Nguyễn Tùng Phúc Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống,thầy cô là những người luôn yêu thương và dạy dỗ chúng em nên người. Em nhớ một sự việc rất ý nghĩa thể hiện truyền thống ''tôn sư trọng đạo''
Vào ngày 20/11, lớp em tổ chức buổi chúc mừng cô giáo chủ nhiệm. Chúng em chuẩn bị hoa, thiệp và những tiết mục văn nghệ để tặng cô. Buổi lễ diễn ra rất vui vẻ và ấm áp. Sau khi kết thúc, một bạn trong lớp em đã mạnh dạn bước lên tặng cô một bó hoa nhỏ. Bạn ấy nói lời cảm ơn cô vì đã luôn bảo ban mình trong học tập. Trước đây bạn học chưa tốt nhưng cô vẫn kiên trì, tận trình giảng dạy, động viên bạn. Nhờ vậy, bạn đã tiến bộ nhiều. Cô giáo nghe xong liền mỉm cười rạng rỡ. Em cảm thấy rất cảm động vì cô giáo luôn yêu thương chúng em và mong chúng em tốt hơn mỗi ngày. Vì vậy, chúng em rất biết hơn và kính trọng cô giáo.
Em tự nhủ sẽ chăm ngoan,học giỏi và luôn lễ phép với thầy cô để không phụ lòng những người đã dạy dỗ mình.
a,Bằng chiếc xe máy, ông chở em đến trường
b,Ở quê, không khí rất trong lành
Em thích nhất nhân vật Mai An Tiêm. Trong câu chuyện này có kể, đời Hùng Vương thứ XVI, vua cha có 1 người con tên là Mai An Tiêm. Chàng được nuôi lớn đến khi cưới vợ. Có một lần, vua cha cãi nhau với vợ chồng Mai An Tiêm. Và 2 vợ chồng người con đã bị đày ra đảo. Ở trên đó, không có quần áo nên lấy tạm lá chuối để làm quần áo. Có đàn chim bay qua và thả một hạt đen lạ xuống đất. Mai An Tiêm nghĩ: "Chim ăn được thì người cũng ăn được". Sau đó, chàng đã mang hạt đó đi trồng. Đến khi, cây lớn lên cho quả to xanh thì chàng đã bổ quả ra và thấy quả có lòng đỏ, hạt đen, vỏ xanh và đến giờ quả đó được gọi là dưa hấu. Em rất yêu Mai An Tiêm vì sự sáng tạo, thông minh.
Em thích nhất nhân vật Mai An Tiêm. Trong câu chuyện này có kể, đời Hùng Vương thứ XVI, vua cha có 1 người con tên là Mai An Tiêm. Chàng được nuôi lớn đến khi cưới vợ. Có một lần, vua cha cãi nhau với vợ chồng Mai An Tiêm. Và 2 vợ chồng người con đã bị đày ra đảo. Ở trên đó, không có quần áo nên lấy tạm lá chuối để làm quần áo. Có đàn chim bay qua và thả một hạt đen lạ xuống đất. Mai An Tiêm nghĩ: "Chim ăn được thì người cũng ăn được". Sau đó, chàng đã mang hạt đó đi trồng. Đến khi, cây lớn lên cho quả to xanh thì chàng đã bổ quả ra và thấy quả có lòng đỏ, hạt đen, vỏ xanh và đến giờ quả đó được gọi là dưa hấu. Em rất yêu Mai An Tiêm vì sự sáng tạo, thông minh.
Những chiếc lá to như cái sàng màu xanh sẫm đã quăn mép, khô dần.
bầu trời cao bồng lên