Nguyễn Khôi Nguyên
Giới thiệu về bản thân
a.
Nguyên nhân:
Do bị bạn bè rủ rê, lôi kéo, muốn “thử cho biết” hoặc thể hiện bản thân.
Nhận thức chưa đầy đủ về tác hại của thuốc lá điện tử đối với sức khỏe và đạo đức.
Thiếu kỹ năng từ chối, dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh.
Tâm lý muốn “xả stress” nhưng chọn cách giải tỏa không lành mạnh.
Gia đình, nhà trường có thể chưa quản lý, giáo dục sát sao.
Hậu quả:
Ảnh hưởng xấu đến sức khỏe (nguy cơ nghiện nicotine, ảnh hưởng hô hấp, não bộ).
Vi phạm nội quy trường học, bị kỷ luật, ảnh hưởng kết quả học tập và hạnh kiểm.
Làm xấu hình ảnh bản thân trước thầy cô, bạn bè.
Có thể dẫn đến các hành vi tiêu cực khác nếu không được ngăn chặn kịp thời.
Gây tác động xấu đến môi trường học đường, có thể lôi kéo thêm học sinh khác.
b/ Trách nhiệm của học sinh trong phòng, chống tệ nạn xã hội
Tự giác học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao nhận thức về tác hại của các tệ nạn xã hội.
Nói “không” với các hành vi tiêu cực như hút thuốc, uống rượu bia, sử dụng chất kích thích…
Biết lựa chọn bạn tốt, môi trường lành mạnh; tránh xa các cám dỗ.
Rèn luyện kỹ năng sống: biết từ chối, kiểm soát cảm xúc và giải tỏa stress tích cực (thể thao, âm nhạc, học tập…).
Chấp hành nội quy nhà trường, pháp luật.
Tích cực tham gia tuyên truyền, nhắc nhở bạn bè cùng phòng chống tệ nạn xã hội.
Báo cho thầy cô, gia đình khi phát hiện hành vi tiêu cực để kịp thời ngăn chặn.
Dưới đây là bài văn phát biểu cảm nghĩ của em về bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng:
Bài thơ “Chiều đồng nội” mang đến cho em một khung cảnh thanh bình, dịu dàng của làng quê khi hoàng hôn buông xuống. Hình ảnh “những giọt thu trong veo / rắc ngang qua đồng nội” như vẽ lên một bức tranh thiên nhiên trong trẻo, nơi ánh nắng chiều và sương thu hòa quyện thành một hơi thở riêng của mùa thu. Tiếp theo, “cánh cò trôi nhanh nhanh / đàn trâu về chậm rãi” gợi lên nhịp sống chậm rãi, thân thuộc của người nông dân và đất đai. Từng câu thơ đều “lắng” như lời thì thầm của đồng quê, khiến người đọc như chùng mình lại để cảm nhận hương thơm cỏ dại, tiếng sáo chiều, khói bếp nhà ai vừa tỏa lên .
Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương và lòng trân quý của tác giả dành cho quê hương — cho những giá trị giản dị, mộc mạc mà lại vô cùng ấm áp. Bài thơ không chỉ đơn thuần là tả cảnh mà còn như một lời nhắc nhở rằng: hãy giữ lấy những khoảnh khắc yên bình, đừng để nhịp sống hiện đại cuốn ta đi mất cảm giác gần gũi với thiên nhiên và nguồn cội. Với em, thông điệp ấy rất rõ: quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là chỗ dựa tinh thần mỗi khi con người ta cảm thấy chông chênh.
Nhìn sâu hơn, bài thơ khiến em hiểu rằng trong cái tĩnh lặng của đồng nội là một sức sống âm thầm nhưng mạnh mẽ — lúa chín, cỏ thơm, cò bay, trâu về đều là dấu hiệu của sự sống tiếp nối, của sự hòa hợp giữa thiên nhiên và con người. Chính việc tác giả đặt thiên nhiên vào khung cảnh chiều thu càng làm nổi bật sự chuyển giao, sự nhẹ nhàng của thời gian, và từ đó gợi lên trong lòng người đọc một cảm giác nhớ nhung, muốn quay về. Em tin rằng, mỗi khi chúng ta dừng lại để lắng nghe tiếng gió, tiếng chim và ngắm ánh chiều trên thửa ruộng, chúng ta đang lắng nghe tiếng gọi của quê hương — và qua đó hiểu thêm giá trị của sự bình dị.
Kết lại, “Chiều đồng nội” không chỉ là bài thơ vẽ nên cảnh đồng quê đẹp như tranh mà còn là lời mời gọi chúng ta trân trọng những điều giản đơn, giữ vững mối liên kết với thiên nhiên và với cội nguồn. Em cảm thấy may mắn khi có cơ hội đọc và cảm nhận bài thơ, vì nhờ đó em càng thêm yêu quê hương và càng ý thức hơn về trách nhiệm gìn giữ những giá trị kia cho tương lai.
Khi đọc bài thơ “Chiều đồng nội”, em nhớ về những buổi chiều cùng ông nội ra đồng thả diều và ngắm hoàng hôn buông xuống trên cánh đồng lúa chín vàng. Tiếng sáo diều vi vu, tiếng chim gọi nhau về tổ khiến em cảm nhận được sự bình yên và ấm áp của quê hương. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu sâu nặng với làng quê – nơi chứa đựng tuổi thơ và nguồn cội của mỗi con người. Qua bài thơ, em nhận ra vẻ đẹp giản dị mà quý giá của cuộc sống thôn quê. Nó nhắc em phải biết trân trọng quê hương và luôn hướng về nơi mình đã sinh ra, lớn lên.