HUỲNH HẠ VỴ

Giới thiệu về bản thân

chào mọi người, mik là huỳnh hạ vy. Mik thik ns chuyện với @nam ko nhây
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Vòng 1: Khởi động khắc nghiệt 
  • Câu 1: 24 giờ. Sau 24 giờ thực, đồng hồ này chạy được 12 giờ. Vì mặt số đồng hồ 12 giờ lặp lại tuần hoàn, nên sau 24 giờ nó sẽ quay lại đúng vị trí hiển thị thời gian hiện tại.
  • Câu 2: Hỏi một người bất kỳ: "Nếu tôi hỏi người kia đâu là cửa tự do, anh ta sẽ chỉ vào cửa nào?". Sau đó, hãy đi vào cửa ngược lại với câu trả lời đó.
  • Câu 3: D trả tất cả tiền cho A. Tổng giá trị bánh là 12 đơn vị (6+4+2). Mỗi người ăn 1/3 bánh tương đương 4 đơn vị.
    • B góp 4 và ăn 4 → Không thừa không thiếu.
    • C góp 2 và ăn 4 → Nợ 2 đơn vị.
    • A góp 6 và ăn 4 → Thừa 2 đơn vị.
    • D ăn 1/3 bánh (4 đơn vị) của A (thừa 2) và C (thiếu 2). Vậy D trả tiền bù đắp cho phần A đã đóng góp dư. 
Vòng 2: Lách bẫy nhận thức 
  • Câu 4: Nghịch lý (không đúng cũng không sai). Nếu đúng thì nó thành sai (vì nó nói nó sai). Nếu sai thì nó thành đúng (phủ định của "tất cả đều sai").
  • Câu 5: Bật công tắc 1 trong 5 phút rồi tắt. Bật công tắc 2 rồi lên phòng ngay.
    • Đèn sáng: Công tắc 2.
    • Đèn tắt nhưng nóng: Công tắc 1.
    • Đèn tắt và nguội: Công tắc 3.
  • Câu 6: Lý do: Năm có 365 hoặc 366 ngày.
    • 365 ngày = 52 tuần + 1 ngày (ngày này xuất hiện 53 lần).
    • 366 ngày = 52 tuần + 2 ngày liên tiếp (hai ngày này xuất hiện 53 lần).
    • Nếu thứ Hai xuất hiện 53 lần, nó phải là ngày dư ra. Nếu là năm nhuận, ngày dư thứ hai phải là Chủ Nhật hoặc thứ Ba. 
Vòng 3: Toán mẹo chính xác 
  • Câu 7: Không bao giờ đầy. Theo lý thuyết, khoảng trống luôn còn một nửa của lần trước đó (tiệm cận nhưng không chạm tới 100%).
  • Câu 8: 300 km. Thời gian hai tàu gặp nhau là: 300/(60+40)=3300 / open paren 60 plus 40 close paren equals 3300/(60+40)=3 giờ. Con chim bay liên tục trong 3 giờ với vận tốc 100 km/h: 100×3=300100 cross 3 equals 300100×3=300 km.
  • Câu 9: 191. Quy luật: Số sau = Số trước + nn𝑛 (với nn𝑛 bắt đầu từ 1, 2, 3...).
    • Công thức số hạng thứ nn𝑛: 1+[n(n−1)]/21 plus open bracket n open paren n minus 1 close paren close bracket / 21+[𝑛(𝑛−1)]/2.
    • Số thứ 20: 1+(20×19)/2=1+190=1911 plus open paren 20 cross 19 close paren / 2 equals 1 plus 190 equals 1911+(20×19)/2=1+190=191
Vòng 4: Lateral thinking hạng nặng 
  • Câu 10: Vì cánh cửa đó là cửa đẩy vào (push) từ phía ngoài. Người ở trong chỉ có thể kéo (pull), nhưng nếu cửa chỉ mở một chiều hướng vào trong và bị chặn hoặc thiết kế đặc thù, người bên trong không thể mở ra. Hoặc đơn giản hơn: Đó là cửa xoay chỉ cho phép đi một chiều.
  • Câu 11: Vẽ hàng rào là một đường tròn khép kín bao quanh điểm A (điểm B nằm ngoài vòng tròn). Dù đoạn thẳng hữu hạn nhưng nếu nó tạo thành một vòng lặp kín (chu vi hữu hạn), nó sẽ ngăn cách hoàn toàn hai vùng không gian.
  • Câu 12: Thuật toán Von Neumann: Tung đồng xu 2 lần liên tiếp.
    • Nếu ra Ngửa - Sấp (HT): Chọn kết quả là 0.
    • Nếu ra Sấp - Ngửa (TH): Chọn kết quả là 1.
    • Nếu ra giống nhau (HH hoặc TT): Bỏ qua và tung lại.
    • Xác suất của HT và TH đều bằng p(1−p)p open paren 1 minus p close paren𝑝(1−𝑝), nên kết quả luôn là 50/50.
    • Nhớ tik nha

