Triệu Anh Vũ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Triệu Anh Vũ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích thể hiện một hành trình nhận thức và chuyển biến sâu sắc trong suy nghĩ. Ban đầu, ông mang theo sự tự tôn nghề nghiệp và cái tôi khá lớn – thể hiện qua việc từ chối lời đề nghị vẽ chân dung của người chiến sĩ bằng thái độ lạnh lùng. Ông cho rằng mình là nghệ sĩ, không phải “thợ vẽ truyền thần”. Thế nhưng, chính sự tận tâm, âm thầm hy sinh và lòng độ lượng của người chiến sĩ đã khiến ông dần thức tỉnh. Khi được chiến sĩ dìu qua suối, mang giúp hành lý nặng nhọc, thậm chí ngồi gác đêm cho ông ngủ, người họa sĩ không chỉ cảm thấy xấu hổ mà còn nhận ra giá trị thực sự của lòng nhân ái và sự cao cả. Đỉnh điểm của sự chuyển biến là khi ông chủ động xin lỗi và hứa sẽ vẽ một bức chân dung “thật đẹp” cho người chiến sĩ. Nhân vật người họa sĩ là hình ảnh đại diện cho trí thức bước ra từ tháp ngà, trải nghiệm thực tế và từ đó biết sống khiêm nhường hơn, sâu sắc hơn, giàu tình người hơn. Đây chính là thành công nổi bật trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Minh Châu.

Câu 2:

Trong xã hội hiện đại, thể hiện bản thân là nhu cầu chính đáng của mỗi người, đặc biệt là giới trẻ – thế hệ năng động, sáng tạo và luôn khát khao khẳng định mình. Tuy nhiên, cách thể hiện bản thân ra sao cho đúng đắn, hiệu quả và có giá trị lại là vấn đề cần được nhìn nhận nghiêm túc. Nhiều bạn trẻ ngày nay chọn cách thể hiện mình qua học vấn, tài năng, sáng tạo trong công việc hay những đóng góp tích cực cho cộng đồng. Đó là cách thể hiện bản thân đáng trân trọng, bởi nó không chỉ giúp cá nhân khẳng định giá trị mà còn lan tỏa cảm hứng sống đẹp. Tuy nhiên, cũng không ít người thể hiện bản thân một cách lệch lạc: phô trương trên mạng xã hội, chạy theo hình thức, thậm chí phát ngôn gây sốc để thu hút sự chú ý. Những cách làm này tuy có thể gây tiếng vang tức thời nhưng không tạo ra giá trị thực chất, thậm chí khiến hình ảnh cá nhân bị tổn hại. Thể hiện bản thân không có nghĩa là làm mọi thứ để trở nên nổi bật, mà là biết sống thật với mình, phát triển năng lực, dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân. Giới trẻ cần hiểu rằng: giá trị bản thân không nằm ở sự nổi tiếng, mà ở việc mình sống có ích, có lý tưởng và tạo được dấu ấn tích cực trong mắt người khác. Chỉ khi biết cân bằng giữa cá tính và chuẩn mực, giữa cái tôi và cộng đồng, mỗi người trẻ mới có thể thể hiện mình một cách sâu sắc và bền vững trong xã hội ngày càng phức tạp hôm nay.


Câu 1.

Người kể chuyện trong văn bản là người kể hạn tri ngôi thứ nhất. Nhân vật “tôi” vừa là người kể chuyện, vừa là người tham gia vào sự việc, chỉ biết những gì mình chứng kiến, trải qua và cảm nhận.




Câu 2.

Thành phần chêm xen trong đoạn văn là:


  • “(to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường)”.
    Đây là phần giải thích, bổ sung cho danh từ “đống tranh”.





Câu 3.

Khi được người chiến sĩ nhờ vẽ một bức chân dung, người họa sĩ đã có thái độ tự ái và từ chối một cách lạnh lùng.

Nhân vật có thái độ như vậy vì cảm thấy bị “hạ thấp” khi được yêu cầu vẽ chân dung theo kiểu truyền thần, trong khi bản thân là một họa sĩ có tên tuổi, theo đuổi nghệ thuật cao hơn. Sự kiêu hãnh nghề nghiệp và cái tôi cá nhân đã khiến nhân vật có phản ứng không thân thiện.




Câu 4.

