Phạm Anh Tuấn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Anh Tuấn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)



Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự.


Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích là việc cậu bé Bào bị bắt đi ở đợ và phải tìm cách bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, dẫn đến bi kịch đau thương.


Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là giúp người đọc có cái nhìn khách quan về nhân vật và sự kiện, đồng thời tạo ra khoảng cách giữa người kể và nhân vật.


Câu 4: Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" cho thấy sự tuyệt vọng và cô đơn của nhân vật Bào. Bàn tay mẹ thằng Quyên chỉ với tới để lấy xác con chim vàng, không để ý đến vết thương của Bào, thể hiện sự thờ ơ và tàn nhẫn.


Câu 5: Nhân vật cậu bé Bào là một đứa trẻ bất hạnh, phải đi ở đợ và bị đối xử tàn nhẫn. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm tình cảm thương cảm và lên án sự bất công, áp bức trong xã hội. Tác giả cũng thể hiện thái độ phê phán đối với sự thờ ơ và tàn nhẫn của những người có quyền thế.



Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự.


Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích là việc cậu bé Bào bị bắt đi ở đợ và phải tìm cách bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, dẫn đến bi kịch đau thương.


Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là giúp người đọc có cái nhìn khách quan về nhân vật và sự kiện, đồng thời tạo ra khoảng cách giữa người kể và nhân vật.


Câu 4: Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" cho thấy sự tuyệt vọng và cô đơn của nhân vật Bào. Bàn tay mẹ thằng Quyên chỉ với tới để lấy xác con chim vàng, không để ý đến vết thương của Bào, thể hiện sự thờ ơ và tàn nhẫn.


Câu 5: Nhân vật cậu bé Bào là một đứa trẻ bất hạnh, phải đi ở đợ và bị đối xử tàn nhẫn. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm tình cảm thương cảm và lên án sự bất công, áp bức trong xã hội. Tác giả cũng thể hiện thái độ phê phán đối với sự thờ ơ và tàn nhẫn của những người có quyền thế.

Câu 1

Bài làm

Mark Twain đã nhắn nhủ một thông điệp sâu sắc: hãy can đảm sống hết mình, trải nghiệm và dám bước ra khỏi vùng an toàn. Thật vậy, trong cuộc sống, chúng ta thường do dự, sợ hãi trước những cơ hội mới, những thay đổi bất ngờ. Nhưng rồi, theo thời gian, thứ khiến con người nuối tiếc nhiều nhất không phải là những điều mình đã làm sai, mà là những điều đáng ra mình có thể làm nhưng lại bỏ lỡ. Bỏ lỡ lời xin lỗi, bỏ lỡ một chuyến đi, một ước mơ, hay đơn giản là bỏ lỡ cơ hội sống thật với chính mình. Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá, nếu ta cứ ở mãi trong “bến đỗ an toàn”, sợ hãi gió bão, thì làm sao biết biển cả ngoài kia đẹp đến nhường nào? Câu nói của Mark Twain không chỉ là lời cảnh tỉnh, mà còn là lời kêu gọi hành động: hãy dám sống, dám thử, dám thất bại – bởi đó mới là cách sống trọn vẹn và không hối tiếc.

Câu 2

Bài làm

Trong truyện ngắn Trở về, nhà văn Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ nông thôn Việt Nam với tất cả sự tần tảo, hi sinh, yêu thương vô điều kiện, nhưng cũng đầy đau đáu và buồn tủi khi đối mặt với sự vô tâm của con trai – nhân vật Tâm. Dưới ngòi bút nhẹ nhàng mà sâu lắng, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa thân quen, vừa lay động lòng người.

Trước hết, bà mẹ trong truyện là hiện thân của sự tảo tần, nhẫn nhịn. Bà một mình ở quê, sống trong căn nhà cũ kỹ, vẫn giữ nguyên nếp sống xưa dù con trai đã thành đạt nơi thành thị. Bà không trách móc con, không giận hờn khi Tâm không hồi âm, không thăm hỏi, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi, sống trong niềm tin và hi vọng mong manh.


Bà cũng là người mẹ hiền hậu, giàu lòng yêu thương. Khi gặp lại con, bà xúc động rơi nước mắt, hỏi han con từng chút một, dù biết mình đã bị con quên lãng suốt sáu năm trời. Bà luôn nghĩ đến con, luôn lo lắng cho sức khỏe và cuộc sống của con, dù chính mình sống trong cô đơn, thiếu thốn.