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..."

Mỗi lần nghe câu hát trên, lòng tôi lại dâng trào cảm xúc và bắt đầu suy nghĩ về công lao và tình yêu của mẹ đối với con cái. Thật vậy, lòng mẹ bao la làm sao kể được!!!Đối với tôi, tôi yêu mẹ nhất trong gia đình. Mẹ rất quan tâm, chăm lo và yêu thương gia đình, nhất là con cái và không có người phụ nữ nào trên thế gian có thể sánh bằng mẹ được.

Là một học sinh lớp 7, tôi thật sự phải đi học rất nhiều. Đến trường học rồi về nhà lại học, chẳng có thời gian tôi để ý đến mẹ hay tâm sự với mẹ lời nào. Nhưng bây giờ, khi nhìn mẹ, tôi ngạc nhiên vô cùng. Ngày xưa, mẹ rất đẹp với một mái tóc dài thướt tha. Mỗi lần ôm mẹ, tôi lại chăm chú nhìn vào mái tóc ấy và nghịch. Lúc nào mùi hương của mái tóc mẹ cũng đưa tôi vào giấc ngủ êm đềm. Giờ đây, mái tóc mẹ đã lấm tấm những sợi tóc bạc trắng rồi. Phải chăng đấy là những sợi tóc yêu thương mà mẹ đã gởi gắm tình cảm của mình vào đấy?Ôi, mái tóc mẹ, nhớ làm sao! Làn da mẹ không còn trắng và mịn như trước mà bây giờ đã rám dần đi theo năm tháng vì tần tảo chăm sóc cho gia đình. Ôi, mẹ của con! Tôi thích nhất là ánh mắt và nụ cười của mẹ. Dù ngoại hình có thay đổi, mái tóc đã ngả màu, ánh mắt và nụ cười mẹ vẫn vậy. Ánh mắt mẹ vẫn luôn tràn ngập yêu thương, vẫn luôn dõi theo tôi từng bước trong cuộc đời. Còn nụ cười mẹ là ánh sao, là tia sáng giúp tôi quân đi cái căng thẳng, mệt mỏi trong học tập. Ôi, mẹ tôi ơi!

