Hoàng Thế An
Giới thiệu về bản thân
a,Php : 40kW
Độ giảm thế: 400V
Hiệu điện thế tiêu thụ: 100V
Hiệu suất: 20%
b,
Php: 400W
Độ giảm thế: 40V
Hiệu điện thế tiêu thụ: 4960V
Hiệu suất: 99,2%
Bnc đi từ S sang N mà nam châm đg đi vào=> B cu ngược chiều B nc => dòng điện cảm cứng có chiều ADCB
a, 0,16
b, 4.10^4
Phân tích: Câu văn sử dụng biện pháp lặp cấu trúc “cũng...” để nhấn mạnh đặc điểm tiêu cực của nhân vật được miêu tả – là một kẻ đê tiện, lỳ lợm và tham ăn. Tác dụng của biện pháp nghệ thuật này: 1. Tạo nhịp điệu: Cấu trúc lặp "cũng... cũng... cũng..." khiến câu văn có nhịp điệu mạnh, dồn dập, tạo cảm giác về sự chất chồng của những tính xấu. 2. Nhấn mạnh bản chất nhân vật: Việc liệt kê hàng loạt các tính xấu giúp khắc họa rõ nét bản chất trơ trẽn, bất lương của nhân vật, không kém cạnh gì so với những “anh mỗ chính tông”. 3. Tạo giọng điệu mỉa mai, châm biếm: Dùng từ “tư cách mỗ” một cách mỉa mai và lặp lại các tính xấu một cách đều đặn khiến người đọc cảm nhận rõ thái độ phê phán, châm biếm của tác giả đối với nhân vật.
Bài làm: Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến sâu sắc của nhà văn Nam Cao trong truyện ngắn "Tư cách mõ": “Lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm... Làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện.” Câu nói thể hiện một quan niệm nhân sinh rất tiến bộ và nhân văn: con người không sống tách biệt, mà luôn chịu tác động, ảnh hưởng từ cách nhìn và thái độ của người xung quanh. Nếu xã hội chỉ biết khinh miệt, dè bỉu, hạ thấp nhân phẩm người khác, thì chính điều đó có thể giết chết lòng tự trọng và khiến người ta sống trong mặc cảm, từ đó dẫn đến sự tha hóa. Thực tế trong cuộc sống, không ít người vốn hiền lành, tử tế, nhưng vì bị khinh rẻ, xúc phạm, xem thường nên dần dần đánh mất phẩm giá, sống bất cần, thậm chí phản kháng bằng cách tiêu cực. Ngược lại, nếu ta dành cho người khác sự tôn trọng, cảm thông và cơ hội thay đổi, họ có thể nhận ra giá trị của bản thân và vươn lên sống tốt đẹp hơn. Ý kiến của Nam Cao không chỉ thể hiện tấm lòng nhân đạo mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta: đừng bao giờ dùng ánh mắt khinh bỉ để đánh giá con người. Hãy học cách thấu hiểu, sẻ chia và tin vào khả năng vươn lên của người khác, vì chính điều đó có thể cứu rỗi một nhân cách.
người cần sống có liêm sỉ, biết tôn trọng giá trị đạo đức và không nên chạy theo lợi ích cá nhân một cách trơ trẽn, vô nhân cách.
