Vũ Tuyết Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn thơ in đậm, tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho bà được thể hiện tha thiết, sâu nặng và đầy day dứt. Điệp ngữ “Cháu đã chạm chân mấy lần vòng tròn đất nước / Nhưng cháu vẫn chưa đi hết / Con đường làng” cho thấy người cháu đã trưởng thành, đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều miền đất, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn vẫn chưa thể “đi hết” con đường ký ức gắn với bà. Hình ảnh “Bà ngủ thảnh thơi trên cánh đồng vừa thu hoạch xong vụ lúa” là cách nói giảm nói tránh đầy xót xa về sự ra đi của bà, thể hiện nỗi mất mát lặng thầm. Lời gọi “Bà ơi” cùng chi tiết “Cháu chợt nhớ ra chưa từng học làm bánh khúc từ bà” gợi niềm ân hận muộn màng vì những điều giản dị chưa kịp làm khi bà còn sống. Qua đó, ta cảm nhận được tình yêu thương, lòng biết ơn và nỗi tiếc nuối khôn nguôi của người cháu đối với người bà kính yêu.
Câu 2:
Bản sắc văn hóa dân tộc là những giá trị bền vững được hun đúc qua lịch sử lâu dài của một dân tộc, thể hiện ở phong tục, tập quán, ngôn ngữ, lối sống, truyền thống đạo lý và tâm hồn con người. Trong thời đại hội nhập ngày nay, khi thế giới ngày càng “phẳng”, bản sắc văn hóa dân tộc càng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với tuổi trẻ.
Trước hết, bản sắc văn hóa là cội nguồn hình thành nhân cách của mỗi người trẻ. Những giá trị như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, hiếu nghĩa với ông bà cha mẹ, tôn sư trọng đạo… đã trở thành nền tảng đạo đức của con người Việt Nam. Khi được nuôi dưỡng trong môi trường giàu truyền thống, người trẻ sẽ có điểm tựa tinh thần vững chắc để không bị chao đảo trước những trào lưu phức tạp của xã hội hiện đại. Bản sắc văn hóa giống như “gốc rễ”, giúp cây đời của tuổi trẻ đứng vững trước gió lớn hội nhập.
Bên cạnh đó, bản sắc văn hóa còn tạo nên sự khác biệt và niềm tự hào dân tộc. Trong giao lưu quốc tế, một người trẻ hiểu biết về lịch sử, trân trọng tiếng Việt, yêu áo dài, yêu làn điệu dân ca hay những món ăn truyền thống sẽ tự tin hơn khi giới thiệu về đất nước mình. Chính sự tự hào ấy góp phần quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Hội nhập không có nghĩa là hòa tan; tiếp thu tinh hoa nhân loại phải đi đôi với gìn giữ giá trị truyền thống.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy một bộ phận giới trẻ hiện nay còn thờ ơ với văn hóa dân tộc, chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, thiếu hiểu biết về lịch sử và truyền thống quê hương. Điều đó dễ dẫn đến sự mất phương hướng về giá trị sống. Vì vậy, mỗi người trẻ cần ý thức học tập, tìm hiểu văn hóa dân tộc qua sách vở, trải nghiệm thực tế, tham gia các hoạt động văn hóa – nghệ thuật truyền thống. Đồng thời, cần chọn lọc khi tiếp nhận văn hóa ngoại lai, biết tiếp thu cái hay, cái tiến bộ nhưng không đánh mất bản sắc riêng.
Là một học sinh, tôi nhận thấy mình cần bắt đầu từ những việc nhỏ: trân trọng tiếng Việt, kính trọng ông bà cha mẹ, tìm hiểu lịch sử quê hương, tham gia các hoạt động hướng về nguồn cội. Khi hiểu và yêu văn hóa dân tộc, tôi thấy mình có trách nhiệm hơn với đất nước.
Tóm lại, bản sắc văn hóa dân tộc có vai trò vô cùng quan trọng đối với tuổi trẻ trong thời đại ngày nay. Đó không chỉ là hành trang tinh thần mà còn là nền tảng để người trẻ tự tin hội nhập, phát triển và góp phần xây dựng một Việt Nam vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc dân tộc.
Câu 1:
Nhân vật trữ tình trong bài thơ là người cháu (xưng “cháu”) – người đã trưởng thành, đi xa nhưng luôn nhớ về con đường làng và người bà của mình.
câu 2:
Những câu thơ miêu tả dáng hình, trạng thái của “cái ngõ xoan nhà bà”:
“Lối rất quanh co, đường vàng rơm rạ”
“Sáng nay rưng rức”
“Trên luống ngô, khoai, lạc, rau khúc ngả buồn”
“Nặng cơn mưa bão trước”
→ Gợi hình ảnh con ngõ nhỏ quanh co, thân thuộc, mang sắc vàng của rơm rạ và chất chứa tâm trạng, dấu vết của thời gian, mưa bão.
Câu 3.
Biện pháp nhân hoá trong câu:
“Trên luống ngô, khoai, lạc, rau khúc ngả buồn.”
→ Tác giả gán cho “rau khúc” trạng thái “ngả buồn” – vốn là cảm xúc của con người.
→ Tác dụng:
Làm cảnh vật trở nên có hồn, giàu cảm xúc.
Thể hiện nỗi buồn man mác, xót xa trước sự đổi thay, mất mát (sau mưa bão).
Bộc lộ tâm trạng thương nhớ, day dứt của nhân vật trữ tình.
Câu 4.
“Chùng chình” có nghĩa là chậm chạp, nấn ná, mải mê mà quên đi mục đích ban đầu.
Trong đoạn thơ, từ này gợi:
Con người dễ bị cuốn vào đám đông, cuộc vui nơi phố thị.
Mải mê với nhịp sống hiện đại mà quên đi cội nguồn, quê hương, tuổi thơ.
→ Thể hiện sự trăn trở, nhắc nhở mỗi người đừng lãng quên con đường quê bé nhỏ – nơi lưu giữ ký ức yêu thương.
Câu 5.
Để tuổi trẻ trôi đi không nuối tiếc, mỗi người cần sống có mục tiêu và lý tưởng rõ ràng. Ta phải biết trân trọng thời gian, học tập và rèn luyện không ngừng để hoàn thiện bản thân. Đồng thời, cần giữ gìn những giá trị yêu thương từ gia đình, quê hương – đó là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn. Tuổi trẻ cũng cần dám ước mơ, dám trải nghiệm và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Khi sống hết mình, biết yêu thương và cống hiến, ta sẽ không phải hối tiếc khi nhìn lại quãng đời thanh xuân.