Mẹ tôi là một người rất tốt bụng và yêu thương con cái. Tôi nhớ nhất những lần tôi bị bệnh, mẹ luôn ân cần chăm sóc cho tôi. Mẹ cố gắng nấu ăn thật ngon, tìm những món ăn thật bổ dưỡng để tôi chóng hết bệnh. Hàng đêm, mẹ luôn ngồi bên tôi để canh giấc ngủ cho tôi. Mẹ có lúc không ngủ vì sợ tôi sốt. Nhưng bây giờ, mẹ tôi bệnh, tôi lại không thể nào ở bên mẹ hay chăm sóc mẹ được. Tôi hối hận làm sao! Tôi còn nhớ mỗi buổi tối, mẹ lại dạy cho tôi học. Trước khi tôi vào lớp Một, mẹ đã dạy tôi đọc chữ, dạy tôi viết và làm toán. Mẹ còn dạy tôi về rất nhiều điều trong cuộc sống và thiên nhiên. Mẹ kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện và truyền kinh nghiệm sống cho tôi. Nhờ mẹ, tôi mới được như ngày hôm nay. Tôi yêu mẹ làm sao! Bước vào cấp hai, việc học của tôi càng căng thẳng, tôi ít khi chia sẻ với mẹ nhưng mẹ luôn biết việc học của tôi. Mẹ bảo tôi đó là vì "mẫu tử liền tâm". Những lúc tôi đạt điểm kém, mẹ chẳng bao giờ la mắng mà luôn luôn an ủi tôi. Những lúc ấy, nỗi buồn của tôi như tan biến mất. Những đám mây nặng trĩu trong đầu tôi như bay đi hết. Những lúc tôi có điểm tốt, mẹ cũng rất vui và khen tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc làm sao! Mẹ tôi cũng là một người phụ nữ rất nhân hậu. Mẹ luôn giúp đỡ những người hàng xóm khi họ cần giúp đỡ và dạy tôi phải biết yêu thương mọi người. Tôi khâm phục mẹ quá!

Trong cuộc đời này, không ai có thể sống mãi cả. Mẹ tôi cũng vậy. Tôi biết có lúc mẹ sẽ xa tôi, không thể cùng tôi đi hết cuộc đời này. Đến lúc ấy, tôi biết phải làm sao đây. Mẹ tôi thường dạy niềm vui nhất của một người mẹ là khi thấy con mình học giỏi thành đạt, mà niềm vui càng nhiều thì mẹ sẽ càng sống lâu. Để mẹ sống lâu, tôi sẽ cố gắng học thật giỏi, yêu thương mẹ thật nhiều và sẽ không bao giờ để những nếp nhăn hay nỗi buồn lại xuất hiện trên khuôn mặt thân thương của mẹ.

Mẹ là người tôi yêu thương nhất trên đời. Mẹ như một tia sáng soi sáng đời tôi. Mẹ như một vì sao dẫn dắt tôi đi trong cuộc đời. Mẹ là người bạn thân nhất của tôi. Tôi sẽ cố gắng học thật tốt, thật giỏi để mẹ vui lòng và luôn cố gắng mang đến niềm vui cho mẹ.

"Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?"

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!!!^_^

Tòa nhà cao nhất thế giới là Burj Khalifa ở Dubai, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, với chiều cao 828 mét và 163 tầng. Tòa nhà này đã được khánh thành vào năm 2010 

Em là một người khá hòa đồng, thích đọc sách và rất trân trọng những giây phút bên gia đình. Đối với em, gia đình là nơi bắt đầu của mọi yêu thương — là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc sống.

Trong đời sống gia đình hiện nay, em đặc biệt quan tâm đến vấn đề giao tiếp và thấu hiểu giữa cha mẹ và con cái. Em nhận thấy nhiều bậc phụ huynh vì quá bận rộn hoặc vì kỳ vọng quá cao mà ít dành thời gian lắng nghe con. Từ đó, khoảng cách giữa hai thế hệ ngày càng lớn, khiến con cái dễ cảm thấy cô đơn, bị áp lực và không dám chia sẻ.

Theo em, để giữ gìn hạnh phúc gia đình, điều quan trọng nhất là sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Cha mẹ nên dành thời gian trò chuyện, lắng nghe tâm tư của con cái, còn con cái cũng cần biết cảm thông, chia sẻ những suy nghĩ thật lòng với cha mẹ. Khi mỗi người đều mở lòng, gia đình sẽ trở thành nơi tràn đầy yêu thương, ấm áp và gắn kết.

