Đỗ Ngân Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Ngân Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.

Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:

– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!

Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.

Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.

Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.

Tạm biệt khu di tích Sơn Mỹ, chúng em ai nấy đều hiểu thêm lịch sử về quê hương, đất nước, con người. Chúng em mong sao thế giới này mãi mãi hòa bình.

Đồng tình. Vì Thiên nhiên có mối quan hệ mật thiết với con người. Thiên nhiên là những gì bao quanh con người mà không do bàn tay con người tạo nên. Thiên nhiên đã trao tặng cho con người rất nhiều món quà quý giá. Vậy cớ sao con người không sống hòa nhập với thiên nhiên? Hòa nhập với thiên nhiên nghĩa là luôn tôn trọng, trân trọng, gần gũi và bảo vệ thiên nhiên.  Lối sống hòa hợp với thiên nhiên có ý nghĩa rất quan trọng. Khi ta hòa hợp với thiên nhiên, ta sẽ không tàn phá thiên nhiên. Điều này sẽ có tác động tích cực đến đời sống của con người và muôn loài. Xu hướng gần gũi thiên nhiên sẽ giúp nâng cao sức khỏe con người. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc vui chơi, hoạt động ngoài trời sẽ giúp con người có hệ miễn dịch tốt hơn. Không chỉ vậy, thiên nhiên còn giúp tâm hồn con người trở nên sảng khoái, giảm căng thẳng, mệt mỏi, tái tạo năng lượng. Lối sống này cũng sẽ rèn luyện cho con người quan niệm sống nhân ái, văn minh hơn. Bởi vậy, mỗi cá nhân cần coi thiên nhiên như một người bạn thân thiết để ta yêu thương và bảo vệ. 

Khung cảnh buổi trưa hè ở vùng quê được tác giả miêu tả trong bài thơ mang đến cho con người một hình ảnh rất sinh động, sống động. Tác giả tái hiện khung cảnh bằng những chi tiết miêu tả, tạo nên không gian buổi chiều hè êm đềm, ấm áp. Từ những hình ảnh như cây đa cổ thụ, bóng cây, đàn trâu nhai, ve kêu rung rinh, ruồi say nắng, gà gáy đầu làng..., ta có thể cảm nhận được không khí nóng bức, yên bình của một buổi chiều hè nơi đây. nông thôn. ..Trời cao, không khí trong lành, lá hồng thổi trên đồng cỏ, sóng lụa bồng bềnh trên cánh đồng lúa, tiếng vó ngựa và tiếng đồng xa xa tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình. Nhưng tác giả còn miêu tả những chi tiết như quán cũ nằm uể oải dưới nắng, người bán hàng đang ngủ, đổ mồ hôi như mưa, cành thưa thớt, trái chín rụng trước mùa hè, tạo nên khung cảnh sôi động. Sự đơn giản và chân thực của cuộc sống nông thôn. Nhìn chung, hình ảnh làng quê một chiều hè trong bài thơ mang đến cho người ta cảm giác bình yên, tĩnh lặng, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống bình dị của người dân nông thôn.

Hình ảnh cơm cháy "giòn và thơm, mùi hương đồng mùi nước quê, cả mùi khói bếp" gợi lên ý nghĩa của kỷ niệm tuổi thơ là một kho báu tinh thần quý giá. Những kỷ niệm giản dị này, chứa đựng tình yêu thương gia đình và quê hương, trở thành điểm tựa vững chắc, nuôi dưỡng tâm hồn ta trên hành trình trưởng thành. Chúng là nguồn sức mạnh, sự ấm áp và bình yên, luôn hiện hữu trong trái tim mỗi người, dù đi đâu về đâu. 

Hình ảnh cơm cháy "giòn và thơm, mùi hương đồng mùi nước quê, cả mùi khói bếp" gợi lên ý nghĩa của kỷ niệm tuổi thơ là một kho báu tinh thần quý giá. Những kỷ niệm giản dị này, chứa đựng tình yêu thương gia đình và quê hương, trở thành điểm tựa vững chắc, nuôi dưỡng tâm hồn ta trên hành trình trưởng thành. Chúng là nguồn sức mạnh, sự ấm áp và bình yên, luôn hiện hữu trong trái tim mỗi người, dù đi đâu về đâu. 

