ĐẶNG THU THỦY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG THU THỦY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong truyện ngắn “Bát phở”, nhà văn Phong Điệp không xây dựng những tình huống gay cấn hay những chi tiết lớn lao, dữ dội. Chỉ bằng một bữa ăn rất bình thường nơi quán phở Hà Nội, tác giả đã gợi lên biết bao xúc động về tình phụ tử, về sự hi sinh âm thầm của những người cha nghèo dành cho con. Truyện ngắn vì thế mang giá trị nhân văn sâu sắc và để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc. Trước hết, tác phẩm làm nổi bật chủ đề về tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của người cha. Hai người cha nông dân đưa con lên Hà Nội thi đại học mang theo biết bao nỗi lo toan của cuộc sống. Họ chỉ gọi “hai phở bò chín, hai trứng” cho con ăn, còn mình lặng lẽ ngồi nhìn. Chi tiết “Sao bốn người mà chỉ có hai bát?” khiến người đọc nghẹn lòng bởi phía sau đó là sự thiếu thốn, chắt chiu đến tội nghiệp của những người làm cha nơi quê nghèo. Họ sẵn sàng nhịn đói, tiết kiệm từng đồng để con được ăn no trước giờ thi. Không chỉ vậy, tình thương con còn hiện lên qua những câu chuyện rất đời thường của hai ông bố. Họ lo mùa màng thất bát, lo “vải thiều sụt giá”, lo “con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm”, rồi tính toán chuyện trả phòng trọ, mua bánh mì ăn tạm trên xe để tiết kiệm tiền. Những chi tiết ấy cho thấy cuộc sống lam lũ, cơ cực của người nông dân. Nhưng giữa muôn vàn khó khăn, điều họ quan tâm nhất vẫn là tương lai của con. Chuyến đi thi đại học không chỉ là giấc mơ của những cậu con trai mà còn là niềm hi vọng đổi đời của cả gia đình. Đặc biệt, truyện còn làm nổi bật sự thấu hiểu và lòng biết ơn của những người con đối với cha mình. Hai cậu con trai “không nói gì”, không dám vô tư khen bát phở ngon bởi chúng hiểu để có được ba mươi nghìn đồng ấy, cha mình đã phải vất vả biết bao. Hình ảnh “chúng nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví của cha” chứa đựng nhiều cảm xúc sâu xa. Đó là ánh nhìn của sự thương cha, của nỗi day dứt và cả ý thức về món nợ ân tình lớn lao mà mình mang theo suốt đời. Câu kết: “Cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều...” đã khái quát sâu sắc công lao trời biển của cha mẹ dành cho con cái.Không chỉ thành công về nội dung, truyện ngắn còn có nhiều nét nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là nghệ thuật xây dựng tình huống giản dị mà giàu ý nghĩa. Chỉ một bữa ăn ở quán phở, tác giả đã làm hiện lên cả cuộc sống nghèo khó, tình cha con sâu nặng và những hi vọng về tương lai. Chính sự bình dị ấy khiến câu chuyện trở nên chân thật và dễ chạm đến trái tim người đọc.

Trong truyện ngắn “Bát phở”, nhà văn Phong Điệp không xây dựng những tình huống gay cấn hay những chi tiết lớn lao, dữ dội. Chỉ bằng một bữa ăn rất bình thường nơi quán phở Hà Nội, tác giả đã gợi lên biết bao xúc động về tình phụ tử, về sự hi sinh âm thầm của những người cha nghèo dành cho con. Truyện ngắn vì thế mang giá trị nhân văn sâu sắc và để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc. Trước hết, tác phẩm làm nổi bật chủ đề về tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của người cha. Hai người cha nông dân đưa con lên Hà Nội thi đại học mang theo biết bao nỗi lo toan của cuộc sống. Họ chỉ gọi “hai phở bò chín, hai trứng” cho con ăn, còn mình lặng lẽ ngồi nhìn. Chi tiết “Sao bốn người mà chỉ có hai bát?” khiến người đọc nghẹn lòng bởi phía sau đó là sự thiếu thốn, chắt chiu đến tội nghiệp của những người làm cha nơi quê nghèo. Họ sẵn sàng nhịn đói, tiết kiệm từng đồng để con được ăn no trước giờ thi. Không chỉ vậy, tình thương con còn hiện lên qua những câu chuyện rất đời thường của hai ông bố. Họ lo mùa màng thất bát, lo “vải thiều sụt giá”, lo “con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm”, rồi tính toán chuyện trả phòng trọ, mua bánh mì ăn tạm trên xe để tiết kiệm tiền. Những chi tiết ấy cho thấy cuộc sống lam lũ, cơ cực của người nông dân. Nhưng giữa muôn vàn khó khăn, điều họ quan tâm nhất vẫn là tương lai của con. Chuyến đi thi đại học không chỉ là giấc mơ của những cậu con trai mà còn là niềm hi vọng đổi đời của cả gia đình. Đặc biệt, truyện còn làm nổi bật sự thấu hiểu và lòng biết ơn của những người con đối với cha mình. Hai cậu con trai “không nói gì”, không dám vô tư khen bát phở ngon bởi chúng hiểu để có được ba mươi nghìn đồng ấy, cha mình đã phải vất vả biết bao. Hình ảnh “chúng nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví của cha” chứa đựng nhiều cảm xúc sâu xa. Đó là ánh nhìn của sự thương cha, của nỗi day dứt và cả ý thức về món nợ ân tình lớn lao mà mình mang theo suốt đời. Câu kết: “Cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều...” đã khái quát sâu sắc công lao trời biển của cha mẹ dành cho con cái.Không chỉ thành công về nội dung, truyện ngắn còn có nhiều nét nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là nghệ thuật xây dựng tình huống giản dị mà giàu ý nghĩa. Chỉ một bữa ăn ở quán phở, tác giả đã làm hiện lên cả cuộc sống nghèo khó, tình cha con sâu nặng và những hi vọng về tương lai. Chính sự bình dị ấy khiến câu chuyện trở nên chân thật và dễ chạm đến trái tim người đọc.