Nông Văn Chinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn văn thuyết minh khoảng 200 chữ
Ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong việc quảng bá văn hoá truyền thống của Việt Nam đang trở thành xu hướng nổi bật, góp phần đưa di sản dân tộc đến gần hơn với công chúng trong kỷ nguyên số. Minh chứng rõ nét là tại Festival Phở Hà Nội 2025, ban tổ chức lần đầu tiên đưa công nghệ AI – Chatbot vào khu vực quầy thông tin để tư vấn, hỗ trợ du khách tìm kiếm gian hàng và món phở phù hợp. Thay vì phải hỏi trực tiếp hay mất thời gian tìm hiểu, khách tham dự chỉ cần tương tác với chatbot để được gợi ý nhanh chóng, chính xác. Điều này không chỉ tối ưu quy trình tổ chức mà còn nâng cao trải nghiệm cho người dân và du khách trong và ngoài nước. Việc kết hợp AI với văn hoá ẩm thực truyền thống cho thấy hướng đi thông minh: giữ nguyên giá trị cốt lõi của phở Việt, đồng thời khoác lên một diện mạo hiện đại, trẻ trung. Nhờ đó, những giá trị như quy trình nấu phở, câu chuyện lịch sử của món ăn được tái hiện sinh động qua không gian triển lãm “Câu chuyện phở” và các chương trình quảng diễn. Có thể nói, AI không thay thế bản sắc, mà trở thành cầu nối hiệu quả giúp văn hoá truyền thống lan tỏa mạnh mẽ hơn, đặc biệt tới thế hệ trẻ và bạn bè quốc tế.
---
Câu 2: Bài văn nghị luận khoảng 600 chữ phân tích đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng”
Đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” trong tác phẩm Trái tim người lính của Đại tá tình báo Nguyễn Văn Tàu là một trang viết giàu chất hiện thực và xúc động về đời sống gian khổ của người lính trên chiến trường miền Đông Nam Bộ trong kháng chiến chống Pháp. Đặc sắc nội dung của đoạn trích được thể hiện nổi bật ở hai phương diện: khắc họa thiên nhiên rừng chiến khu khắc nghiệt và tái hiện chân thực đời sống vật chất, tinh thần của người lính.
Trước hết, tác giả đã dựng lên bức tranh thiên nhiên rừng Hắc Dịch với vẻ đẹp hoang sơ nhưng đầy khắc nghiệt. “Đây là rừng già, khác rừng chồi bên Phú Thạnh… nhiều cây to, tàn cao”. Bút pháp tả thực kết hợp với giọng kể mộc mạc khiến người đọc hình dung rõ khung cảnh rừng sâu, âm u. Đặc biệt, mùa mưa trong rừng hiện lên như một thử thách ghê gớm: “đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt, con vắt nằm đầy trên lá mục, nghe hơi người đi tới, chúng tung lên bám vào, hút máu”. Những chi tiết nhỏ nhưng ám ảnh ấy không chỉ miêu tả môi trường sống mà còn cho thấy sự khắc nghiệt mà người lính phải đối mặt từng ngày. May mắn thay, lúc này là mùa khô, “đường dễ đi, và chưa có vắt”, một chi tiết nhỏ nhưng đủ để thấy niềm vui giản dị của người đi rừng.
Điểm nổi bật thứ hai là bức tranh đời sống thiếu thốn, gian khổ của bộ đội. Tác giả không né tránh sự thật mà kể lại bằng giọng kể trần trụi, chân thành. Bữa cơm của bộ đội chỉ là “củ mì luộc thay cơm”, “mỗi người chỉ một sét chén”, “dề cơm cháy cũng được cạy lên chia đều, mỗi người được một miếng bằng ba ngón tay”. Ngay cả ăn xong vẫn “cảm thấy như chưa ăn”, có thể “ăn thêm năm sáu phần như vậy nữa cũng chưa thấm tháp gì”. Sự đối chiếu với thời kỳ 1952 sau trận bão lụt càng làm nổi bật sự khốc liệt: gạo ẩm, thúi, nấu thành “bã sền sệt, thúi không chịu nổi” nhưng vẫn phải “nín hơi mà nuốt một cách ngon lành”. Hình ảnh ăn củ mì đến ghẻ lở, ung nhọt, “bàn tay không xoè thẳng ra được”, thậm chí “không mấy người cầm được khẩu súng trường” đã lột tả tận cùng sự thiếu thốn về vật chất.
