Lê Huyền Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Huyền Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Người chinh phụ trong đoạn trích Chinh phụ ngâm hiện lên với nỗi cô đơn, sầu muộn và nhớ thương khắc khoải người chồng nơi biên ải. Nàng sống trong cảnh phòng khuê vắng lặng, “trải mấy xuân tin đi tin lại, tới xuân này tin hãy vắng không”, mong ngóng tin chồng mà vô vọng. Nỗi cô đơn của nàng được khắc họa qua hình ảnh “ngoài rèm, thước chẳng mách tin – trong rèm, đèn biết chăng”, cho thấy sự trống trải đến tột cùng khi chỉ biết tâm sự với vật vô tri. Những hành động như “ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen”, “trăng khuya nương gối bơ phờ tóc mai” gợi lên tâm trạng mòn mỏi, khắc khoải chờ đợi. Qua hình tượng người chinh phụ, tác giả bộc lộ sự cảm thông sâu sắc với thân phận người phụ nữ trong chiến tranh – những người phải chịu cảnh chia ly, cô đơn và đau khổ. Đồng thời, tác phẩm cũng gửi gắm niềm khát vọng hạnh phúc, đoàn tụ và lên án chiến tranh phi nghĩa đã cướp đi hạnh phúc lứa đôi.

Câu 2

Chiến tranh từ lâu đã để lại cho nhân loại biết bao đau thương và mất mát. Trong Chinh phụ ngâm, ta bắt gặp hình ảnh người chinh phụ cô đơn, ngày ngày ngóng trông chồng quay về từ nơi biên ải xa xôi. Nỗi nhớ thương, khắc khoải, mỏi mòn của nàng là biểu tượng cho bao nỗi đau mà chiến tranh gây ra cho con người.

Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống của những người lính, mà còn chia cắt biết bao gia đình, khiến bao người mẹ, người vợ sống trong chờ đợi và nước mắt. Người chinh phụ trong bài thơ đã phải trải qua những tháng ngày cô quạnh, chỉ biết gửi gắm tâm tình với ngọn đèn, với bóng trăng. Đó không chỉ là nỗi buồn của riêng một người, mà còn là tiếng lòng của hàng triệu con người trong những năm tháng loạn lạc. Chiến tranh khiến con người mất đi hạnh phúc, tuổi xuân, tình yêu và cả niềm tin vào cuộc sống.

Ngày nay, đất nước ta đang được sống trong hòa bình – thành quả của biết bao hy sinh, xương máu của cha ông. Bởi vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần nhận thức rõ giá trị to lớn của hòa bình. Hòa bình không chỉ là sự yên ổn không có chiến tranh, mà còn là cuộc sống bình đẳng, yêu thương và nhân ái. Thế hệ trẻ phải biết trân trọng, biết ơn những người đã ngã xuống để đổi lấy độc lập tự do hôm nay; đồng thời sống có lý tưởng, học tập và cống hiến để bảo vệ và xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Chiến tranh chỉ mang lại đau thương, còn hòa bình đem đến hạnh phúc và sự sống. Từ nỗi đau của người chinh phụ trong quá khứ, chúng ta càng phải biết yêu quý cuộc sống hiện tại, sống nhân ái, đoàn kết và chung tay gìn giữ nền hòa bình quý giá của dân tộc.


Câu 1

Thể thơ của văn bản là thơ song thất lục bát.

Câu 2

Trải mấy xuân tin đi tin lại,
Tới xuân này tin hãy vắng không.

Cho thấy tâm trạng ngóng trông, chờ tin chồng.

Câu 3

Nghĩ về người chồng đang chiến đấu nơi xa, người chinh phụ đã mong ngóng, trông trờ những tin tức từ chồng cùng với sự cô đơn, nỗi sầu muộn. Hành động đó của người vợ thể hiện một tình yêu sâu sắc, nỗi khát vọng muốn đoàn tụ.

Câu 4

Ngoài rèm, thước chẳng mách tin,
Trong rèm dường đã có đèn biết chăng.

Hai hình ảnh nhân hoá " thước chẳng mách tin ", "đèn biết chăng " đã khắc hoạ nỗi cô đơn, trông ngóng của người chinh phụ.

Câu 5

Trong bài thơ, người chinh phụ đã thể hiện nỗi thương nhớ, cô đơn, mong ngón chồng trở về. Qua đó giúp ta thấu hiểu được nỗi đau chia ly do chiến tranh gây ra, giúp ta trân trọng cuộc sống hoà bình ngày nay - nơi con người được sống sung túc, đoàn tụ với các thành viên trong gia đình và đầy hạnh phúc.