Đinh Nhật Trường Khang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Nhật Trường Khang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Chị L kết hôn với anh T và hai người chung sống hạnh phúc. Tuy nhiên, sau khi có con, anh T yêu cầu vợ phải nghỉ việc để chăm sóc gia đình, đồng thời kiểm soát toàn bộ tài chính trong nhà. * Vi phạm: Anh T đã vi phạm quyền bình đẳng giữa vợ và chồng trong hôn nhân và gia đình. Theo Luật Hôn nhân và Gia đình, vợ chồng có quyền và nghĩa vụ ngang nhau trong việc quyết định mọi vấn đề của gia đình, bao gồm cả việc làm và quản lý tài chính. Việc anh T yêu cầu chị L nghỉ việc và nắm giữ toàn bộ tài chính là hành vi áp đặt, không tôn trọng quyền của vợ. * Hậu quả: Hành vi này có thể gây ra mâu thuẫn, căng thẳng trong gia đình, làm tổn thương tình cảm vợ chồng. Về mặt pháp lý, chị L có thể yêu cầu tòa án bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. b. Ông M có ba người con trai. Khi già yếu, ông lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho con trai cả vì cho rằng hai người con còn lại là con nuôi, không có quyền thừa kế. * Vi phạm: Ông M đã vi phạm quyền thừa kế của những người con nuôi. Theo pháp luật Việt Nam, con nuôi có quyền và nghĩa vụ pháp lý ngang hàng với con đẻ, bao gồm cả quyền thừa kế tài sản của cha mẹ nuôi. Việc ông M tước quyền thừa kế của hai người con nuôi chỉ vì lý do này là trái với quy định của pháp luật. * Hậu quả: Di chúc của ông M có thể bị tòa án tuyên là vô hiệu đối với phần tài sản định đoạt cho người con trai cả. Hai người con nuôi có quyền khởi kiện để đòi quyền thừa kế theo quy định của pháp luật.

a. Nước Y (thành viên của WTO) quy định rằng chỉ có các doanh nghiệp sản xuất xe máy trong nước mới được hưởng ưu đãi về thuế và trợ cấp từ chính phủ. Các doanh nghiệp nước ngoài dù đầu tư tại nước Y cũng không được hưởng chính sách này. Hành vi này của nước Y vi phạm nguyên tắc Đối xử quốc gia của WTO. Nguyên tắc này quy định rằng các nước thành viên phải đối xử với hàng hóa, dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài không kém ưu đãi hơn so với hàng hóa, dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ tương tự trong nước. Trong trường hợp này, nước Y đang dành ưu đãi thuế và trợ cấp chỉ cho các doanh nghiệp sản xuất xe máy trong nước, trong khi các doanh nghiệp nước ngoài sản xuất cùng loại sản phẩm lại không được hưởng. Đây là sự phân biệt đối xử dựa trên nguồn gốc xuất xứ, đi ngược lại tinh thần của nguyên tắc Đối xử quốc gia. b. Nước M (thành viên của WTO) áp dụng thuế nhập khẩu 10% đối với sản phẩm sữa từ nước A nhưng lại áp dụng thuế 20% đối với cùng loại sản phẩm từ nước B (cũng là thành viên của WTO), dù không có lý do chính đáng. Hành vi này của nước M vi phạm nguyên tắc Đối xử tối huệ quốc của WTO. Nguyên tắc này yêu cầu các nước thành viên phải đối xử với tất cả các nước thành viên khác một cách bình đẳng. Bất kỳ ưu đãi nào được dành cho một nước thành viên cũng phải được dành ngay lập tức và vô điều kiện cho tất cả các nước thành viên khác. Trong trường hợp này, nước M đang áp dụng mức thuế nhập khẩu khác nhau đối với cùng một loại sản phẩm sữa từ hai nước thành viên A và B mà không có bất kỳ lý do chính đáng nào được đưa ra. Đây là sự phân biệt đối xử giữa các nước thành viên, vi phạm nguyên tắc Đối xử tối huệ quốc.