Đặng Thái Bảo Long
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được tác giả sử dụng trong văn bản này là nghị luận
Câu 1:
Văn bản trên bàn về vấn đề: vai trò, giá trị và ý nghĩa của lao động đối với sự tồn tại, phát triển và hạnh phúc của con người.
Câu 3:
Để làm rõ cho ý kiến: "Mọi động vật đều lao động, trước hết là để duy trì sự sống." tác giả đã sử dụng những bằng chứng
"Mọi động vật đều lao động, trước hết là để duy trì sự sống. Ngay cả chú chim yến, khi còn non thì được bố mẹ mang mồi về mớm cho nhưng khi lớn lên sẽ phải tự mình đi kiếm mồi. Hổ và sư tử cũng đều như vậy. Tự mình lao động để tồn tại chính là nguyên lí mà tự nhiên ban tặng cho tất cả các sinh vật."
Nhận xét về những bằng chứng ấy: Đây là những hình ảnh gần gũi trong tự nhiện giúp người đọc dễ dàng hình dung và tăng phần thuyết phục. Cách đưa dẫn chứng từ loài chim nhỏ bé đến hổ, sử tử cho thấy lao động là quy luật tất yếu, khách quan của mọi sinh vật cũng như là ẩn dụ dãn dắt sang đặc điểm tương đồng với chúng ta. Giúp văn bản trên trở nên sinh động hấp dẫn tăng tính thuyết phục.
Câu 4:
Câu: "Việc con người có cảm nhận được niềm vui trong lao động hay không sẽ có ý nghĩa lớn lao, quyết định cuộc đời của người đó hạnh phúc hay không." đem đến cho em suy nghĩ lao động không phải gánh nặng nếu chúng ta chỉ coi lao động là nghĩa vụ để kiếm sống thì cuộc sống sẽ trở nên mệt mỏi và áp lực ngược lại khi tìm thấy đam mê và niềm vui trong việc mình làm, chúng ta sẽ làm việc hiệu quả, sáng tạo hơn.
Câu 5:
Hiện nay, bên cạnh những người trẻ khởi nghiệp đầy dấn thân những tấm gương biến lao động thành đam mê để làm giàu cho quê hương thì đâu đó vẫn còn một bộ phận mắc tâm lý ngại khó, ngại làm. Điểm hình là lối sống dựa dẫm, coi lao động là gánh nặng mưu sinh thay vì cống hiến, dẫn đến sự trống rỗng về giá trị bản thân. Sự đối lập này khẳng định lao động không chỉ nhào nặn ra vật chất, mà còn là chiếc khuôn đúc nên nhân cách và hình hài của hạnh phúc. Nhận thức đúng về lao động chính là bước đầu tiên để kiếm tạo một cuộc đời rực rỡ
Câu 1:
Ước mơ là kim chỉ nam cho tương lai, nhưng chỉ có lao động mới là động cơ đưa ta đến đích. Ước mơ là cái đích của khát vọng, còn lao động là con đường duy nhất để chạm tới ước mơ. Mối quan hệ giữa chúng là sự gắn kết giữa ý tưởng và thực thi. Trong thực tế có những người dùng ước mơ là bản thiết kế định hướng cho tương lai và lấy lao động làm động lực làm nguồn năng lượng để thực thi chúng. Để dễ hình dung chúng ta hãy nhìn vào tấm gương Thomas Edison với hơn mười nghìn lần thử nghiệm thất bại để thắp sáng bóng đèn điện là minh chứng hùng hồn nhất cho việc dùng mồ hôi để bước tới thành công. Ông không chỉ là tấm gương cho sự kiên trì và nỗ lực mà còn là tấm gương cho lao động và ước mơ. Ngược lại đâu đó ở quanh ta lại có những người thiếu đi ước mơ mà chỉ biết la động hay những kẻ viển vông có ước mơ nhưng lại không lao động mà quên rằng ước mơ phải đi đôi với lao động để rồi loay hoay mãi với thực tại mà không biết mình đã đi đúng chưa . Ước mơ là hạt giống nằm yên, chỉ có lao động mới là ánh sáng giúp nó phá kén để vươn mình thành đại thụ
Câu 2:
Nguyễn Đình Thi (1924 - 2003) là một nghệ sĩ đa tài. Ông sáng tác nhạc, làm thơ, viết tiểu thuyết, kịch, tiểu luận phê bình; ở lĩnh vực nào ông cũng có những đóng góp đáng trân trọng. Thơ ông tự do, phóng khoáng mà vẫn hàm súc, sâu lắng, suy tư, dạt dào cảm xúc, giàu nhạc điệu và có nhiều tìm tòi theo hướng hiện đại. Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống pháp bài thơ "Nhớ" của ông hiện lên như một nốt trầm sâu lắng, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ, thi sĩ đầy hoa lệ.
