Nguyễn Thị Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân

Câu 1 : Trong đoạn trích từ truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng, hình ảnh cậu bé Bào hiện lên thật đau đớn và đầy ám ảnh. Bào là đứa trẻ nghèo khổ, phải đi ở đợ để trả nợ cho mẹ. Em sống trong cảnh bị bóc lột, đánh đập, và buộc phải bắt cho được con chim vàng để làm vui lòng cậu chủ Quyên. Hình ảnh Bào run rẩy, liều mình trèo cây, cố bắt chim trong sự thúc ép và nỗi sợ hãi đã lột tả sâu sắc thân phận bé nhỏ, bất lực của những đứa trẻ nghèo trong xã hội xưa. Đặc biệt, chi tiết Bào với tay mãi nhưng chẳng với tới ai, trong khi mẹ thằng Quyên chỉ lo nhặt xác con chim, đã tố cáo sự tàn nhẫn của tầng lớp giàu có, đồng thời bày tỏ lòng xót xa của tác giả với những mảnh đời nhỏ bé, oan khiên. Qua câu chuyện, Nguyễn Quang Sáng không chỉ phản ánh bất công xã hội mà còn gieo vào lòng người đọc niềm thương cảm và thôi thúc khát vọng công bằng, nhân ái. Câu 2 : Ý nghĩa của tình yêu thương trong cuộc sống Tình yêu thương là một trong những giá trị tinh thần thiêng liêng nhất mà mỗi con người cần có để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Yêu thương không chỉ giúp ta gắn kết với nhau mà còn là nguồn sức mạnh to lớn để vượt qua những khó khăn, thử thách. Tình yêu thương làm cho tâm hồn con người trở nên ấm áp, nhân hậu. Một ánh mắt cảm thông, một lời động viên hay một hành động nhỏ bé cũng có thể làm dịu đi những tổn thương sâu sắc. Khi biết yêu thương, con người ta sẽ dễ dàng cảm thông, chia sẻ, không thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Trong xã hội hiện đại đầy biến động, tình yêu thương càng trở nên cần thiết để con người xích lại gần nhau hơn, cùng nhau xây dựng một cộng đồng văn minh, nhân ái. Bên cạnh đó, tình yêu thương còn giúp cá nhân hoàn thiện bản thân, sống có trách nhiệm hơn. Người biết yêu thương là người biết sống vì người khác, không vị kỷ, hẹp hòi. Những tấm gương như Bác Hồ với lòng yêu nước, thương dân sâu sắc, hay những con người bình dị như các chiến sĩ cứu hộ lao mình vào hiểm nguy để cứu người, là minh chứng rõ rệt cho sức mạnh của tình thương. Tuy nhiên, trong xã hội vẫn còn tồn tại những hiện tượng vô cảm, lạnh lùng trước nỗi đau đồng loại. Đó là điều đáng buồn, bởi mất đi tình yêu thương cũng đồng nghĩa với việc mất đi một phần nhân tính cao quý. Vì vậy, mỗi người cần tự mình nuôi dưỡng và lan tỏa tình yêu thương trong cuộc sống hằng ngày. Bắt đầu từ những việc làm nhỏ: giúp đỡ người già, sẻ chia với bạn bè, tham gia các hoạt động thiện nguyện... Bằng cách đó, ta không chỉ làm đẹp cho đời mà còn làm giàu có tâm hồn chính mình. Tình yêu thương không chỉ làm nên ý nghĩa của cuộc sống, mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội tốt đẹp, văn minh. Hãy để trái tim mỗi người luôn rực sáng ngọn lửa của yêu thương!
Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2 : Tình huống truyện: Bào phải tìm cách bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên để tránh bị đánh đập, nhưng khi bắt được thì cả Bào và con chim đều bị ngã, bị thương nặng, con chim thì chết. Câu 3 : Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp câu chuyện khách quan, chân thực hơn. Người kể giấu mình, tập trung khắc họa tâm trạng và hành động của nhân vật Bào. Tăng tính cảm động và tố cáo bất công trong xã hội.
Câu 4 : Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” gợi tả sự tuyệt vọng của Bào. Bào mong mỏi một bàn tay cứu vớt, một sự thương xót, nhưng cuối cùng chỉ là sự thờ ơ, vô tình. Bàn tay ấy không dành cho Bào mà chỉ để nhặt xác con chim vàng. Chi tiết làm nổi bật số phận bất hạnh của người nghèo và tố cáo sự tàn nhẫn của tầng lớp bóc lột. Câu 5 : Nhận xét về nhân vật Bào: Bào là một đứa trẻ nghèo khổ, chịu nhiều bất công, bị bóc lột tàn nhẫn. Em vừa chịu đòn roi, vừa dồn hết sức lực và lòng trung thành để làm hài lòng chủ. Dù cố gắng nhưng em vẫn bị đối xử phũ phàng, cuộc đời em nhỏ nhoi, đáng thương. Tình cảm, thái độ của tác giả: Thương cảm sâu sắc cho thân phận trẻ em nghèo. Phê phán xã hội bất công tàn nhẫn chà đạp lên quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc của con người bé nhỏ.
