Miền Hà
Giới thiệu về bản thân
Tôi là một cột đèn giao thông đứng ở ngã tư đông đúc, nơi ngày ngày chứng kiến biết bao câu chuyện của người tham gia giao thông. Dưới chân tôi, dòng xe không ngừng chuyển động, mang theo cả niềm vui lẫn những nỗi lo khó nói thành lời.
Một buổi sáng trong trẻo, khi ánh nắng vừa chạm xuống mặt đường, tôi nhìn thấy một nhóm học sinh dừng xe ngay ngắn trước vạch trắng. Dù đường khá vắng, các bạn vẫn kiên nhẫn chờ đèn đỏ. Khi đèn xanh bật lên, các bạn mới nối nhau đi tiếp, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm, như thể mình đang góp phần giữ gìn sự bình yên cho con đường này.
Thế nhưng, không phải ai cũng có ý thức như vậy. Giữa giờ cao điểm buổi trưa, một thanh niên phóng xe rất nhanh, bất chấp tín hiệu đèn đỏ của tôi. Tiếng phanh gấp vang lên, xe cộ phía trước phải tránh né trong hoảng hốt. Chỉ một hành động vội vàng, thiếu suy nghĩ đã khiến cả ngã tư rơi vào tình huống nguy hiểm. Tôi lặng im nhìn theo, trong lòng đầy lo lắng và tiếc nuối.
Buổi chiều, khi cơn mưa bất chợt đổ xuống, mặt đường trở nên trơn trượt hơn. Tôi thấy một bác tài xế chậm rãi dừng lại đúng vạch, nhường đường cho người đi bộ. Một em nhỏ được người lớn dắt qua, ánh mắt an tâm và tin tưởng. Dòng xe tuy đông nhưng ai cũng đi chậm lại, tuân thủ tín hiệu của tôi. Cảnh tượng ấy khiến tôi ấm lòng biết bao.
Từ những điều tôi chứng kiến mỗi ngày, tôi hiểu rằng an toàn giao thông không phải là điều xa vời. Nó bắt đầu từ những hành động nhỏ: dừng lại khi đèn đỏ, đi đúng làn đường, đội mũ bảo hiểm và biết nhường nhịn nhau. Chỉ cần mỗi người tự giác một chút, con đường sẽ bớt đi hiểm nguy, cuộc sống sẽ thêm phần bình yên.
Tôi vẫn đứng đây, âm thầm đổi màu theo nhịp thời gian, mong rằng mỗi người khi đi qua sẽ nhớ: tuân thủ luật giao thông không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách giữ gìn hạnh phúc cho chính mình và những người thân yêu.