Bài viết của bạn có nội dung rất ý nghĩa và chạm đến một vấn đề thực tế trong xã hội hiện nay — áp lực học tập và sự kỳ vọng quá mức của cha mẹ đối với con cái. Dưới đây là một số nhận xét chi tiết để bạn tham khảo:


Ưu điểm:

  1. Chủ đề rõ ràng, gần gũi:
    Bạn chọn một vấn đề rất thực tế, ai cũng có thể đồng cảm — đặc biệt là học sinh, phụ huynh.
  2. Cảm xúc chân thật:
    Bài viết thể hiện rõ tình cảm, sự trăn trở và thấu hiểu cho cả hai phía — cha mẹ và con cái. Điều này làm bài viết có chiều sâu cảm xúc.
  3. Bố cục tương đối hợp lý:
    Có mở bài (nêu vấn đề), thân bài (phân tích, nêu thực trạng, nguyên nhân), kết bài (đưa ra hướng giải quyết).
  4. Ngôn từ giản dị, dễ hiểu:
    Cách diễn đạt gần gũi, không cầu kỳ nhưng vẫn đủ sức truyền tải ý nghĩa.

Điểm cần cải thiện:

  1. Câu văn đôi chỗ hơi dài và lặp ý:
    Ví dụ:

    “Những gia đình mà tôi muốn nói chính là gia đình đã đè nặng áp lực lên vai con cái mình.”
    → Có thể rút gọn cho tự nhiên hơn:
    “Tôi muốn nói đến những gia đình vô tình đặt quá nhiều áp lực lên con cái.”

  2. Cần thêm sự liên kết mạch lạc hơn giữa các đoạn:
    Một vài câu chuyển ý hơi đột ngột. Bạn có thể thêm từ nối như “bên cạnh đó”, “hơn nữa”, “chính vì vậy” để giúp bài viết trôi chảy hơn.
  3. Phần kết có thể cô đọng hơn:
    Đoạn cuối hơi dài; bạn có thể gói lại bằng một câu súc tích, giàu cảm xúc, chẳng hạn:
    “Chỉ khi cha mẹ và con cái cùng thấu hiểu, yêu thương mới thật sự là sợi dây bền chặt nhất của một gia đình hạnh phúc.”
  4. Chú ý lỗi chính tả nhỏ:
    – “trẻ.Nhiều” → thiếu khoảng trắng sau dấu chấm.
    – Một vài dấu phẩy đặt chưa hợp lý, có thể đọc lại để ngắt câu tự nhiên hơn.

Đánh giá chung:

  • Nội dung: 8.5/10
  • Bố cục: 8/10
  • Diễn đạt: 7.5/10
  • Cảm xúc & thông điệp: 9/10

Tổng thể: Bài viết hay, cảm xúc và có thông điệp nhân văn. Nếu bạn chỉnh lại câu từ cho mượt hơn và thêm chút dẫn chứng thực tế (hoặc ví dụ nhỏ), bài sẽ thuyết phục và chuyên nghiệp hơn nữa.

Nhớ tik nhé

Một buổi chiều tan học, khi em đang trên đường về nhà, em thấy ở góc sân trường có hai bạn lớp dưới đang tranh cãi rất to. Một bạn thì tức giận đòi đánh, còn bạn kia thì sợ hãi khóc. Nhiều bạn khác đứng xung quanh chỉ nhìn mà không ai dám can. Lúc đầu em cũng hơi sợ, vì nếu can vào nhỡ bị liên lụy thì sao. Nhưng rồi em nghĩ, nếu cứ đứng nhìn thì hai bạn ấy có thể bị thương, vậy là em phải tìm cách giúp mà không gây nguy hiểm.

Em liền nhanh trí chạy đến phòng giám thị gần đó và báo cho cô giáo trực ban biết. Cô vội ra sân, kịp thời ngăn hai bạn đang sắp lao vào nhau. Sau đó, cô nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp hai bạn hiểu ra và làm hòa. Khi mọi chuyện đã ổn, cô khen em là người biết cách xử lý thông minh và dũng cảm.

Lúc đó em thấy rất vui, vì mình đã không chọn cách im lặng hay bỏ đi, mà đã biết tìm cách giúp người khác một cách an toàn và hiệu quả. Từ trải nghiệm đó, em học được rằng dũng cảm không nhất thiết là phải đối đầu trực tiếp, mà quan trọng là biết suy nghĩ và hành động đúng đắn trong tình huống khó khăn, giống như chú thỏ trắng thông minh trong câu chuyện.

Tik cho mik nhé