từ mang tính lý tưởng hóa:
- “Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài”
- “Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”
để thể hiện Từ Hải là con người toàn tài, vừa văn võ song toàn, lại mang hoài bão lớn lao với giang sơn, đất nước.
Tác dụng của bút pháp lý tưởng hóa, ước lệ:
- Làm nổi bật hình tượng Từ Hải như một người anh hùng trượng nghĩa, phi thường và khác hẳn những kẻ tầm thường quanh Kiều.
- Tô đậm vẻ đẹp của một “tri kỷ” – người duy nhất trong truyện đến với Kiều bằng tình yêu chân thành, không vụ lợi.
- Thể hiện khát vọng công lý, tự do và hạnh phúc của nhân dân gửi gắm qua nhân vật Từ Hải – một biểu tượng cho “chính nghĩa” trong xã hội bất công lúc bấy giờ.
Tóm lại, bút pháp lý tưởng hóa và ước lệ giúp hình tượng Từ Hải trở thành điểm sáng đầy ấn tượng trong Truyện Kiều, đồng thời thể hiện rõ tấm lòng yêu quý, ngợi ca của Nguyễn Du dành cho nhân vật này.
Những từ ngữ, hình ảnh Nguyễn Du dùng để miêu tả Từ Hải:
- Ngoại hình, dáng vẻ phi thường:
- “Râu hùm, hàm én, mày ngài”
- “Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao”
- “Đường đường một đấng anh hào”
- Tài năng, phẩm chất:
- “Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài”
- “Đội trời đạp đất ở đời”
- “Giang hồ quen thú vẫy vùng”
- “Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”
- Tình cảm, thái độ với Kiều:
- “Một lời đã biết đến ta / Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau”
- “Khi thân chẳng lọ là cầu mới thân”
Nhận xét về thái độ của Nguyễn Du đối với Từ Hải:
Nguyễn Du dành cho Từ Hải một thái độ ngưỡng mộ, trân trọng và lý tưởng hóa. Qua những từ ngữ gợi hình và giàu chất anh hùng, tác giả xây dựng Từ Hải như một người đàn ông phi thường – hội tụ cả tài năng, khí phách và tình cảm sâu sắc. Đây không chỉ là một người hùng trong hành động mà còn là bậc tri kỷ đầy thấu hiểu và tôn trọng Thúy Kiều. Có thể nói, Từ Hải là hình tượng anh hùng lý tưởng trong Truyện Kiều, được Nguyễn Du xây dựng như một điểm sáng đối lập với xã hội đen bạc, tàn nhẫn quanh Kiều.
1. Hàm én, mày ngài
2. Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo
3. Mắt xanh
4. Tấn Dương thấy mây rồng
5. Tri kỉ
6. Giường thất bảo, màn bát tiên
7. Sánh phượng, cưỡi rồng
Văn bản trên kể về sự việc Từ Hải gặp và kết duyên với Thúy Kiều.
Trong giao tiếp hằng ngày, góp ý hay nhận xét người khác là điều không thể tránh khỏi. Đó có thể là một lời nhận xét trong lớp học, trong công việc, hay trong một cuộc thi nào đó. Tuy nhiên, việc góp ý, nhận xét trước đám đông lại là một hành động nhạy cảm, đòi hỏi sự tinh tế, khéo léo và tôn trọng người được nhận xét. Vậy chúng ta nên suy nghĩ như thế nào về cách góp ý trước tập thể?
Góp ý là một hình thức phản hồi giúp người khác nhận ra điểm mạnh và khuyết điểm của bản thân để tiến bộ hơn. Nhưng khi lời nhận xét được nói ra giữa đám đông, nó không chỉ đơn giản là một ý kiến cá nhân mà còn có thể tác động rất lớn đến cảm xúc, lòng tự trọng, thậm chí là danh dự của người khác. Một lời góp ý chân thành nhưng thiếu tế nhị có thể biến thành một “vết thương” khó lành trong lòng người nghe.
Thực tế đã có nhiều trường hợp minh chứng cho điều này. Trong truyện ngắn Ai biểu xấu của Nguyễn Ngọc Tư, một thí sinh đã bị vị giám khảo chê ngoại hình công khai trên sóng truyền hình. Dù lời nói đó là thật, nhưng nó lại thiếu sự cảm thông và khiến thí sinh như “chết đứng trên sân khấu”. Đây không chỉ là sự tổn thương cá nhân mà còn là biểu hiện của việc lạm dụng quyền nhận xét mà không cân nhắc đến hậu quả.
