Hoàng Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dòng điện sẽ chạy theo thứ tự 

 D   C   B   A.
a) Khi chưa dùng máy biến thế ( 𝑈1 =500 V)
  1. Công suất hao phí trên đường dây ( ΔP1Δ𝑃1):
    Áp dụng công thức:  Δ𝑃 =𝑃2⋅𝑅𝑈2
    Δ𝑃1=50.0002⋅45002=40.000W=𝟒𝟎kW
  2. Độ giảm thế ( ΔU1Δ𝑈1):
    Trước hết tính cường độ dòng điện:  𝐼1 =𝑃𝑈1 =50.000500 =100 A
    ΔU1=I1⋅R=100⋅4=400V
  3. Hiệu suất truyền tải ( H1𝐻1):
    H1=P−ΔP1P⋅100%=50−4050⋅100%=20%
  4. Hiệu điện thế tại nơi tiêu thụ ( 𝑈 ′1):
    U1′=U1−ΔU1=500−400=100V
b) Khi dùng máy biến thế tăng áp Tỉ số vòng dây  𝑁𝑠𝑁𝑡ℎ =0 , 1 ⇒𝑈1𝑈2 =0 , 1 ⇒𝑈2 =𝑈10,1 =5000,1 =5.000 V.
  1. Công suất hao phí mới ( ΔP2Δ𝑃2):
    Khi hiệu điện thế tăng 10 lần ( 5.000 /500 =10), công suất hao phí sẽ giảm  102 =100 lần.
    Δ𝑃2=Δ𝑃1100=40.000100=𝟒𝟎𝟎W=𝟎,𝟒kW
  2. Độ giảm thế mới ( ΔU2Δ𝑈2):
    Cường độ dòng điện mới:  𝐼2 =𝑃𝑈2 =50.0005.000 =10 A
    Δ𝑈2=𝐼2⋅𝑅=10⋅4=𝟒𝟎V
  3. Hiệu suất truyền tải mới ( H2𝐻2):
    H2=P−ΔP2P⋅100%=50.000−40050.000⋅100%=99,2%
  4. Hiệu điện thế tại nơi tiêu thụ mới ( 𝑈 ′2):
    U2′=U2−ΔU2=5.000−40=4.960V
a) Tính cường độ dòng điện ( I𝐼): Cường độ dòng điện được định nghĩa là lượng điện tích dịch chuyển qua tiết diện thẳng của dây dẫn trong một đơn vị thời gian.
Công thức tính tổng điện tích  Q𝑄 dịch chuyển qua dây trong  𝑡 =1 s là:
Q=n⋅|e|=1018⋅1,6⋅10-19=0,16(C)
Cường độ dòng điện chạy qua dây dẫn là:
𝐼=𝑄𝑡=0,161=𝟎,𝟏𝟔(A)
b) Tính độ lớn lực từ ( F𝐹) tác dụng lên dây dẫn: Lực từ tác dụng lên đoạn dây dẫn mang dòng điện đặt trong từ trường được tính bằng công thức Am-pe:
𝐹=5⋅10−3⋅0,16⋅0,5⋅1=𝟒⋅𝟏𝟎−𝟒(N)(Hoặc có thể viết là  0 , 4 mN)


a. Khi người và xe 

cùng chiều

:



v = \frac{60 \cdot 4 + 100 \cdot 3}{60 + 100} = \frac{240 + 300}{160} = \frac{540}{160} = 3.375 \, \text{m/s}




Câu nói trên không chỉ là một lời nhận xét sắc sảo về số phận nhân vật trong truyện, mà còn là một triết lý nhân sinh sâu sắc, thể hiện sự thấu hiểu và trăn trở của nhà văn về giá trị con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội. Em hoàn toàn đồng tình với quan điểm này, bởi vì thực tế đã cho thấy: cách chúng ta đối xử với người khác có thể góp phần hình thành – hoặc hủy hoại – nhân cách của họ.


Con người sinh ra không phải đã đê tiện, mà chính sự khinh miệt, phân biệt, áp bức và thiếu công bằng trong xã hội có thể làm tha hóa nhân cách của họ