Tuy nhiên, giữa gian khổ, đoạn trích vẫn ánh lên vẻ đẹp của tình đồng đội và ý chí vượt khó. Dù đói, dù bệnh, bộ đội vẫn chia đều từng hạt cơm, từng miếng cháy, vẫn phân công nhau đi nhổ rau tàu bay, rau càng cua để có chất độn. Chi tiết “anh, chị nào có lon mắm ruốc dự trữ cho vào một ít thì sang lắm” cho thấy sự sẻ chia, đùm bọc trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Đặc biệt, giọng kể tuy kể về khổ cực nhưng không bi lụy, ngược lại toát lên niềm tự hào, lạc quan: “Bây giờ, tình hình sản xuất có khá hơn, được ăn cơm trở lại nhưng rất dè xẻn”. Đó là niềm tin vào tương lai, vào sự đổi thay của cách mạng.
Về nghệ thuật, đoạn trích thành công nhờ giọng kể chân thực, giàu tính trải nghiệm của một người trong cuộc. Ngôn ngữ giản dị, đậm chất lính, sử dụng nhiều chi tiết cụ thể, số liệu, hình ảnh gợi cảm giác chân thực. Bút pháp tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm khiến đoạn trích vừa có sức tố cáo chiến tranh, vừa ngợi ca vẻ đẹp người lính.
Tóm lại, “Rừng miền Đông, một đêm trăng” không chỉ là một đoạn ký ức chiến tranh mà còn là bản anh hùng ca thầm lặng về người lính Cụ Hồ. Qua đó, người đọc cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay, từ đó trân trọng và có trách nhiệm hơn với lịch sử và đất nước.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính
Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là thuyết minh
Câu 2. Hai điểm nổi bật của Festival Phở 2025
Quy mô và sự đa dạng: Quy tụ hơn 50 gian hàng từ các thương hiệu phở khắp ba miền, có cả phở quốc tế.
Ứng dụng công nghệ AI – Chatbot: Lần đầu tiên dùng AI tại quầy thông tin để tư vấn, hỗ trợ khách tìm gian hàng và món phở, nâng cao trải nghiệm.
Câu 3. Phần sa-pô và tác dụng
Nội dung sa-pô: Nêu thời gian, địa điểm tổ chức và hoạt động nổi bật là trải nghiệm ứng dụng AI để tìm món phở.
Tác dụng: Tóm tắt nhanh nội dung chính, gây ấn tượng, dẫn dắt người đọc vào bài, tạo sự chú ý.
Câu 4. Điểm mới và tác dụng của việc nhấn mạnh
Điểm mới: Lần đầu tiên ứng dụng công nghệ AI – Chatbot vào hoạt động tư vấn, hỗ trợ khách trong lễ hội ẩm thực.
Tác dụng: Nhấn mạnh sự kết hợp giữa “di sản” và “kỷ nguyên số”, cho thấy sự đổi mới, hiện đại hóa trong việc quảng bá văn hóa ẩm thực, thu hút giới trẻ và du khách quốc tế.
Câu 5. Suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ
Thế hệ trẻ cần chủ động tìm hiểu, trân trọng giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống như phở. Đồng thời, cần sáng tạo, ứng dụng công nghệ để quảng bá, lan tỏa món ăn Việt ra thế giới. Chỉ khi vừa giữ gìn bản sắc, vừa biết đổi mới, phở Việt mới có thể trở thành di sản toàn cầu và sống mãi trong lòng bạn bè quốc tế.