Lưu Đức Toàn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Đức Toàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong đoạn trích, sông Hương hiện lên như một nhân chứng sống động của lịch sử dân tộc, gắn liền với những thời khắc oanh liệt và bi tráng. Từ thuở xa xưa, dòng sông đã mang tên Linh Giang, là “dòng sông biên thùy” bảo vệ bờ cõi phía Nam của đất nước thời vua Hùng, thời trung đại. Đến thế kỉ XVIII, sông Hương “vẻ vang soi bóng kinh thành Phú Xuân” – kinh đô của người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ. Sự hiện diện của dòng sông không chỉ là dấu ấn của lịch sử vàng son, mà còn là chứng nhân cho những nỗi đau của thế kỷ XX với “máu của những cuộc khởi nghĩa”, cho đến những chiến công vang dội trong Cách mạng tháng Tám và mùa xuân Mậu Thân. Tác giả còn dẫn lời của chính những học giả Mỹ để thể hiện sự phẫn nộ và tiếc nuối trước sự tàn phá của chiến tranh đối với Huế và sông Hương – biểu tượng của nền văn minh, văn hóa Việt. Qua đó, Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ thể hiện tình yêu tha thiết với dòng sông quê hương mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về lịch sử, hun đúc nên hình tượng sông Hương đầy tự hào và xúc động.

Con sông Đà trong đoạn trích hiện lên với vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng và đầy chất hoang sơ, cổ tích. Cảnh vật ven sông “lặng tờ”, vắng bóng con người, như dừng lại từ thời Trần, thời Lê, gợi cảm giác huyền bí, linh thiêng. Nguyễn Tuân miêu tả dòng sông với những hình ảnh gợi cảm: “nương ngô nhú lên mấy lá non đầu mùa”, “đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh”, tất cả tạo nên một không gian thanh bình, đậm chất thơ. Những chi tiết như “bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử”, “hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa” càng làm nổi bật vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết và gần gũi với thiên nhiên thời khai sinh. Không chỉ đẹp, sông Đà còn như có linh hồn, có cảm xúc, như một “người tình nhân chưa quen biết”, biết “nhớ thương”, “lắng nghe” và “trôi những con đò” đầy gợi cảm. Nguyễn Tuân đã vận dụng ngôn ngữ giàu chất tạo hình, hình ảnh nhân hóa sinh động, giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế để khắc họa một dòng sông mang vẻ đẹp thơ mộng, gợi cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.

Câu 1: Thể thơ: Tám chữ

Câu 2: Một số từ ngữ từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh của biển đảo và đất nước:

biển, sóng dữ, Hoàng Sa, Tổ quốc, màu cờ nước Việt, ngư dân,...

Câu 3: Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta
Như máu ấm trong màu cờ nước Việt

Tác dụng: + Giúp tăng tính sinh động, gợi hình cho sự diễn đạt.

+ Khẳng định sự gắn bó của Tổ quốc đối với mỗi người dân Việt Nam.

+ Cho thấy tình yêu nồng nàn dành cho Tổ quốc của tác giả.

Câu 4: Nhà thơ thể hiện những tình cảm sau:

– Niềm tự hào đối với lịch sử dân tộc.

– Lòng biết ơn đối với những người lính và ngư dân bám biển.

Câu 5: Trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ biển đảo quê hương, có thể theo hướng sau:

– Bản thân cần có trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương.

– Trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương được thể hiện qua các biểu hiện sau:

+ Chủ động tìm hiểu về biển đảo quê hương.

+ Biết ơn những người đã có công bảo vệ, giữ gìn biển đảo quê hương.

+ Tích cực ủng hộ các phong trào liên quan đến bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam.

+ Tuyên truyền về trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương đến mọi người xung quanh.

Câu 1:

-Chủ thể trữ tình trực tiếp qua đại từ nhân xưng"tôi"

-Trong hoàn cảnh xa xứ, sống ở nơi đất khách quê người nhớ về quê hương của mình

Câu 2:

-Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: Tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà/nhớ quê, đành vậy, nhìn mây trắng

Câu 3:

Cảm hứng chủ đạo của văn bản là: Nỗi nhớ nhung, mong muốn được trở về quê hương

Câu 4: Ngỡ như mình đang ở quê nhà (khổ 1) và ý thức rõ mình đang ở quê người, ngắm cảnh cho khuây nỗi nhớ quê hương (khổ 3)

Câu 5:

Trong bài thơ "Quê Người", hình ảnh gây ấn tượng nhất với mình là:

"Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ

Bụi đường cũng bụi của người ta."

Lý do là vì hai câu thơ này thể hiện rất sâu sắc nỗi cô đơn và cảm giác lạc lõng của người xa quê. Hình ảnh "mũi giày" và "bụi đường" rất cụ thể, gần gũi, nhưng qua đó lại toát lên sự xa lạ – bụi mình đi qua không phải bụi đất quê mình, con đường mình bước không phải đường quen thuộc thuở nhỏ. Chỉ hai câu thôi mà gợi lên trọn vẹn tâm trạng của người xa xứ: dẫu thiên nhiên có giống, lòng vẫn thấy không thuộc về