Phạm Hà Ngọc
Giới thiệu về bản thân
- Giải phương trình bậc hai bằng cách phân tích thành nhân tử:
$$(X + 22)(X - 1) = 0$$(X+22)(X−1)=0 - Ta có hai nghiệm: $$X = -22$$X=−22 hoặc $$X = 1$$X=1. Vì độ rộng viền không thể âm, nên ta chọn $$X = 1$$X=1
Câu 1:
Lối sống chủ động ngày nay đang trở thành xu hướng tích cực được nhiều người hướng tới, đặc biệt là giới trẻ. Trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhịp sống nhanh và nhiều thay đổi, việc chủ động trong học tập, công việc và cuộc sống giúp mỗi người kiểm soát tốt hơn tương lai của mình. Người có lối sống chủ động thường biết đặt mục tiêu rõ ràng, xây dựng kế hoạch cụ thể và không ngừng nỗ lực để hoàn thiện bản thân. Họ không chờ đợi cơ hội mà biết cách tạo ra cơ hội, không bị động trước khó khăn mà tìm cách vượt qua một cách linh hoạt và sáng tạo. Lối sống này không chỉ giúp cá nhân phát triển toàn diện mà còn truyền cảm hứng tích cực đến những người xung quanh. Tuy nhiên, để sống chủ động đòi hỏi tinh thần kỷ luật, sự kiên trì và lòng tin vào khả năng của bản thân. Trong một thế giới đầy cạnh tranh, lối sống chủ động chính là chìa khóa để mỗi người khẳng định giá trị và tiến gần hơn đến thành công.
Câu 2:
“Rồi bóng mát thuở ngày thường, Khi cảnh nhàn học đạo thường. Biết phúc, bởi hay cần đức độ, Lánh danh nên mới được an lương. Ao xuân vắng vẻ hoa in mặt, Thềm nguyệt thanh nhàn bóng lướt tường. Góc nọ, am mây nhàn hạ cõi, Dân giàu đủ khắp mọi phương.” Áng thơ trên là một phần trong bài thơ “Bảo kính cảnh giới” (bài 43) của Nguyễn Trãi – một danh nhân văn hóa kiệt xuất, nhà thơ lớn của dân tộc. Đoạn thơ thể hiện sâu sắc nhân sinh quan, lối sống thanh cao và tấm lòng yêu nước thương dân của ông. Ngay từ những câu đầu, nhà thơ đã khắc họa một cuộc sống an nhàn, yên tĩnh: “Rồi bóng mát thuở ngày thường / Khi cảnh nhàn học đạo thường.” Đó là những khoảnh khắc giản dị, đời thường nhưng lại chất chứa sự bình yên và sâu lắng. Trong không gian ấy, con người có thể quay về với chính mình, rèn luyện đạo đức, sống hòa hợp với đạo lý và thiên nhiên. Nguyễn Trãi cho rằng hạnh phúc không nằm ở danh lợi, mà đến từ việc sống có đức, biết lánh xa thị phi, giữ cho tâm hồn an nhiên, thanh thản. Những hình ảnh thơ mộng như “ao xuân vắng vẻ hoa in mặt”, “thềm nguyệt thanh nhàn bóng lướt tường” không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn phản chiếu vẻ đẹp nội tâm – sự thư thái, ung dung của một con người đã buông bỏ mọi bon chen. Điều khiến em cảm phục nhất là ở hai câu cuối: “Góc nọ, am mây nhàn hạ cõi / Dân giàu đủ khắp mọi phương.” Dù sống ẩn dật, nhà thơ vẫn không quên trách nhiệm với dân. Ước mong lớn nhất của ông là cuộc sống ấm no cho muôn dân. Đó chính là tinh thần “lấy dân làm gốc” – tư tưởng nhân văn lớn lao, tiến bộ và đầy cảm động. Qua đoạn thơ, em nhận ra rằng sống hạnh phúc không nhất thiết phải có quyền lực hay giàu sang, mà là sống đúng đạo lý, sống thiện lành và luôn hướng về cộng đồng. Nguyễn Trãi đã để lại cho hậu thế không chỉ những áng văn chương đẹp, mà còn là tấm gương sáng về nhân cách và lý tưởng sống.
Câu 1. Thể thơ: thất ngôn bát cú Đường luật. Câu 2. Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày của tác giả: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao.
---> Lối sống giản dị thanh đạm yên bình của nhà thơ. Câu 3: – Biện pháp tu từ liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu. – Tác dụng: + Giúp câu thơ sinh động, tạo sự cân xứng, nhịp nhàng, hài hòa. + Nhấn mạnh: sự lựa chọn phương châm sống, cách ứng xử của tác giả – chọn lối sống tĩnh tại, an nhàn; vừa thể hiện sắc thái trào lộng, mỉa mai đối với cách sống ham danh vọng, phú quý… Câu 4:Quan niệm khôn – dại của tác giả: – Dại: “tìm nơi vắng vẻ” – nơi tĩnh tại của thiên nhiên, thảnh thơi của tâm hồn. – Khôn: “đến chốn lao xao” – chốn cửa quyền bon chen, thủ đoạn sát phạt. => Đó là một cách nói ngược: khôn mà khôn dại, dại mà dại khôn của tác giả. Câu 5: Là người sống giản dị, thanh bạch. Là người có trí tuệ, bản lính cốt cách thanh cao
Là người coi thường danh lợi.