Trần Bảo Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhận định của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là lời khuyên sâu sắc về việc sống một cuộc đời đầy ý nghĩa và không nuối tiếc. Đúng vậy, trong cuộc sống, đôi khi con người vì sợ hãi, lo lắng về tương lai mà bỏ lỡ những cơ hội quan trọng. Họ ngại thay đổi, ngại bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nhưng chính sự an toàn đó lại cản trở sự trưởng thành, sự khám phá và phát triển của mỗi người. Nếu không dám đối mặt với thử thách, không dám hành động, chúng ta sẽ luôn sống trong sự ân hận khi nhìn lại, vì đã bỏ qua những cơ hội, những trải nghiệm quý báu mà cuộc sống mang lại. Chỉ khi dám mạo hiểm, thử sức mình, dù có thất bại, ta mới có thể học hỏi và trưởng thành. Mỗi bước đi, mỗi quyết định dù lớn hay nhỏ đều là những viên gạch xây dựng con đường tương lai. Vì vậy, thay vì lo sợ hay tiếc nuối, hãy sống hết mình, dám đối mặt với những thử thách, và đừng bao giờ bỏ lỡ những cơ hội chỉ vì sự an toàn tạm thời.
Câu 2:
Nhân vật người mẹ trong đoạn trích “Trở về” của Thạch Lam là hình ảnh một người phụ nữ tần tảo, hy sinh và hết lòng vì con cái. Bà sống trong một ngôi nhà cũ kỹ, đơn sơ, vật chất thiếu thốn nhưng tình cảm dành cho con cái thì luôn dạt dào. Từ những chi tiết ban đầu như tiếng guốc đi thong thả và chậm hơn trước, chúng ta thấy rằng người mẹ đã già đi nhiều, cơ thể yếu đuối, nhưng tình cảm dành cho con vẫn nguyên vẹn. Khi gặp lại con, bà không giấu được cảm xúc, rơi nước mắt vì niềm hạnh phúc và sự lo lắng, quan tâm dành cho con.
Tình thương của bà đối với con thể hiện rõ trong những lời hỏi thăm chân thành, ân cần: “Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm.” Mặc dù bà sống trong cảnh nghèo khó, không thể đến thăm con, nhưng trong tâm trí bà, con luôn là ưu tiên số một. Bà không ngừng lo lắng cho sức khỏe và cuộc sống của con, điều này thể hiện qua việc bà nhớ từng chi tiết nhỏ như việc con Trinh ở lại giúp bà, hay những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày.
Tuy nhiên, sự quan tâm của bà đối với Tâm không được đáp lại một cách xứng đáng. Tâm trở về với thái độ lạnh nhạt, thờ ơ, thậm chí còn cảm thấy khó chịu khi nghe mẹ hỏi thăm, ông trả lời qua loa, không quan tâm đến những câu chuyện của bà. Sự thiếu vắng tình cảm của Tâm đối với mẹ, sự vô tâm trong hành động khi chỉ lấy tiền đưa cho mẹ một cách hờ hững, khiến bà cảm thấy sự xa cách không chỉ về mặt không gian mà còn về mặt tình cảm.
Nhân vật người mẹ trong tác phẩm của Thạch Lam là hình ảnh điển hình của người phụ nữ trong xã hội cũ, sống trong nghèo khó, vất vả nhưng vẫn dành tất cả tình yêu thương cho con cái. Tuy nhiên, câu chuyện cũng phản ánh sự thiếu sự quan tâm, cảm thông từ phía con cái, qua đó, tác giả phê phán những người trẻ không biết trân trọng và báo đáp công lao của cha mẹ.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là biểu cảm. Văn bản thể hiện những suy tư, cảm xúc của tác giả về sự vận động trong đời sống và sự quan trọng của việc hướng về tương lai, vượt qua sự trì trệ.
Câu 2.
Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua mà tác giả nêu trong đoạn trích là:
Lối sống khước từ sự vận động: Tìm quên trong giấc ngủ vùi, sống trong sự an toàn của sự ngoan ngoãn, không thay đổi, bỏ quên những khát khao
Lối sống hướng tới sự vận động: Sự tha thiết trôi đi của dòng sông, thể hiện sự khao khát được tiến về phía trước, vượt qua sự chật hẹp và khắc phục những muộn phiền.
Câu 3.
Biện pháp tu từ trong đoạn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng” là so sánh. Tác giả so sánh dòng sông với đời người, nhấn mạnh rằng như sông phải chảy, thì cuộc đời và tuổi trẻ cũng cần phải hướng về phía trước, vượt qua giới hạn và không bị trì trệ. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật sự vận động, sự phát triển và tính không ngừng nghỉ của cuộc sống.
Câu 4.
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” được nhắc đến trong câu văn thể hiện một lời kêu gọi nội tâm của con người, là tiếng gọi của sự sống, sự vận động và sự tiến về phía trước. Nó mang hàm ý rằng mỗi người cần phải lắng nghe và đáp lại tiếng gọi đó, không thể sống trì trệ, phải luôn tiến bước, vượt qua khó khăn để trưởng thành và phát triển.
Câu 5.
Bài học từ nội dung văn bản là không nên sống trong sự an toàn, khép kín và trì trệ. Ta cần phải vượt qua những thử thách, luôn tiến về phía trước, không từ bỏ những khát khao và khát vọng. Điều này giúp con người có thể phát triển và sống trọn vẹn, không phải hối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ.