Hoàng Trí Kiên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm.
Câu 2.
Văn bản gợi nhắc đến các tác phẩm nổi tiếng của Andecxen như:
- Nàng tiên cá,
- Cô bé bán diêm,
- Câu chuyện về hoàng tử và nàng công chúa (cổ tích nói chung của Andecxen).
Câu 3.
Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen:
- Tạo nên không gian cổ tích giàu chất mộng mơ và cảm xúc,
- Làm nổi bật vẻ đẹp nhân vật (nàng tiên, cô bé bán diêm…),
- Gợi lên nỗi xót xa và tiếc nuối khi tình yêu, khát vọng không thể trọn vẹn trong thực tại.
Câu 4.
Câu “Biển mặn mòi như nước mắt của em” sử dụng biện pháp so sánh để:
- Gợi cảm xúc sâu lắng, buồn thương,
- Nhấn mạnh nỗi đau, sự mất mát trong tình yêu,
- Làm cho hình ảnh “biển” mang chiều sâu tâm trạng, gắn với số phận nhân vật.
Câu 5.
Trong khổ thơ cuối, nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp nhân hậu, lãng mạn và giàu yêu thương. Dù tình yêu dang dở, họ vẫn trân trọng, nâng niu kỷ niệm, vẫn tin vào điều tốt đẹp – như que diêm cuối cùng vẫn cháy trọn tình yêu giữa bão tố cuộc đời.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
- "Trên nắng và dưới cát",
- "Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ".
Câu 3.
Những dòng thơ thể hiện vẻ đẹp giàu tình người của con người miền Trung. Dù sống ở vùng “eo đất” nhỏ hẹp, khắc nghiệt, họ vẫn biết chắt chiu yêu thương, để “tình người đọng mật” – nghĩa là sâu sắc, ngọt ngào, bền bỉ như mật ong.
Câu 4.
Việc vận dụng thành ngữ "mồng tơi không kịp rớt" nhấn mạnh cái nghèo đến cùng cực của miền Trung, qua đó thể hiện sự thấu hiểu, đồng cảm sâu sắc của tác giả.
Câu 5.
Tác giả thể hiện tình cảm thiết tha, trân trọng và đầy yêu thương đối với mảnh đất miền Trung. Đó là sự thấu hiểu trước thiên nhiên khắc nghiệt, sự cảm phục trước con người giàu tình nghĩa, và nỗi thương nhớ dành cho quê hương sâu đậm.
Câu 1. Thể thơ của đoạn trích là thể thơ tự do.
Câu 2. Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với:
- Những cánh sẻ nâu,
- Cánh diều thơ nhỏ,
- Mẹ,
- Trò chơi tuổi nhỏ,
- Dấu chân trần của những người đi trước (có thể là cha mẹ, người dân lao động...).
Câu 3. Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt dùng để dẫn lại nguyên văn câu nói hoặc câu hát trong trò chơi dân gian, làm tăng tính sinh động và gợi nhắc kỷ niệm tuổi thơ.
Câu 4. Phép lặp cú pháp với cụm từ “Biết ơn” có hiệu quả:
- Nhấn mạnh chủ đề lòng biết ơn,
- Tạo nhịp điệu cho đoạn thơ,
- Làm nổi bật mạch cảm xúc dạt dào, sâu sắc và thiêng liêng của nhân vật trữ tình.
Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất: Biết ơn mẹ đã tính cho con thêm một tuổi sinh thành – vì nó thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người luôn trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục từ khi còn trong bụng mẹ.