Nguyễn Ngọc Minh Châu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Minh Châu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1)

Bài làm

Lao động và ước mơ là hai yếu tố song hành, tạo nên giá trị cốt lõi của một con người. Nếu ước mơ là kim chỉ nam để định hướng cho tương lai, thì lao động chính là con đường duy nhất để biến những khát vọng xa vời thành hiện thực. Một ước mơ dù đẹp đẽ đến đâu nhưng nếu thiếu đi sự lao động kiên trì, nó sẽ chỉ mãi là viển vông, mơ mộng hão huyền. Ngược lại, lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở nên khô khan, nặng nề, giống như cỗ máy hoạt động không mục đích. Chỉ khi chúng ta lao động, ta mới bồi đắp được kỹ năng, kinh nghiệm và bản lĩnh để chạm tay tới đích đến của mình. không có thành công nào tự rơi xuống từ bầu trời; mọi vinh quang đều được xây đắp từ mồ hôi, trí tuệ và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Mối quan hệ tương hỗ này dạy ta rằng: hãy mơ những điều lớn lao nhưng đừng quên bắt tay vào làm những việc nhỏ bé nhất. Lao động không chỉ để sinh tồn mà còn là để hiện thực hóa giá trị cá nhân, khẳng định cái tôi giữa cuộc đời rộng lớn.

2) Bài làm

Nếu họa sĩ dùng màu đê vẽ tranh, nhạc sĩ dùng âm nhạc để nói lên nõi lòng của mình thì nhà văn lại dùng ngòi bút để tạo ra đứa co tinh thần của mình thì ngôn ngữ chính là chìa khóa vạn năng để thi sĩ mở ra cánh cửa của muôn vàn cảm xúc. qua bài thơ nhớ của tác giả Nguyễn Đình Thi lại một lần nữa khiến cho người đọc chìm trong những vần thơ da diết nồng nànnois neen tiếng lòng của người thi sĩ tài hoa ấy.

Mở đầu bài thơ, nỗi nhớ được gửi gắm vào những hình ảnh thiên nhiên giàu sức gợi:

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"

Phép nhân hóa "ngôi sao nhớ", "ngọn lửa nhớ" cho thấy nỗi nhớ không còn là cảm xúc cá nhân mà như thấm đẫm vào không gian, thời gian. Ngôi sao soi đường trên đèo mây, ngọn lửa sưởi ấm giữa rừng sâu không chỉ là những thực thể vật chất, mà là biểu tượng cho sự thao thức, cho hơi ấm của tình yêu đi cùng người chiến sĩ trên mọi nẻo đường kháng chiến gian khổ.

Đến khổ thơ tiếp theo, tâm trạng của nhân vật trữ tình được đẩy lên thành một triết lý sống cao đẹp:

"Anh yêu em như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần
Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước
Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"

Đây là một sự so sánh lạ và độc đáo. Tác giả không đặt tình yêu cá nhân đối lập với tình yêu Tổ quốc mà hòa quyện chúng làm một. Đất nước hiện lên với hình ảnh "vất vả đau thương" nhưng vẫn "tươi thắm vô ngần", và tình yêu dành cho người con gái hậu phương cũng nồng nàn, bền bỉ như thế. Nhân vật trữ tình không giấu giếm nỗi nhớ nhung thường trực: "mỗi bước đường anh bước", "mỗi miếng anh ăn". Đó là một tình yêu trần thế, chân thực, hiện hữu trong từng sinh hoạt đời thường nhất của người lính.

Ở khổ cuối tâm trạng nhân vật trữ tình càng về cuối càng trở nên mạnh mẽ và lý trí hơn. Nỗi nhớ không làm con người yếu mềm, ngược lại, nó trở thành động lực cho lý tưởng:

"Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt
Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực
Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người."

Hình ảnh "ngôi sao không tắt" và "ngọn lửa bập bùng đỏ rực" khẳng định sự bất diệt của tình yêu. Động từ "chiến đấu" đặt cạnh cụm từ "yêu nhau" cho thấy sự gắn kết chặt chẽ giữa hạnh phúc riêng tư và nhiệm vụ chung của dân tộc. Kết thúc bài thơ là một lời khẳng định đầy tư thế: "Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người". Chữ "kiêu hãnh" đã nâng tầm tình yêu đôi lứa lên thành nhân cách, thành phẩm giá của con người trong thời đại mới – thời đại của những con người biết yêu hết mình và cũng sẵn sàng hy sinh tất cả cho tự do.

Tóm lại, qua bài thơ "Nhớ", Nguyễn Đình Thi đã khắc họa thành công tâm trạng của nhân vật trữ tình: một cái tôi chiến sĩ yêu đời, yêu người thiết tha. Với thể thơ tự do, hình ảnh biểu tượng giàu sức gợi, bài thơ không chỉ là bài ca về nỗi nhớ mà còn là bản tuyên ngôn về một thế hệ thanh niên kháng chiến: yêu trong chiến đấu và chiến đấu để bảo vệ tình yêu.