Điểm nhìn trần thuật ở đây là từ nhân vật “tôi” – người họa sĩ, có tác dụng:


  • Làm nổi bật quá trình nhận thức, thức tỉnh nội tâm của nhân vật, từ kiêu ngạo, tự phụ đến khi tự thấy mình nhỏ bé, hổ thẹn và cảm phục.
  • Tăng tính chân thực và chiều sâu tâm lý, giúp người đọc tiếp cận được thế giới nội tâm phức tạp của nhân vật, đồng thời cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp thầm lặng, cao cả của người chiến sĩ.
  • Tạo nên sự đối lập trong cách nhìn nhận – đánh giá giữa quá khứ và hiện tại, qua đó nâng cao tính nhân văn và giá trị phản tư của tác phẩm.





Câu 5.

Qua văn bản, em rút ra bài học về:


  • Sự khiêm nhường và lòng biết ơn: Dù có tài năng hay danh tiếng, ta vẫn cần biết trân trọng, học hỏi từ người khác.
  • Giá trị của lòng độ lượng và đức hi sinh: Người chiến sĩ tuy âm thầm, không phô trương nhưng đã thể hiện một phẩm chất cao quý, khiến người khác cảm phục.
  • Tự soi lại bản thân để trưởng thành: Cuộc sống luôn dạy ta những bài học bất ngờ, nếu biết mở lòng, ta sẽ lớn lên từ chính những điều giản dị, đời thường.



Câu 1:

Đoạn thơ trích từ bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn thấm thía về sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy hiện đại hóa. Người trữ tình “đi về phía tuổi thơ” như một hành trình ngược về quá khứ, để đối diện với thực tại đầy mất mát: bạn bè tha hương, đất đai cạn kiệt, giá trị truyền thống phai nhạt. Những hình ảnh gợi cảm như “dấu chân”, “mồ hôi”, “thiếu nữ không còn hát dân ca”, “lũy tre ngày xưa” đều chất chứa một niềm tiếc nuối, xót xa trước sự mai một của hồn quê. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh đối lập giữa “xưa” và “nay”, giữa “ruộng rẫy” và “phố xá”, cùng giọng thơ trầm buồn, thủ thỉ khiến nỗi đau ấy lan tỏa nhẹ nhàng mà sâu lắng. Câu kết “Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy…” chính là lời tự sự đầy day dứt của một người yêu quê tha thiết, nhưng bất lực trước đổi thay nghiệt ngã của thời cuộc. Đoạn thơ không chỉ là một nỗi nhớ, mà còn là tiếng lòng thao thức về cội nguồn và bản sắc dân tộc.

Câu 2:

Trong cuộc sống hiện đại, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Đây là nơi kết nối hàng triệu người trên khắp thế giới, giúp chia sẻ thông tin, bày tỏ cảm xúc và lan tỏa tri thức một cách nhanh chóng. Nhờ mạng xã hội, con người có thể rút ngắn khoảng cách địa lý, duy trì các mối quan hệ và cập nhật thông tin thời sự một cách kịp thời. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích rõ rệt, mạng xã hội cũng đặt ra không ít vấn đề đáng lo ngại. Việc sử dụng thiếu kiểm soát có thể dẫn đến lệ thuộc, sống ảo, thậm chí là trầm cảm, mất phương hướng trong cuộc sống thực. Thêm vào đó, sự lan truyền thông tin giả, bạo lực ngôn ngữ, xâm phạm quyền riêng tư… cũng là những hệ lụy đáng báo động. Vì vậy, điều quan trọng là mỗi người cần sử dụng mạng xã hội một cách thông minh, có chọn lọc, biết tiếp nhận thông tin một cách tỉnh táo và có trách nhiệm với những gì mình chia sẻ. Chỉ khi đó, mạng xã hội mới thật sự trở thành công cụ hữu ích phục vụ đời sống cá nhân và cộng đồng trong thời đại số. Mạng xã hội không xấu – cái xấu hay tốt phụ thuộc vào cách ta sử dụng nó.



Câu 1 :Thể thơ văn bản: Tự do

câu 2: Trong bài thơ, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư.

Câu 3: Hạnh phúc được thể hiện dưới rất nhiều hình thức.

- Hạnh phúc đôi khi đến từ những thứ bình dị nhất, an yên nhất không ồn ào hay khoa trương.

Câu 5:Hạnh phúc không đến từ những điều xa xôi mà đến từ chính những điều nhỏ bé, những điều đơn giản xung quanh cuộc sống của chúng ta. Hạnh phúc sẽ đến với những ai cảm nhận được nó trng cuộc sống rộng lớn này.

Câu4: giúp hiểu về giá trị hạnh phúc