Đặng Thu Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng, Đan Thiềm hiện lên là một nhân vật đặc biệt, mang vẻ đẹp trí tuệ và tấm lòng tri âm sâu sắc. Trước hết, Đan Thiềm là người thấu hiểu và cảm thông sâu sắc với Vũ Như Tô. Bà tự nhận mình là “người đồng bệnh”, cùng cảnh ngộ bị chà đạp, bị vùi dập trong xã hội phong kiến, nên có thể hiểu rõ nỗi đau và khát vọng của người nghệ sĩ tài hoa. Không chỉ cảm thông, Đan Thiềm còn là người trân trọng và bảo vệ cái tài, cái đẹp. Bà nhận ra tài năng kiến trúc hiếm có của Vũ Như Tô và khao khát tạo điều kiện để tài năng ấy được phát huy, không bị chôn vùi. Đồng thời, Đan Thiềm là người tỉnh táo, lý trí và có tầm nhìn xa, biết nhìn thời cuộc, hiểu rằng chỉ khi dựa vào quyền lực đương thời, tài năng của Vũ Như Tô mới có cơ hội sống còn. Qua nhân vật Đan Thiềm, tác giả thể hiện niềm xót xa cho số phận những con người yêu cái đẹp, đồng thời gửi gắm suy ngẫm sâu sắc về bi kịch của tài năng trong xã hội phong kiến.
Câu 2:
Từ câu chuyện bi kịch của Vũ Như Tô trong vở kịch cùng tên của Nguyễn Huy Tưởng, có thể nhận ra một vấn đề có ý nghĩa muôn đời: mối quan hệ mật thiết giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia. Hiền tài luôn được xem là nguyên khí của đất nước, là lực lượng quyết định sự hưng thịnh hay suy vong của một quốc gia. Tuy nhiên, nếu hiền tài không được đặt đúng vị trí, không được sử dụng đúng cách, họ không những không góp phần làm giàu cho đất nước mà còn có thể rơi vào bi kịch.
Vũ Như Tô là người có tài năng kiến trúc xuất chúng, mang trong mình khát vọng sáng tạo nên những công trình vĩ đại cho đời. Thế nhưng, tài năng ấy lại bị đặt trong một hoàn cảnh sai lầm: phục vụ cho sự hưởng lạc của vua chúa, tách rời đời sống và nỗi khổ của nhân dân. Bi kịch của Vũ Như Tô cho thấy, hiền tài nếu chỉ chạy theo lý tưởng cá nhân, không gắn với lợi ích của nhân dân và quốc gia, thì tài năng ấy sẽ trở nên lạc lõng, thậm chí gây tai họa. Đồng thời, tác phẩm cũng phê phán một triều đại không biết trọng dụng hiền tài đúng cách, chỉ xem họ như công cụ phục vụ quyền lực.
Từ câu chuyện đó, có thể khẳng định rằng sự nghiệp quốc gia chỉ có thể bền vững khi hiền tài được tôn trọng, bảo vệ và định hướng đúng đắn. Hiền tài không chỉ cần có năng lực, mà còn phải có trách nhiệm với xã hội, biết đặt lợi ích chung lên trên khát vọng cá nhân. Ngược lại, đất nước cũng cần một cơ chế công bằng, nhân văn để phát hiện, nuôi dưỡng và sử dụng người tài, tránh để tài năng bị lãng phí hoặc rơi vào con đường sai lầm.
Trong xã hội hiện đại, mối quan hệ giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia càng trở nên quan trọng. Một đất nước muốn phát triển nhanh và bền vững không thể thiếu đội ngũ trí thức, nhân tài trong mọi lĩnh vực. Tuy nhiên, việc trọng dụng hiền tài phải luôn gắn liền với lợi ích cộng đồng, đạo đức xã hội và sự phát triển lâu dài của dân tộc.
Như vậy, qua bi kịch của Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hiền tài là báu vật của quốc gia, nhưng chỉ thực sự có ý nghĩa khi tài năng ấy hòa cùng vận mệnh của nhân dân và đất nước.
Câu1:
Sự việc chính là cuộc đối thoại giữa Vũ Như Tô và Đan Thiềm khi Vũ Như Tô bị bắt, chuẩn bị vào cung diện kiến vua. Qua cuộc trò chuyện, Đan Thiềm phân tích thời cuộc, thuyết phục Vũ Như Tô đem tài năng ra xây Cửu Trùng Đài.
Câu 2:Chỉ dẫn sân khấu:
“Bà nói như một người đồng bệnh.”
Tác dụng:
Giúp người đọc người diễn hiểu cách nói, cảm xúc, tâm thế của nhân vật Đan Thiềm, đồng thời làm rõ mối đồng cảm sâu sắc giữa Đan Thiềm và Vũ Như Tô, tăng tính kịch và chiều sâu tâm lí nhân vật.
Câu 3:
“Đồng bệnh” cho thấy Đan Thiềm là người cùng cảnh ngộ, cùng bị chèn ép, đau khổ trong xã hội phong kiến.
Từ đó khắc họa Đan Thiềm là người thấu hiểu, cảm thông sâu sắc, nói với Vũ Như Tô không phải từ vị thế bề trên mà từ trái tim của người cùng khổ, làm lời khuyên của bà có sức lay động mạnh.
Câu 4:
Xung đột chính:
Giữa Vũ Như Tô (khát vọng nghệ thuật thuần túy)
Với thực tế xã hội phong kiến tàn bạo, quyền lực vua chúa và số phận nhân dân (được Đan Thiềm đại diện để cảnh tỉnh).
Ý nghĩa:
Thể hiện bi kịch của người nghệ sĩ có tài và lý tưởng lớn nhưng sống trong thời đại sai lầm, nơi cái đẹp và tài năng không được bảo vệ đúng cách.
Câu 5:Ban đầu:
Vũ Như Tô từ chối xây Cửu Trùng Đài, vì không muốn đem tài năng phục vụ vua chúa, gây khổ cho dân.
Sau khi được Đan Thiềm khuyên nhủ:
Ông thay đổi quyết định, đồng ý xây dựng.
Nguyên nhân:
Vì ông nhận ra cơ hội hiếm hoi để tài năng được thực hiện, tin rằng công trình vĩ đại sẽ lưu danh muôn đời, đồng thời chịu tác động từ sự tôn vinh, cổ vũ đầy lý tưởng của Đan Thiềm.