Vì vậy, khi góp ý trước đám đông, điều quan trọng nhất là sự tôn trọng và tinh tế. Người góp ý cần cân nhắc: điều mình nói có thực sự cần thiết không, cách nói có nhẹ nhàng chưa, và hoàn cảnh có phù hợp không? Đôi khi, một lời nói nhẹ nhàng, kín đáo lại giúp người khác nhận ra lỗi sai nhanh hơn và ít tổn thương hơn nhiều so với một lời chê bai công khai. Góp ý không chỉ là nói lên sự thật, mà còn là nghệ thuật giao tiếp, là sự khéo léo trong việc đặt mình vào vị trí người khác.
Tuy nhiên, không phải lúc nào góp ý trước đám đông cũng là sai. Trong môi trường giáo dục hay làm việc nhóm, nếu góp ý đúng lúc, đúng cách, thì có thể giúp tập thể cùng nhau học hỏi và phát triển. Điều quan trọng là người nói phải biết cách lựa lời, tránh chỉ trích cá nhân một cách gay gắt hoặc mang tính hạ thấp người khác.
Tóm lại, góp ý là điều cần thiết, nhưng cần thực hiện với sự tử tế và thấu cảm. Khi nhận xét người khác trước đám đông, hãy luôn tự hỏi: “Nếu là mình, mình có muốn nghe điều này theo cách như vậy không?” Bởi đôi khi, một lời nói không khéo có thể khiến người khác đau cả một đời.
Truyện ngắn Ai biểu xấu của Nguyễn Ngọc Tư để lại nhiều suy ngẫm sâu sắc nhờ nội dung gần gũi và cách thể hiện đầy cảm xúc. Về nội dung, tác phẩm phơi bày một thực tế đáng buồn: người ta dễ dàng đánh giá và làm tổn thương người khác chỉ vì ngoại hình. Qua tình huống một thí sinh bị giám khảo chê công khai giữa hàng ngàn người, tác giả lên án sự thiếu tế nhị, thừa phũ phàng trong lời nói của một số người có quyền đánh giá. Từ đó, truyện truyền đi thông điệp về sự cảm thông, về cách đối xử tử tế và nhân văn trong giao tiếp. Về hình thức, truyện sử dụng giọng văn gần gũi, mộc mạc, có chút châm biếm mà vẫn đầy cảm xúc. Lối kể chuyện ngôi thứ nhất giúp người đọc dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào hoàn cảnh nhân vật. Những câu văn ngắn, hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi tạo nên dư âm lặng lẽ, đau đáu. Ai biểu xấu không chỉ là một câu chuyện đời thường, mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía về cách chúng ta sống và đối xử với nhau trong xã hội.
- Lời nói có thể gây tổn thương sâu sắc
- Ngoại hình không phải là thước đo giá trị con người
- Cần sự tử tế và thấu cảm trong giao tiếp
- Giấc mơ và nỗ lực của mỗi người đều đáng được tôn trọng
Đoạn văn thể hiện sự khác biệt giữa cảm xúc cá nhân và việc thể hiện cảm xúc đó ra bên ngoài. Ai cũng có quyền nghĩ, nhưng không phải điều gì cũng nên nói ra, đặc biệt là những lời dễ gây tổn thương. Vị giám khảo đã thiếu tế nhị khi công khai chê ngoại hình thí sinh giữa đám đông. Lời nói có thể tước đi lòng tự trọng, làm tổn thương sâu sắc người khác. Vì thế, mỗi người cần cân nhắc trước khi nói, đặt mình vào vị trí người nghe để tránh gây đau lòng. Tế nhị và thấu cảm là biểu hiện của văn minh và nhân cách.
Câu hỏi này yêu cầu bạn xác định những tình huống khó xử mà các thí sinh trong cuộc thi đã gặp phải, và cảm nhận, cách ứng xử của họ trong những tình huống đó. Để trả lời câu hỏi này, bạn cần đọc kỹ bài văn được cung cấp để tìm ra các chi tiết liên quan đến những tình huống khó xử và cách các thí sinh đã đối mặt với chúng. Sau đó, bạn hãy diễn giải những cảm xúc và suy nghĩ của mình về cách ứng xử của họ, đồng thời đưa ra đánh giá khách quan.