Lô Linh Đan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :Cuộc sống khắc nghiệt luôn tồn tại vô vàn khó khăn và bất ngờ , đòi hỏi chúng ta phải nhanh chóng thích nghi và giải quyết vấn đề .Muốn làm được điều đó mỗi người cần sự chủ động để giải quyết những tình huống xấu có thể xảy ra .Chủ động là có thể tự mình giải quyết các vấn đề , có biện pháp đối phó và khắc phục , không bị bất ngờ trước những công việc mới dẫn đến việc hoảng loạn, sự bất công .Việc chuẩn bị trước giúp ta có sự nhanh gọn trong việc, ít tổn thất và đạt được mục đích của mình . Bạn sẽ không trở nên lúng túng hay sững sờ vì những gì xảy ra , bởi mọi chuyện đều đã được bạn chuẩn bị đầy đủ và bạn biết phải làm thế nào cho đúng . Từ đó, ta thấy rằng chủ động không chỉ là một kỹ năng cần thiết mà còn là yếu tố quyết định thành công trong cuộc sống. Người sống chủ động sẽ luôn làm chủ được tình huống, không bị hoàn cảnh chi phối mà ngược lại có thể xoay chuyển tình thế theo hướng có lợi cho bản thân. Chủ động còn giúp con người rèn luyện sự tự tin, khả năng tư duy và đưa ra quyết định đúng đắn. Đặc biệt, trong thời đại ngày nay – khi mọi thứ thay đổi nhanh chóng và không thể lường trước – sự chủ động lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Mỗi chúng ta hãy rèn luyện cho mình lối sống chủ động từ những việc nhỏ hằng ngày như học tập, lao động đến ứng xử trong các mối quan hệ. Chỉ khi đó, ta mới có thể tự tin bước đi trên con đường đời, vượt qua mọi thử thách và chạm đến thành công như mong đợi.
Câu2: Bài thơ "Bảo kính cảnh giới" của Nguyễn Trãi là một bức tranh tuyệt đẹp về cuộc sống thanh bình và yên ấm ở vùng quê, nơi có thiên nhiên xanh mát, có tiếng ve râm ran và hình ảnh những người dân chăm chỉ , hiền hậu. Qua tám câu thơ trên , không chỉ giúp em cảm nhận được không chỉ vẻ đẹp của cảnh vật mà còn là một tấm lòng đầy yêu thương to lớn ,vì dân của một nhà thơ vĩ đại , một vị quan , một người từng lo những việc lớn lao cho đất nước , đó là Nguyễn Trãi. Mở đầu bài thơ, tác giả viết: “Rồi hóng mát thuở ngày trường, Hoè lục đùn đùn tán rợp trường.” Câu thơ tạo cho ta một cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, như thể nhà thơ đang sống trong một ngày hè thật dài, thảnh thơi ngồi hóng mát dưới bóng cây hoè xanh mướt. Từ “rồi” nghe thật giản dị , gần gũi, như một lời nói từ những người xung quanh chứ không phải qua một bài thơ . Hình ảnh cây hoè “đùn đùn tán rợp” làm em hình dung ra một khoảng sân ngập trong màu xanh, mát mẻ và tràn đầy sức sống. Nguyễn Trãi không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ cần vài từ đơn giản cũng đủ khiến người đọc cảm thấy như đang được sống trong chính không gian ấy. Sau đó ta thấy những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, đầy màu sắc và hương thơm: “Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ, Hồng liên trì đã tịn mùi hương.” Câu thơ như một bức tranh ngày hè sống động. “Thạch lựu” đỏ rực như pháo hoa, “phun thức đỏ” là cách nói rất hay để làm nổi bật màu sắc xinh đẹp những chùm hoa nở bung đầy sức sống. Trong khi đó, “hồng liên trì” đầm sen hồng lại toả hương dịu nhẹ, thoang thoảng trong gió. Em rất thích hình ảnh này vì nó không chỉ đẹp mà hình ảnh này còn có gì đó rất Việt Nam, rất gần gũi với tuổi thơ nơi làng quê yên bình. Hai câu thơ tiếp chuyển từ thiên nhiên sang âm thanh cuộc sống: “Lao xao chợ cá làng ngư phủ, Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.” Ở đây, em cảm nhận được sự nhộn nhịp, rộn ràng của đời sống người dân chài lưới. Từ “lao xao” gợi tiếng người mua bán, trao đổi, sống động và vui