Hình ảnh cơm cháy "giòn và thơm, mùi hương đồng mùi nước quê, cả mùi khói bếp" gợi lên ý nghĩa của kỷ niệm tuổi thơ là một kho báu tinh thần quý giá. Những kỷ niệm giản dị này, chứa đựng tình yêu thương gia đình và quê hương, trở thành điểm tựa vững chắc, nuôi dưỡng tâm hồn ta trên hành trình trưởng thành. Chúng là nguồn sức mạnh, sự ấm áp và bình yên, luôn hiện hữu trong trái tim mỗi người, dù đi đâu về đâu. 

 Bài thơ “Đợi mẹ” có số câu chữ không nhiều, lời thơ giản dị, tự nhiên, ngôn từ giàu sức gợi, đã mang đến thật nhiều xúc cảm sâu lắng trong lòng người đọc. Qua “nỗi đợi” của em bé về mẹ, bài thơ giúp chúng ta cảm nhận được tình yêu thương của em dành cho mẹ, vị trí đặc biệt của mẹ trong tâm hồn em. Đồng thời, bài thơ còn khắc họa một cách chân thực, cảm động hình ảnh người mẹ tần tảo, lam lũ vì mưu sinh, và vì con.

Đến với bài thơ “Mây và sóng”, Ta-go đã giúp người đọc hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả đã gửi gắm vào bài thơ một câu chuyện mà người kể chuyện là em bé, người nghe là mẹ. Đứa trẻ trong bài đã kể cho mẹ về cuộc trò chuyện với người trong mây và trong sóng. Em đã được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Đến khi nghe câu trả lời, em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ ở nhà và từ chối đầy kiên quyết: “ Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Tình yêu thương của đứa trẻ dành cho người mẹ đã được thể hiện qua những câu hỏi tưởng chừng ngây thơ mà rất sâu sắc. Để rồi sau đó, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Hình ảnh thơ được miêu tả tuy ngắn gọn nhưng cũng giúp chúng ta hình dung về thiên nhiên kỳ diệu, đẹp đẽ trong mắt của em bé. Nhà thơ cũng đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Với lời thơ giàu chất suy tư, chiêm nghiệm, "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một bài thơ để lại nhiều cảm xúc và suy ngẫm. Bài thơ khắc họa hình ảnh người mẹ qua những cảm nhận của nhân vật trữ tình - người con. Với con, mẹ là người phụ nữ tần tảo, lam lũ, cũng là hiện thân của những đắp bồi vun vén cho ngọt ngào đong đầy nơi những mùa quả, cho yêu thương nuôi lớn những đứa con. Mồ hôi mẹ thầm lặng nhỏ xuống, để những mùa quả "lặn" rồi lại "mọc". Bàn tay mẹ chăm chút, nâng niu, để những đứa con theo năm tháng lớn khôn. Mẹ đã thu hái biết bao mùa bí, mùa bầu ngọt thơm trái chín. Nhưng điều mẹ ước mong lớn nhất là "được hái" thứ quả mẹ chắt chiu vun trồng cả đời – đó là thứ quả của thành công, thứ quả trưởng thành nơi các con. Đối với mẹ, các con chính là thứ quả đặc biệt mà mẹ dành tất cả tình yêu thương để vun xới, đắp bồi. Thấu hiểu được sự mong chờ của mẹ, cũng là lúc con giật mình hoảng sợ một ngày kia mẹ già yếu mà con vẫn còn non dại, chưa kịp trưởng thành. Bài thơ vì vậy không chỉ dừng lại ở ý nghĩa ngợi ca công lao to lớn và tình yêu thương của mẹ, mà còn khiến mỗi chúng ta thêm nhận thức thấm thía về trách nhiệm cần phải trưởng thành để vui lòng mẹ cũng như trách nhiệm đền đáp công ơn sinh thành của mẹ.

Phương tiện vận chuyển của các dân tộc miền núi phía Bắc. Di chuyển bằng cách đi bộ là chínhMột số tộc người sinh sống ở ven sông Đà, sông Mã…sử dụng thuyền vận chuyểnNgười Sán Dìu dùng xe quệt trâu kéo để vận chuyểnNgười Mông, Hà Nhì, Dao,… thường dùng sức ngựa để vận chuyểnPhương tiện vận chuyển của các dân tộc ở Tây NguyênNgười Tây Nguyên dùng sức voi, sức ngựa vào việc vận chuyểnCác buôn, làng ở ven sông suối lớn sử dụng thuyền độc mộc.