Trịnh Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
ấn nhầm☹
ê nhầm òi ☹
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
- a. "Đến ngã ba sông, hai con sông [hợp] lại một dòng."
- Từ loại: Động từ.
- Giải thích: "Hợp" trong câu này chỉ hành động, sự kết hợp của hai con sông lại với nhau.
- b. "Chị Huệ mặc chiếc áo rất [hợp] với dáng người."
- Từ loại: Tính từ.
- Giải thích: "Hợp" ở đây chỉ sự phù hợp, tương xứng giữa chiếc áo và dáng người.
- c. "Trời [mưa] tầm tã, [mưa] kéo dài suốt cả một đêm."
- Từ loại: Động từ (câu đầu) và danh từ (câu sau).
- Giải thích:
- Trong câu đầu, "mưa" là hành động của trời.
- Trong câu sau, "mưa" là sự vật, hiện tượng thời tiết (được nhân hóa hoặc không).
- d. "Tôi [quyết định] đi công tác một tháng."
- Từ loại: Động từ.
- Giải thích: "Quyết định" trong câu này chỉ hành động, sự lựa chọn của người nói.
- e. "Ngày mai, tôi đến nhận tờ [quyết định] bổ nhiệm chức vụ trưởng phòng."
- Từ loại: Danh từ.
- Giải thích: "Quyết định" ở đây là tên một loại giấy tờ, một văn bản chính thức.
- c. Đoạn thơ viết theo thể thơ lục bát: Thể thơ này bao gồm các cặp câu 6 và 8 tiếng xen kẽ nhau, như các câu trong đoạn thơ: "Dòng sông mới điệu làm sao" (câu 6) và "Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha" (câu 8).
- d. Đoạn thơ có sử dụng các từ tượng thanh: Các từ như "thơ thẩn" hay "hây hây" mô tả trạng thái, âm thanh, hoặc màu sắc, và "lụa đào", "hây hây", "thướt tha" là các từ tượng thanh.
- a. So sánh: "Áo xanh sông mặc như là mới may" sử dụng phép so sánh để diễn tả sự mới mẻ, đẹp đẽ của dòng sông.
- d. Nhân hóa và so sánh: Tác giả nhân hóa dòng sông như một con người, cho phép dòng sông "mặc" và "cài" áo, trong khi sử dụng phép so sánh để diễn tả màu sắc của áo sông như một "lụa đào thướt tha".
- d. Nhân hóa và so sánh: Như đã phân tích ở trên, cả hai biện pháp nhân hóa và so sánh đều xuất hiện trong đoạn thơ.
- Mở bài: Giới thiệu chung về cây đa, nêu bật cây đa là một phần quan trọng của quê hương và gắn liền với tuổi thơ của tác giả.
- Thân bài: Miêu tả chi tiết cây đa từ bao quát đến các bộ phận cụ thể: rễ, thân, cành, và vòm lá.
- Kết bài: Bày tỏ tình cảm yêu mến, gắn bó với cây đa, xem cây đa là biểu tượng thân thương của quê hương.
- Rễ: Nổi lên mặt đất thành những ụ, có hình thù quái lạ như những con rắn hổ mang giận dữ.
- Thân: Rất to, chín, mười đứa bé bắt tay nhau ôm không xuể.
- Cành: Lớn hơn cả cột đình.
- Vòm lá: Rậm rạp, xanh um, tạo thành một mái nhà khổng lồ bao phủ xóm làng, trong vòm lá gió chiều tạo ra những âm thanh li kì như đang cười nói.
- Rễ cây nổi lên mặt đất thành những ụ, những hình thù quái lạ như những con rắn hổ mang giận dữ.
- Mở bài: Giới thiệu chung về cây đa, nêu bật cây đa là một phần quan trọng của quê hương và gắn liền với tuổi thơ của tác giả.
- Thân bài: Miêu tả chi tiết cây đa từ bao quát đến các bộ phận cụ thể: rễ, thân, cành, và vòm lá.
- Kết bài: Bày tỏ tình cảm yêu mến, gắn bó với cây đa, xem cây đa là biểu tượng thân thương của quê hương.
- Rễ: Nổi lên mặt đất thành những ụ, có hình thù quái lạ như những con rắn hổ mang giận dữ.
- Thân: Rất to, chín, mười đứa bé bắt tay nhau ôm không xuể.
- Cành: Lớn hơn cả cột đình.
- Vòm lá: Rậm rạp, xanh um, tạo thành một mái nhà khổng lồ bao phủ xóm làng, trong vòm lá gió chiều tạo ra những âm thanh li kì như đang cười nói.
- Rễ cây nổi lên mặt đất thành những ụ, những hình thù quái lạ như những con rắn hổ mang giận dữ.
- Câu chủ đề: Sông Bứa hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ như một bức tranh phong cảnh hữu tình.
- Thân bài:
- Miêu tả sự uốn lượn của dòng sông qua các dãy núi và cánh rừng, tạo nên một khung cảnh thiên nhiên ấn tượng.
- Vào mỗi buổi sáng, mặt sông phẳng lặng, phản chiếu hình ảnh của bầu trời xanh trong, những đám mây trắng và rặng tre xanh mờ ảo hai bên bờ.
- Khi chiều xuống, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt sông, làm cho dòng nước lấp lánh như được dát vàng.
- Vào buổi tối, dòng sông trở nên yên ả, tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng và sao, tạo nên một không gian huyền ảo, thơ mộng.
- Sông Bứa là nơi gắn bó với tuổi thơ, với những buổi chiều nô đùa dưới ánh nắng, ngắm nhìn dòng sông vỗ nhẹ vào bờ.