Câu 1:
Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đồ an toàn” là một lời khuyên sâu sắc về việc sống tích cực và dám chấp nhận rủi ro để theo đuổi ước mơ. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hành động, của việc trải nghiệm và không để sự an toàn giả tạo kìm hãm tiềm năng của bản thân.Sự hối tiếc, theo Twain, thường đến từ những cơ hội bị bỏ lỡ, những điều ta ước mình đã làm chứ không phải từ những sai lầm ta đã phạm phải. Việc an toàn quá mức, sợ thất bại, sợ sự khác biệt, thường dẫn đến một cuộc sống nhàm chán, thiếu thốn trải nghiệm và sự phát triển bản thân. “Tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đồ an toàn” chính là lời kêu gọi mạnh mẽ hãy vượt qua vùng an toàn, dám đương đầu với thử thách, dám mạo hiểm để khám phá tiềm năng vô hạn của bản thân.Tuy nhiên, lời khuyên này không đồng nghĩa với việc hành động thiếu suy nghĩ, liều lĩnh. Việc “tháo dây, nhổ neo” cần được thực hiện một cách tỉnh táo, có kế hoạch và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Quan trọng là phải cân nhắc rủi ro, học hỏi từ những sai lầm và luôn giữ thái độ tích cực, kiên trì theo đuổi mục tiêu. Cuối cùng, sống trọn vẹn, không hối tiếc mới là điều đáng giá nhất.
Câu 2:
Truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam không chỉ ghi dấu ấn bởi phong cách viết giàu chất trữ tình mà còn chứa đựng bài học nhân văn sâu sắc. Đoạn trích tràn đầy cảm xúc, tập trung miêu tả cuộc trở về thăm mẹ của nhân vật Tâm - một câu chuyện thấm đẫm tình cảm gia đình nhưng lại chất chứa những khoảng cách và vô cảm. Ngay từ đầu đoạn trích, tác giả đã khéo léo xây dựng bối cảnh làng quê nghèo nàn, với căn nhà cũ kĩ, mái gianh xơ xác, như một sự phản chiếu chân thực về cuộc sống của người mẹ già. Bà là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, suốt đời tần tảo vì con, nhưng đổi lại, bà chỉ nhận được sự xa cách, lạnh lùng từ người con trai. Cuộc gặp gỡ đầy xúc động khi “bà cụ ứa nước mắt” nhận ra con trai, càng khiến người đọc chạnh lòng bởi niềm vui của bà không được trọn vẹn. Thái độ của Tâm - cộc lốc, hời hợt - dường như vô tình giẫm lên lòng yêu thương chân thành của người mẹ già. Đoạn trích nhấn mạnh vào sự đối lập trong cảm xúc của hai nhân vật chính: bà mẹ và Tâm. Người mẹ, dù đã già nua và yếu đuối, vẫn luôn dành sự ân cần chăm sóc, lo lắng cho con. Những câu hỏi như “Năm ngoái bác Cả lên tỉnh bảo cậu ốm, tôi lo quá…” là biểu hiện rõ nét của tình mẫu tử ấm áp. Trái ngược với đó, Tâm chỉ trả lời qua loa, lãnh đạm và không mảy may để tâm đến những gì mẹ nói. Sự thờ ơ của anh là minh chứng cho những giá trị bị mai một nơi con người sống trong nhịp sống vội vã của thành phố.
Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên là biểu cảm.
Câu 2 : Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là :
Lối sống thụ động : khước từ sự vận động,tìm quên trong những giấc ngủ vùi ,tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn, bỏ quên những khát khao bế tắc trong tháng này chật hẹp. Đây là lối sống trì trệ thiếu chủ động không dám đối mặt với thử thách và khát vọng của bản thân .
Lối sống tích cực : chủ động hướng đến trải nghiệm ,dám đối mặt với nắng gió, sẵn sàng bước đi, không ngừng vận động và hướng đến biển rộng của cuộc đời. Đây là lối sống năng động dám sống dám khát khao và theo đuổi ước mơ.
Câu 3 : Nghệ thuật so sánh trong những câu văn : " Sông như đời người. Và sông phải chảy .Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng". Có tác dụng:
+ Tạo ra hình ảnh giàu sức gợi giúp người đọc dễ hình dễ dàng hình dung ra dòng chảy của cuộc đời sự vận động không ngừng nghỉ của thời gian và tuổi trẻ.
+ Làm nổi bật ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh dòng sông thể hiện quan điểm sống tích cực phải chủ động không ngừng vươn lên của tác giả ,giúp nhấn mạnh sự cần thiết phải sống một cuộc đời đầy trải nghiệm không ngừng hướng tới những điều tốt đẹp hơn.
Câu 4 :
"Tiếng gọi chảy đi sông ơi "được nhắc đến trong câu văn "Không thể bởi một ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chạy dòng sông ơi" thể hiện tiếng gọi của khát vọng của bản năng sống của sự thôi thúc phải vươn lên phải nỗ lực phải trải nghiệm và không ngừng vận động để hoàn thiện bản thân đó là tiếng gọi thúc giục con người phải sống một cuộc đời ý nghĩa không bị trì trệ thụ động.
Câu 5 :
Thông điệp rút ra từ đoạn trích : Hãy sống một cuộc đời chủ động tích cực , không ngừng vận động trải nghiệm và hướng tới những điều tốt đẹp. Vì mỗi người chỉ sống một lần hãy sống một cuộc đời có ích, tích cực.Đừng để cuộc đời trôi qua một cách thụ động hối tiếc hãy sống trọn vẹn mạnh mẽ và hướng tới tương lai tươi sáng.