tươi. Tiếng ve “dắng dỏi” là âm thanh quen thuộc mỗi khi hè về, vang lên từ những cành cây cao dưới ánh chiều tà “lầu tịch dương”. Thiên nhiên và con người hoà quyện vào nhau tạo nên một không gian sống đầy đủ và hạnh phúc. Em thấy được rằng Nguyễn Trãi rất yêu thiên nhiên, yêu con người, và ông cảm nhận được niềm vui từ những điều rất nhỏ bé, đơn sơ , mộc mạc nhất . Hai câu cuối cho ta thấy được ý nghĩa sâu sắc nhất của cả đoạn thơ: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Câu thơ nhắc đến “Ngu cầm” – cây đàn tượng trưng cho vua Nghiêu, vua Thuấn, những vị vua nhân đức trong truyền thuyết. Qua hình ảnh này, Nguyễn Trãi không chỉ muốn sống yên bình nơi làng quê, mà ông còn thể hiện mong ước về một xã hội lý tưởng, nơi mọi người đều được no đủ, hạnh phúc. Em cảm nhận được một trái tim yêu nước sâu nặng, một tấm lòng luôn hướng về nhân dân. Dù đã lui về ở ẩn, ông vẫn trăn trở với việc nước, với cuộc sống của người dân. Xung quanh bài thơ không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là tâm hồn của Nguyễn Trãi – một tâm hồn sống chan hoà với thiên nhiên, yêu cuộc sống bình dị và luôn mong điều tốt đẹp cho nhân dân. Em học được ở bài thơ này cách quan sát cuộc sống thật tinh tế, trân trọng những điều giản dị quanh mình, và hơn hết là bài học về trách nhiệm, tình thương và sự nhân hậu. Dù sống ở thời nào, thì lý tưởng "vì dân" mà Nguyễn Trãi mang theo vẫn luôn đáng trân quý và noi theo. Qua đoạn thơ trên , Nguyễn Trãi không chỉ vẽ cho ta thấy được một bức tranh quê hương , thiên nhiên yên bình mà còn giúp ta cảm nhận được tấm lòng yêu nước , thương dân và lối sống giản dị , hòa hợp với thiên nhiên của ông . Từ đó giúp ta học được cách yêu thiên nhiên , đất nước hơn . Đồng thời hiểu được phải sống có ích , phải biết nghĩ cho mọi người , nghĩ cho đất nước chính là lí tưởng sống cao đẹp mà mỗi chúng ta cần hướng tới. Dù ở hoàn cảnh nào , ta cũng nên giữ gìn một phẩm chất thật tốt , đẹp và một cuộc sống có ý nghĩa .
Câu1 : Thể loại : Thất ngôn bát cú đường luật
Câu2: Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả:
“Một mai, một cuốc, một cần câu”
" Thu ăn măng trúc , đông ăn giá"
" xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao "
" rượu ,đến cội cây, ta sẽ uống"
Câu3 :Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ đầu tiên là : liệt kê.
- Liệt kê: "một mai, một cuốc, một cần câu"
-Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:
-Riêng :
- Nhấn mạnh sự giản dị, đơn sơ trong cuộc sống lao động và thú vui của tác giả. Việc liệt kê những vật dụng quen thuộc, gần gũi với nhà nông (mai, cuốc) và thú vui thanh đạm (cần câu) cho thấy tác giả hài lòng với cuộc sống tự cung tự cấp, không cầu kỳ, xa hoa.
- Chung :
-Tạo nhịp điệu, nhấn mạnh,tăng tính biểu cảm,làm rõ nội dung
Câu 4 : Quan niệm dại – khôn của tác giả trong hai câu thơ sau có :
-Tác giả tự nhận mình là người " dại" , lựa chọn nơi vắng vẻ để sống. Nhưng" dại "ở đây không phải mang ý nghĩa là ngu ngốc mà "dại "thể hiện cho việc tác giả từ bỏ danh lợi ,sự bon chen để tìm đến nơi vắng vẻ sống ẩn dật , đi tìm sựu bình yên cho bản thân về thể xác lẫn tâm hồn .
- Còn người "khôn" là những người sẵn sàng lao vàng những bộn bề, sự chen chúc để dành lấy địa vị ,vật chất thể hiện sự khôn ngoan theo đuổi những thứ có giá trị .
Câu5:Qua đoạn văn trên, em cảm nhận được sâu sắc vẻ đẹp của ông Nguyễn Bỉnh Khiêm là người rất giỏi giang và khiêm tốn. Mặc dù là một người tài giỏi nhưng ông lại không màng đến danh lợi, sống rất giản dị và có tâm hồn thanh cao .Cũng giống như là huyền văn , người không danh lợi buôn vinh.