Nét đẹp đáng quý nữa ở người mẹ là sự cam chịu và hy sinh. Dù con chỉ ghé qua vội vã, nói những lời hời hợt, rồi đưa cho bà ít tiền như thể hoàn thành nghĩa vụ, bà vẫn run run đỡ lấy, rưng rưng xúc động. Tình thương của bà là vô điều kiện, không đòi hỏi được đáp lại, chỉ cần con vẫn khỏe mạnh, vẫn nhớ đến mình.

Nhân vật người mẹ trong truyện ngắn Trở về chính là hình ảnh tiêu biểu của biết bao bà mẹ Việt Nam – yêu thương âm thầm, chịu đựng, và luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái. Qua nhân vật ấy, Thạch Lam không chỉ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn khiến người đọc phải tự vấn về bổn phận làm con: sống sao để không phải nuối tiếc khi đã không còn cơ hội “trở về”.


Câu 1

Bài làm

Mark Twain đã nhắn nhủ một thông điệp sâu sắc: hãy can đảm sống hết mình, trải nghiệm và dám bước ra khỏi vùng an toàn. Thật vậy, trong cuộc sống, chúng ta thường do dự, sợ hãi trước những cơ hội mới, những thay đổi bất ngờ. Nhưng rồi, theo thời gian, thứ khiến con người nuối tiếc nhiều nhất không phải là những điều mình đã làm sai, mà là những điều đáng ra mình có thể làm nhưng lại bỏ lỡ. Bỏ lỡ lời xin lỗi, bỏ lỡ một chuyến đi, một ước mơ, hay đơn giản là bỏ lỡ cơ hội sống thật với chính mình. Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá, nếu ta cứ ở mãi trong “bến đỗ an toàn”, sợ hãi gió bão, thì làm sao biết biển cả ngoài kia đẹp đến nhường nào? Câu nói của Mark Twain không chỉ là lời cảnh tỉnh, mà còn là lời kêu gọi hành động: hãy dám sống, dám thử, dám thất bại – bởi đó mới là cách sống trọn vẹn và không hối tiếc.

Câu 2

Bài làm

Trong truyện ngắn Trở về, nhà văn Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ nông thôn Việt Nam với tất cả sự tần tảo, hi sinh, yêu thương vô điều kiện, nhưng cũng đầy đau đáu và buồn tủi khi đối mặt với sự vô tâm của con trai – nhân vật Tâm. Dưới ngòi bút nhẹ nhàng mà sâu lắng, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa thân quen, vừa lay động lòng người.

Trước hết, bà mẹ trong truyện là hiện thân của sự tảo tần, nhẫn nhịn. Bà một mình ở quê, sống trong căn nhà cũ kỹ, vẫn giữ nguyên nếp sống xưa dù con trai đã thành đạt nơi thành thị. Bà không trách móc con, không giận hờn khi Tâm không hồi âm, không thăm hỏi, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi, sống trong niềm tin và hi vọng mong manh.


Bà cũng là người mẹ hiền hậu, giàu lòng yêu thương. Khi gặp lại con, bà xúc động rơi nước mắt, hỏi han con từng chút một, dù biết mình đã bị con quên lãng suốt sáu năm trời. Bà luôn nghĩ đến con, luôn lo lắng cho sức khỏe và cuộc sống của con, dù chính mình sống trong cô đơn, thiếu thốn.


Nét đẹp đáng quý nữa ở người mẹ là sự cam chịu và hy sinh. Dù con chỉ ghé qua vội vã, nói những lời hời hợt, rồi đưa cho bà ít tiền như thể hoàn thành nghĩa vụ, bà vẫn run run đỡ lấy, rưng rưng xúc động. Tình thương của bà là vô điều kiện, không đòi hỏi được đáp lại, chỉ cần con vẫn khỏe mạnh, vẫn nhớ đến mình.

Nhân vật người mẹ trong truyện ngắn Trở về chính là hình ảnh tiêu biểu của biết bao bà mẹ Việt Nam – yêu thương âm thầm, chịu đựng, và luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái. Qua nhân vật ấy, Thạch Lam không chỉ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn khiến người đọc phải tự vấn về bổn phận làm con: sống sao để không phải nuối tiếc khi đã không còn cơ hội “trở về”.