Mở đầu bài thơ, tâm trạng nhân vật trữ tình hiện liên qua nỗi nhớ gắn liền với không gian chiến khu hùng vĩ, khắc nghiệt nhưng cũng đầy ấm áp :
"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh
Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"
nỗi nhớ ở đây không còn là một khái niệm trừu tượng mà được ông cụ thể hóa qua pháp nhân hóa "ngôi sao nhớ ai" giữa "đèo mây" và "ngàn cây" lạnh lẽo, ánh sao và ngọn lửa trở thành những người bạn tâm tình sưởi ấm lòng người chiến sĩ. Tâm trạng anh lúc này vừa tỉnh táo để "soi sáng đường" vừa ấm nóng một niềm tin riêng. Nỗi nhớ ấy là sự thức tỉnh của một tâm hồn nhạy cảm, lấy thiên nhiên để soi bóng lòng mình. Đến khổ thơ tiếp theo, tâm trạng nhân vật trữ tình có bước chuyển mình đầy chiều sâu triết lý. Đó là sự khẳng định một quan niệm yêu mới mẻ của thế hệ thanh niên kháng chiến:
"Anh yêu em như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần
Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước
Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"
Tác giả sử dụng phép so sánh độc đáo để đặt "em" và"đất nước" trên cùng một bàn cân của sự trân trọng. Tâm trạng anh không hề bị chia cắt giữa tình riêng và nghĩa chung ngược lại. tình yêu em chính là động lực để anh yêu thêm mảnh đất hình chữ S dẫu còn nhiều "vất vả đau thương". Nỗi nhớ em len lỏi vào từng nhịp sống đời thường từ "mỗi bước đường anh bước" đến " mỗi miếng anh ăn" điều này cho thấy một tâm hồn yêu chân thành, giản dị nhưng vô cùng mãnh liệt, nơi nỗi nhớ đã trở thành một phần của bản năng. Càng về cuối tâm trạng nhân vật trữ tình càng trở nên mạnh mẽ và kiêu hãnh hơn bao giờ hết:
"Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt
Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực
Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người."
Nếu ở khổ đầu là nỗi nhớ da diết, thì ở đây là sự khẳng định lý tưởng. Nhân vật trữ tình không chọn tình yêu để trốn tránh thực tại mà chọn tình yêu và được cống hiến cho độc lập dân tộc. Hình ảnh "ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực" ở cuối bài như một biểu tượng cho sức sống bền bỉ và tình yêu bất diệt của tuổi trẻ. Về nghệ thuật, Nguyễn Đình Thi đã sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, hình ảnh giàu sức gợi hình gợi cảm và các biện pháp tu từ như nhân hóa, so sánh đầy sáng tạo. Ngôn ngữ thơ hàm súc, vừa mang vẻ đẹp cổ điển của ánh sao, ngọn lửa, vừa mang hơi thở hiện đại của tư duy người chiến sĩ .
Bài thơ "Nhớ" của tác giả Nguyễn Đình Thi đã đọng lại trong em nhiều cảm xúc và bài học đáng quý về tình yêu đất nước. Em muốn một ngày nào đó cũng được cống hiến và đóng góp dù là một phần nhỏ cho quê hương và đất nước hình chữ S này để làm được điều đó thì em cần cố gắng học tập chăm chỉ và nỗ lực hơn.