1)

Bài làm

Lao động và ước mơ là hai yếu tố song hành, tạo nên giá trị cốt lõi của một con người. Nếu ước mơ là kim chỉ nam để định hướng cho tương lai, thì lao động chính là con đường duy nhất để biến những khát vọng xa vời thành hiện thực. Một ước mơ dù đẹp đẽ đến đâu nhưng nếu thiếu đi sự lao động kiên trì, nó sẽ chỉ mãi là viển vông, mơ mộng hão huyền. Ngược lại, lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở nên khô khan, nặng nề, giống như cỗ máy hoạt động không mục đích. Chỉ khi chúng ta lao động, ta mới bồi đắp được kỹ năng, kinh nghiệm và bản lĩnh để chạm tay tới đích đến của mình. không có thành công nào tự rơi xuống từ bầu trời; mọi vinh quang đều được xây đắp từ mồ hôi, trí tuệ và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Mối quan hệ tương hỗ này dạy ta rằng: hãy mơ những điều lớn lao nhưng đừng quên bắt tay vào làm những việc nhỏ bé nhất. Lao động không chỉ để sinh tồn mà còn là để hiện thực hóa giá trị cá nhân, khẳng định cái tôi giữa cuộc đời rộng lớn.

2) Bài làm

Nếu họa sĩ dùng màu đê vẽ tranh, nhạc sĩ dùng âm nhạc để nói lên nõi lòng của mình thì nhà văn lại dùng ngòi bút để tạo ra đứa co tinh thần của mình thì ngôn ngữ chính là chìa khóa vạn năng để thi sĩ mở ra cánh cửa của muôn vàn cảm xúc. qua bài thơ nhớ của tác giả Nguyễn Đình Thi lại một lần nữa khiến cho người đọc chìm trong những vần thơ da diết nồng nànnois neen tiếng lòng của người thi sĩ tài hoa ấy.

Mở đầu bài thơ, nỗi nhớ được gửi gắm vào những hình ảnh thiên nhiên giàu sức gợi:

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"

Phép nhân hóa "ngôi sao nhớ", "ngọn lửa nhớ" cho thấy nỗi nhớ không còn là cảm xúc cá nhân mà như thấm đẫm vào không gian, thời gian. Ngôi sao soi đường trên đèo mây, ngọn lửa sưởi ấm giữa rừng sâu không chỉ là những thực thể vật chất, mà là biểu tượng cho sự thao thức, cho hơi ấm của tình yêu đi cùng người chiến sĩ trên mọi nẻo đường kháng chiến gian khổ.

Đến khổ thơ tiếp theo, tâm trạng của nhân vật trữ tình được đẩy lên thành một triết lý sống cao đẹp:

"Anh yêu em như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần
Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước
Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"

Đây là một sự so sánh lạ và độc đáo. Tác giả không đặt tình yêu cá nhân đối lập với tình yêu Tổ quốc mà hòa quyện chúng làm một. Đất nước hiện lên với hình ảnh "vất vả đau thương" nhưng vẫn "tươi thắm vô ngần", và tình yêu dành cho người con gái hậu phương cũng nồng nàn, bền bỉ như thế. Nhân vật trữ tình không giấu giếm nỗi nhớ nhung thường trực: "mỗi bước đường anh bước", "mỗi miếng anh ăn". Đó là một tình yêu trần thế, chân thực, hiện hữu trong từng sinh hoạt đời thường nhất của người lính.

Ở khổ cuối tâm trạng nhân vật trữ tình càng về cuối càng trở nên mạnh mẽ và lý trí hơn. Nỗi nhớ không làm con người yếu mềm, ngược lại, nó trở thành động lực cho lý tưởng:

"Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt
Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực
Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người."

Hình ảnh "ngôi sao không tắt" và "ngọn lửa bập bùng đỏ rực" khẳng định sự bất diệt của tình yêu. Động từ "chiến đấu" đặt cạnh cụm từ "yêu nhau" cho thấy sự gắn kết chặt chẽ giữa hạnh phúc riêng tư và nhiệm vụ chung của dân tộc. Kết thúc bài thơ là một lời khẳng định đầy tư thế: "Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người". Chữ "kiêu hãnh" đã nâng tầm tình yêu đôi lứa lên thành nhân cách, thành phẩm giá của con người trong thời đại mới – thời đại của những con người biết yêu hết mình và cũng sẵn sàng hy sinh tất cả cho tự do.

Tóm lại, qua bài thơ "Nhớ", Nguyễn Đình Thi đã khắc họa thành công tâm trạng của nhân vật trữ tình: một cái tôi chiến sĩ yêu đời, yêu người thiết tha. Với thể thơ tự do, hình ảnh biểu tượng giàu sức gợi, bài thơ không chỉ là bài ca về nỗi nhớ mà còn là bản tuyên ngôn về một thế hệ thanh niên kháng chiến: yêu trong chiến đấu và chiến đấu để bảo vệ tình yêu.