Nguyễn Thu Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bi kịch của gia đình ông lão mù trong đoạn trích "Không một tiếng vang" là điển hình cho nỗi khốn cùng của người nông dân trước Cách mạng. Đó trước hết là bi kịch về vật chất: một gia đình từng trung lưu giờ đây trắng tay sau hỏa hoạn, phải sống trong cảnh nợ nần chồng chất, không có nổi bát cháo cho người cha già. Tuy nhiên, đau đớn hơn cả là bi kịch về tinh thần và niềm tin. Anh cả Thuận – đại diện cho sức trẻ – lại rơi vào sự tuyệt vọng đến mức phủ nhận mọi giá trị thiêng liêng như Giời, Phật, lương tâm để tôn thờ đồng tiền. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết: người cha tự vẫn để giảm gánh nặng, người con dâu chết vì tai nạn trong sự hoảng loạn. Cái tên "Không một tiếng vang" gợi lên sự thê lương: những kiếp người nhỏ bé chết đi trong lặng lẽ, không một sự cứu giúp, không một lời đáp từ xã hội. Qua đó, Vũ Trọng Phụng đã lên án đanh thép xã hội kim tiền tàn nhẫn đã đẩy con người vào hố sâu của sự hủy diệt.
Câu 1: Mối quan hệ của nhân vật Thông Xạ với gia đình ông lão mù. Nhân vật Thông Xạ là chủ nợ và cũng là chủ nhà mà gia đình ông lão mù đang mướn để ở. Câu 2: Xung đột cơ bản của văn bản. Xung đột cơ bản là sự mâu thuẫn gay gắt giữa khát vọng sống, nhu cầu tồn tại tối thiểu của những người dân nghèo lương thiện với thực tế xã hội nghiệt ngã, bất công, nơi đồng tiền làm chủ và đạo đức bị băng hoại. Câu 3: Quan điểm của anh cả Thuận về đồng tiền và ý nghĩa phản ánh. Quan điểm: Anh cả Thuận coi đồng tiền là thế lực tối thượng, thay thế cả thần thánh và đạo đức ("Chỉ có đồng tiền là Giời, là Phật", "Lương tâm à? Còn thua đồng tiền!"). Phản ánh xã hội: Quan điểm này phản ánh một xã hội thực dân nửa phong kiến thối nát, nơi đồng tiền có sức mạnh vạn năng, có thể bóp méo công lý và tước đoạt niềm tin của con người vào những giá trị tốt đẹp. Câu 4: Phẩm chất đáng quý của chị cả Thuận và chi tiết minh họa. Tấm lòng hiếu thảo, vị tha: Chị luôn lo lắng cho sức khỏe của người cha mù. Chi tiết: Xách chiếc chậu thau duy nhất đi bán để lấy tiền mua cháo và dầu cho bố; khi bố ngã thì hoảng loạn, xót xa hỏi han: "Thầy ơi, thầy ngã có đau không?". Sự kiên cường, nỗ lực níu kéo sự sống: Khác với sự bế tắc của chồng, chị vẫn cố gắng xoay xở đến cùng. Chi tiết: Chị nói "Chẳng nhẽ cứ để mặc nó muốn nghiêng thì nghiêng... đành bó tay chịu chết?" và hành động tất tả tìm cách bán đồ dù hy vọng rất mong manh. Câu 5: Suy nghĩ về sức ép "cơm áo gạo tiền" đối với nhân phẩm. Sức ép của "cơm áo gạo tiền" trong cảnh bần cùng hóa là một thử thách nghiệt ngã đối với nhân phẩm con người. Khi bị dồn vào bước đường cùng, con người dễ rơi vào trạng thái tha hóa, mất niềm tin vào đạo đức và công lý (như anh cả Thuận). Cái nghèo không chỉ bào mòn thể xác mà còn có thể bóp nghẹt lòng tự trọng, buộc con người phải lựa chọn giữa việc giữ gìn lương tâm hay làm liều để tồn tại. Bi kịch của gia đình ông lão mù là lời cảnh báo đau xót rằng: một xã hội để con người phải chết vì đói khát là một xã hội đang bức tử nhân phẩm.