Biện pháp nghệ thuật: Lặp cấu trúc

  • Cụ thể là phép lặp cú pháp: “cũng đê tiện, cũng lầy là, cũng tham ăn”.
  • Cấu trúc điệp “cũng…” được lặp lại ba lần, gắn liền với ba tính xấu điển hình của nhân vật.
  • Tác dụng của biện pháp nghệ thuật:
  • Hình thuc: làm cho câu văn sinh động
  • N Nhấn mạnh sự tha hóa của nhân vật “mõ” Lộ: Cái “tư cách mõ” không chỉ là nghề nghiệp mà đã trở thành bản chất, nhân cách bị biến dạng – một kẻ “đủ tư cách mõ” là kẻ đạt đến mức độ đê tiện, lầy lội, tham lam đúng nghĩa.
  • Tạo hiệu ứng mỉa mai, châm biếm sâu cay: Cách nói “cũng đê tiện, cũng lầy là, cũng tham ăn” khiến người đọc không chỉ thấy buồn cười mà còn cảm thấy xót xa cho quá trình tha hóa nhân cách của con người vì nghèo đói và sự khinh miệt của xã hội.
  • Góp phần thể hiện thông điệp của tác phẩm: Xã hội có thể biến một người lương thiện thành kẻ đê tiện nếu đối xử với họ bằng sự khinh rẻ, miệt thị. Việc nhấn mạnh những phẩm chất tiêu cực bằng cấu trúc lặp càng tô đậm thông điệp này.



Quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” trong hôn nhân vốn là sản phẩm của một xã hội truyền thống, nơi mà vai trò của cha mẹ được coi là “người định hướng” cho cuộc sống của con cái. Trước đây, khi mà hôn nhân không chỉ là vấn đề của riêng cá nhân mà còn gắn liền với uy tín, gia thế và sự hòa hợp giữa hai gia đình, cha mẹ có vai trò quyết định trong việc lựa chọn người bạn đời cho con, nhằm đảm bảo một cuộc sống ổn định và bền vững. Theo quan niệm ấy, người con dù lớn khôn nhưng vẫn cần được “dắt bồng” theo lời dạy bảo của cha mẹ vì họ tin rằng kinh nghiệm của người lớn luôn đúng đắn.


Tuy nhiên, theo em, xã hội hiện đại đã thay đổi những giá trị cũ kỹ đó. Khi mỗi cá nhân ngày càng được khuyến khích phát triển tư duy độc lập, quyền tự quyết trong các vấn đề cá nhân, việc ép buộc hay “sắp đặt” hôn nhân theo ý của cha mẹ không còn phù hợp nữa. Hôn nhân ngày nay cần được xây dựng trên nền tảng tình yêu tự nguyện, sự hiểu biết lẫn nhau và tôn trọng quyền tự chủ của từng người. Khi con cái có quyền tự chọn bạn đời, họ sẽ học được cách chịu trách nhiệm và phát triển bản thân theo hướng tích cực, đồng thời góp phần tạo nên những mối quan hệ gia đình hạnh phúc, bình đẳng.


Hơn nữa, việc tiếp thu lời khuyên của cha mẹ không đồng nghĩa với việc phải tuân theo một khuôn mẫu cứng nhắc. Cha mẹ có thể chia sẻ những kinh nghiệm quý báu, nhưng cuối cùng, hôn nhân là quyết định của hai cá nhân. Nếu người trẻ bị ép buộc, họ dễ rơi vào những mối quan hệ thiếu sự đồng cảm và sâu sắc, từ đó dễ dẫn đến những bất ổn trong cuộc sống hôn nhân.


Như vậy, em cho rằng, trong bối cảnh hiện nay, mặc dù cha mẹ luôn mong muốn điều tốt đẹp nhất cho con, nhưng quyền được lựa chọn người bạn đời chính là quyền cơ bản của mỗi cá nhân. Sự giao hòa giữa truyền thống và hiện đại sẽ đem lại một môi trường hôn nhân lành mạnh, khi mà cha mẹ trở thành người tư vấn, người dìu dắt chứ không phải là những “nhà cầm quyền” tuyệt đối trong chuyện tình cảm của con cái. Qua đó, mỗi cuộc hôn nhân mới không chỉ được xây dựng trên nền tảng tình yêu chân thành mà còn giúp các thế hệ sau phát triển một cách tự chủ, sáng tạo và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.


“Thân em như củ ấu gai,

Ruột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đen.

Ai ơi nếm thử mà xem,

Nếm ra mới biết rằng em ngọt bùi.”


Hai câu thơ “Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, / Bằng con chẫu chuộc thôi.” thể hiện nỗi tự ý thức sâu sắc về thân phận nhỏ bé và mong manh của người phụ nữ trong xã hội xưa. Hình ảnh con bọ ngựa, con chẫu chuộc – những sinh vật nhỏ bé, yếu ớt – được dùng để ví với “thân em” vừa gợi sự tự ti, tủi phận, vừa chất chứa nỗi đắng cay, bất lực. Cách nói mộc mạc, giản dị mà đầy sức gợi, cho thấy nỗi đau của người phụ nữ khi bị coi rẻ, sống phụ thuộc vào người khác. Hai câu thơ không chỉ là lời than thân, mà còn là tiếng nói phản kháng thầm lặng nhưng đầy xót xa về số phận éo le trong xã hội phong kiến. Qua đó, em cảm nhận được niềm thương cảm sâu sắc dành cho những kiếp đời chịu nhiều bất công, thiệt thòi.