Từ bao đời nay, ông cha ta vẫn truyền tai nhau câu nói: “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”. Câu nói thể hiện truyền thống trọng lễ nghĩa và sự vâng lời của con cái đối với cha mẹ trong đời sống, đặc biệt là trong chuyện hôn nhân. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại ngày nay, quan niệm này đã và đang dấy lên nhiều suy nghĩ, tranh luận, đặc biệt trong giới trẻ – những người có tư duy độc lập và khát vọng yêu thương tự do. “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” là một cách nói hình ảnh, ẩn dụ cho việc con cái phải tuân theo sự sắp đặt, quyết định của cha mẹ trong những việc lớn của cuộc đời, nhất là việc cưới xin. Ngày xưa, chuyện dựng vợ gả chồng thường không xuất phát từ tình yêu đôi lứa mà dựa vào sự môn đăng hộ đối, lợi ích gia đình, hay những mối quan hệ thân tình do cha mẹ định đoạt. Quan niệm này có những mặt tích cực. Cha mẹ là người từng trải, có kinh nghiệm sống và luôn mong muốn điều tốt đẹp cho con. Trong nhiều trường hợp, sự lựa chọn của cha mẹ giúp con cái có cuộc sống ổn định, phù hợp với gia phong, truyền thống. Sự can thiệp của cha mẹ đôi khi cũng giúp con tránh được những sai lầm do yêu đương mù quáng. Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi con người ngày càng đề cao quyền tự do cá nhân và mưu cầu hạnh phúc, quan niệm này bộc lộ nhiều hạn chế. Hôn nhân không chỉ là sự kết nối của hai gia đình, mà quan trọng hơn là sự đồng cảm, yêu thương và chia sẻ giữa hai con người. Việc bị ép buộc, gượng ép kết hôn với người mình không yêu dễ dẫn đến cuộc sống gia đình bất hạnh, lạnh nhạt hoặc thậm chí tan vỡ. Hạnh phúc không thể đến từ sự ràng buộc mà phải đến từ sự tự nguyện và thấu hiểu. Bản thân em cho rằng, cha mẹ nên đóng vai trò là người định hướng, đưa ra lời khuyên chứ không nên áp đặt. Con cái cũng cần biết lắng nghe, trân trọng tình cảm và kinh nghiệm của cha mẹ, nhưng phải có chính kiến, có quyền lựa chọn con đường hạnh phúc của chính mình. Hôn nhân chỉ thật sự bền vững khi có tình yêu và sự đồng thuận từ cả hai phía. Tóm lại, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” có thể phù hợp trong một giai đoạn lịch sử nhất định, nhưng cần được nhìn nhận lại cho phù hợp với cuộc sống hiện đại. Con cái cần được tôn trọng trong việc lựa chọn bạn đời, bởi hạnh phúc là do chính mỗi người quyết định và vun đắp.
Một câu ca dao bắt đầu bằng "thân em": "Thân em như tấm lụa đào, Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?" Câu ca dao sử dụng hình ảnh tấm lụa để ví người con gái, thể hiện sự mong manh, duyên dáng nhưng cũng nói lên thân phận bấp bênh của người phụ nữ trong xã hội xưa, không được tự quyết định cuộc đời mình.
Hai dòng thơ trên thể hiện nỗi tủi thân, đau đớn và thân phận nhỏ bé của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Hình ảnh "con bọ ngựa", "con chẫu chuộc" là những sinh vật bé nhỏ, không có tiếng nói, dễ bị chà đạp, cho thấy người phụ nữ ý thức rõ về số phận hẩm hiu, không được coi trọng. Qua đó, tác giả dân gian không chỉ thể hiện sự cảm thông mà còn phê phán xã hội bất công. Câu thơ sử dụng hình ảnh mộc mạc, dân dã nhưng lại gợi nhiều cảm xúc, làm nổi bật số phận đau thương và khát khao được thấu hiểu của người phụ nữ.
Dưới đây là gợi ý giải cho hai câu trong ảnh:
Câu thơ “Em nhớ anh nát cả ruột gan” là một hình thức phá vỡ ngôn ngữ thông thường để tạo nên hiệu quả biểu cảm mạnh mẽ. Cách dùng từ "nát cả ruột gan" vốn là khẩu ngữ trong đời sống, khi đưa vào thơ lại trở nên sống động, gần gũi, chân thật. Câu thơ thể hiện một cách trực tiếp và dữ dội nỗi nhớ của người con gái, vượt ra khỏi lối diễn đạt trau chuốt thông thường để chạm đến chiều sâu cảm xúc. Từ đó, người đọc cảm nhận rõ hơn nỗi đau, sự day dứt và mãnh liệt trong tình cảm.