Nguyễn Thị Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


**Câu 1.**

Đoạn trích được viết theo **thể thơ tự do**.


---


**Câu 2.**

Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh của biển đảo và đất nước:

- “sóng dữ phía Hoàng Sa”,

- “bám biển”,

- “Mẹ Tổ quốc”,

- “máu ngư dân”,

- “giữ biển”,

- “bài ca giữ nước”.


---


**Câu 3.**

**Biện pháp tu từ so sánh:** *“Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”*.

**Tác dụng:**

So sánh hình ảnh Mẹ Tổ quốc với “máu ấm trong màu cờ” gợi cảm xúc thiêng liêng, sâu sắc. Nó khẳng định tình yêu thương và sự chở che của đất nước luôn âm thầm, bền bỉ, gắn bó máu thịt với mỗi con người Việt Nam, nhất là những người đang ngày đêm canh giữ biển trời quê hương.


---


**Câu 4.**

Đoạn trích thể hiện tình yêu tha thiết, lòng biết ơn sâu sắc và niềm tự hào của nhà thơ đối với biển đảo, với những người con đang kiên cường bám biển, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.


---


**Câu 5.**

Là thế hệ trẻ, em ý thức được trách nhiệm bảo vệ biển đảo bằng những hành động thiết thực như: học tập tốt, tìm hiểu về chủ quyền biển đảo, tuyên truyền thông tin đúng đắn cho mọi người. Em sẽ luôn ủng hộ những chính sách bảo vệ chủ quyền, trân trọng và biết ơn những người lính, ngư dân đang ngày đêm giữ gìn từng tấc biển quê hương.

Dưới đây là phần trả lời ngắn gọn và đầy đủ cho các câu hỏi:


**Câu 1.**

Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi đang ở nơi đất khách quê người, cụ thể là thành phố Xan-đi-ê-gô (Mỹ), xa quê hương.


**Câu 2.**

Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là:

- Nắng trên cao

- Màu trắng của mây

- Đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn


**Câu 3.**

Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết khi sống xa xứ, thể hiện qua sự liên tưởng giữa cảnh vật nơi đất khách và quê nhà.


**Câu 4.**

- Ở **khổ thơ đầu**, nhân vật trữ tình cảm nhận hình ảnh nắng, mây với sự xao xuyến, tưởng như đang ở quê nhà – một cảm giác thân thuộc.

- Ở **khổ thơ thứ ba**, cũng những hình ảnh ấy lại gợi lên nỗi cô đơn, lạc lõng và ý thức rõ rệt về sự xa lạ – “bụi đường cũng bụi của người ta”.


**Câu 5.**

Hình ảnh gây ấn tượng nhất là: *“Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta”*.

=> Vì hai câu thơ này diễn tả sâu sắc nỗi cô đơn và lạc lõng của người xa quê, dù là bụi đường – thứ tưởng như vô tri – cũng trở nên xa lạ. Nó cho thấy tình cảm quê hương là điều gắn bó máu thịt, không thể thay thế.

Trong đoạn trích trên, dòng sông Hương hiện lên như một chứng nhân lịch sử, mang trong mình vẻ đẹp bi tráng và hào hùng qua từng thời kỳ dựng nước và giữ nước. Không chỉ là biểu tượng văn hóa, sông Hương còn là biểu tượng của tinh thần dân tộc, gắn liền với những mốc son lịch sử từ thời vua Hùng cho đến Cách mạng tháng Tám và mùa xuân Mậu Thân. Hình tượng sông Hương được nhà văn nhìn nhận như một thực thể sống – không chỉ “soi bóng” kinh thành Phú Xuân mà còn “sống hết lịch sử bi tráng” cùng dân tộc, mang trong lòng mình máu và chiến công của biết bao thế hệ anh hùng. Đặc biệt, khi nhắc đến sự tàn phá của chiến tranh, tác giả đã trích dẫn ý kiến của các học giả Mỹ để khẳng định giá trị văn hóa, lịch sử to lớn của Huế – thành phố gắn liền với sông Hương. Qua đó, sông Hương không chỉ là dòng chảy thiên nhiên mà còn là dòng chảy ký ức dân tộc, là biểu tượng cho vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa kiên cường của đất nước Việt Nam.

Trong đoạn trích, con sông Đà hiện lên với vẻ đẹp thơ mộng, trầm lắng và đầy chất thơ qua cái nhìn tài hoa, lãng mạn của nhà văn Nguyễn Tuân. Không còn dữ dội, hung bạo như ở thượng nguồn, con sông ở đoạn này hiện ra yên tĩnh, cổ kính và hoang sơ. Những hình ảnh như "nương ngô nhú lên", "cỏ gianh đồi núi", "đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ" đã gợi lên một không gian thanh bình, như tách biệt khỏi thế giới hiện đại ồn ào. Vẻ đẹp của sông Đà được Nguyễn Tuân ví với "bờ tiền sử", "nỗi niềm cổ tích", gợi cảm giác linh thiêng, huyền bí và đậm màu sắc thời gian. Đặc biệt, hình ảnh con hươu ngẩng đầu “như hỏi tôi bằng cái tiếng nói riêng của con vật lành” thể hiện sự giao cảm tinh tế giữa con người và thiên nhiên. Nguyễn Tuân đã nhìn con sông như “một người tình nhân chưa quen biết” – một ẩn dụ độc đáo thể hiện tình yêu thiết tha của ông với vẻ đẹp của đất nước. Qua đó, người đọc cảm nhận được một dòng sông Đà đầy chất trữ tình, lặng lẽ, sâu sắc và mang nét đẹp rất riêng của núi rừng Tây Bắc.