Đỗ Văn Nam
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Truyện ngắn Con chim vàng của Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm xúc động, phản ánh sâu sắc số phận đau khổ của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ. Nhân vật Bào hiện lên với hình ảnh đáng thương, bị bóc lột và hành hạ không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Dù chỉ mới mười hai tuổi, em đã phải sống trong nỗi sợ đòn roi, bị ép buộc làm vừa lòng cậu chủ nhỏ và bà chủ nhà. Cao trào truyện là khi Bào ngã từ trên cây xuống sau khi bắt được con chim vàng là một hình ảnh ẩn dụ đầy đau xót cho số phận của em: khát khao được công nhận, được yêu thương nhưng cuối cùng lại bị dập vùi. Chi tiết “Tay Bào với tới, với mãi... nhưng cũng chẳng với được ai” thể hiện sự cô đơn và tuyệt vọng đến cùng cực. Qua đó, tác giả không chỉ lên án xã hội bất công, mà còn bày tỏ sự xót thương, đồng cảm sâu sắc với những mảnh đời bị bỏ rơi, từ đó đánh thức lòng nhân ái và trách nhiệm xã hội trong mỗi con người Câu 2: Trong cuộc sống, có những giá trị vô hình nhưng vô cùng quý giá, làm nên ý nghĩa tồn tại của con người và tình yêu thương chính là một trong những điều thiêng liêng như thế. Tình yêu thương không chỉ là sợi dây gắn kết con người với nhau, mà còn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, giúp ta vượt qua những giông bão, khổ đau. Tình yêu thương bắt đầu từ những điều nhỏ bé: một ánh mắt chia sẻ, một lời động viên, một hành động giúp đỡ giữa người với người. Nó có thể không đo đếm được bằng vật chất, nhưng lại có sức mạnh chữa lành những tổn thương sâu sắc nhất. Một người sống có tình yêu thương sẽ dễ bao dung hơn, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu, đồng cảm, từ đó sống nhân hậu và tử tế hơn. Không có tình yêu thương, thế giới sẽ trở nên lạnh lẽo, con người sẽ sống ích kỷ, thờ ơ và vô cảm. Ta đã từng thấy những mảnh đời bất hạnh bị bỏ rơi chỉ vì không nhận được một chút quan tâm từ người xung quanh. Nhưng cũng có biết bao tấm gương đẹp đẽ về tình yêu thương: những người thầy giáo vùng cao gắn bó với học trò nghèo; những người dân sẵn sàng cứu giúp người gặp hoạn nạn; những nghĩa cử nhỏ bé nhưng đầy ấm áp trong thiên tai, dịch bệnh... Tất cả đều minh chứng rằng: tình yêu thương có thể làm nên điều kỳ diệu, làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Tình yêu thương không phân biệt tuổi tác, địa vị hay hoàn cảnh sống. Điều quan trọng là chúng ta biết mở lòng, biết yêu thương một cách chân thành và không vụ lợi. Khi ta cho đi yêu thương, cũng chính là khi ta đang nhận lại sự thanh thản và hạnh phúc trong tâm hồn. Cuộc sống có thể đầy thử thách và bất công, nhưng nếu mỗi người đều biết yêu thương, biết sống vì nhau, thì thế giới này sẽ bớt lạnh lẽo và đầy hy vọng hơn. Vì thế, tình yêu thương không chỉ là điều nên có, mà còn là điều không thể thiếu để con người sống trọn vẹn và có ý nghĩa
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là tự sự. Câu 2: Tình huống truyện: Bào – một cậu bé ở đợ nghèo khổ – bị ép bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên. Trong khi cố bắt chim để tránh đòn roi và làm hài lòng cậu chủ, Bào bị rơi từ trên cây xuống, bị thương nặng, còn con chim thì chết. Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Td:
+Giúp người kể dễ dàng bao quát toàn bộ diễn biến câu chuyện
+khách quan trong việc khắc họa tâm trạng và số phận của nhân vật
+ thể hiện sâu sắc nỗi đau và sự bất công mà Bào phải chịu đựng. Câu 4 Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” mang nhiều tầng ý nghĩa: – Thể hiện nỗi tuyệt vọng và cô đơn tột cùng của Bào khi bị thương nặng mà không ai quan tâm, cứu giúp. – Bàn tay Bào vươn ra không chỉ là cử động vật lý mà còn là biểu tượng của khát khao được yêu thương, che chở, nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ, lạnh lùng của người trên. – Là lời tố cáo mạnh mẽ xã hội phong kiến bất công, nơi mà con người bị chà đạp và bị đối xử tàn nhẫn như những công cụ vô tri. Câu 5 Nhân vật Bào hiện lên là một cậu bé tội nghiệp, ngoan ngoãn, cam chịu nhưng cũng rất nỗ lực, cố gắng làm mọi cách để bắt chim, dù sợ hãi và bị đe dọa. – Qua nhân vật Bào, tác giả thể hiện tình thương yêu sâu sắc đối với những kiếp người nhỏ bé, bị áp bức, đồng thời lên án xã hội phong kiến bất công, độc ác, nơi mà quyền lực và sự vô cảm chà đạp lên tuổi thơ và nhân phẩm con người