Nguyễn Thảo Duyên
Giới thiệu về bản thân
BÀI NÀY RẤT HAY
Quê hương em nằm bên dòng sông Hồng hiền hòa, bốn mùa đều mang một vẻ đẹp riêng khiến ai đi xa cũng nhớ. Mỗi sáng sớm, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi lũy tre làng, những tia nắng vàng óng chiếu xuống cánh đồng lúa xanh rì, long lanh như dát bạc. Từng làn gió nhẹ thổi qua làm cả cánh đồng dập dờn như những con sóng nhỏ. Xa xa, những chú cò trắng bay lượn, điểm tô thêm vẻ thanh bình cho bức tranh quê.
Buổi trưa, nắng vàng rải đầy trên mái ngói đỏ au, trên những con đường làng quanh co rợp bóng tre. Tiếng gà gáy vang lên từ sân nhà ai đó nghe thật quen thuộc, thân thương. Chiều đến, trẻ con trong xóm ríu rít gọi nhau thả diều trên bãi đất trống, tiếng sáo diều vi vu hòa cùng tiếng cười vang cả một góc trời. Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa từ từ lặn sau rặng tre, để lại trên bầu trời những dải mây hồng rực rỡ.
Em yêu quê hương em biết bao! Nơi ấy có dòng sông, có cánh đồng, có những con người hiền hậu, chất phác. Dù sau này đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về phong cảnh yên bình và ấm áp của quê nhà.
Câu chuyện kể về một cô bé rất thích ngắm diều. Một buổi chiều mùa hè, khi đang xem bọn con trai thả diều, cô bé bị một chiếc diều va vào mặt. Tức giận, cô định xé chiếc diều đó dù cậu bé chỉ là người vô ý. Một cô bạn gái cùng tuổi chứng kiến sự việc đã nhẹ nhàng nhắc nhở, khiến cô bé nhận ra lỗi của mình. Cô thấy ân hận và hứa sẽ không bao giờ hành động như vậy nữa.
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
Nội dung Chính: Bức tranh chiều cuối thu ở làng quê
: hòa quyện giữa vẻ đẹp tĩnh lặng, cao vời của thiên nhiên với sự ấm áp, thân thuộc của hương vị cốm, và nét hồn nhiên, vui tươi của tiếng hát đồng dao trẻ thơ.