Trần Văn Lương
Giới thiệu về bản thân
Câu1
Trong truyện ngắn "Không một tiếng vang", Thạch Lam đã khắc họa một bi kịch đau đớn về cái nghèo và sự bế tắc của gia đình ông lão mù. Bi kịch ấy trước hết là sự cùng cực về vật chất: một gia đình gồm người già mù lòa, người mẹ góa bụa và đứa trẻ thơ dại phải sống trong cảnh đói khát bủa vây. Tuy nhiên, nỗi đau lớn nhất không nằm ở cái đói, mà nằm ở sự bất lực của tình thân. Ông lão mù, dù thương con cháu nhưng lại trở thành "gánh nặng" vô hình; người mẹ dù tần tảo nhưng không cách nào xoay xở được miếng ăn. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết của đứa cháu nhỏ - một cái chết âm thầm, "không một tiếng vang". Nó đau đớn ở chỗ sự ra đi ấy diễn ra trong sự im lặng đáng sợ của xã hội và sự bất lực đến tê dại của người thân. Tiếng gậy lọc cọc của ông lão mù đi tìm cháu trong bóng tối là hình ảnh biểu tượng cho sự mù quáng, vô vọng của những kiếp người nhỏ bé dưới đáy xã hội. Bi kịch của họ là bi kịch của những con người hiền lành bị đẩy vào đường cùng, nơi lòng nhân ái của họ vẫn tồn tại nhưng không đủ để chống lại sức mạnh tàn khốc của hoàn cảnh.
Câu2
Trong bức tranh đa sắc của cuộc sống, bên cạnh những gam màu tươi sáng của sự thành đạt, vẫn còn đó những góc khuất u tối của những mảnh đời bất hạnh. Bi kịch của gia đình ông lão mù trong văn học không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là một lời nhắc nhở nhức nhối về khoảng cách giữa con người với con người. Chính từ những bi kịch ấy, ta nhận ra rằng: Tinh thần nhân ái và trách nhiệm cộng đồng không chỉ là một lựa chọn đạo đức, mà là điều kiện sống còn để xây dựng một xã hội văn minh. Lòng nhân ái trước hết là sự thấu cảm, là khả năng đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu được nỗi đau của họ. Với những người yếu thế—những người khiếm khuyết về thân thể, già yếu hoặc nghèo khổ—họ vốn đã chịu nhiều thiệt thòi. Sự giúp đỡ từ cộng đồng đối với họ không nên được xem là sự "ban ơn", mà phải xuất phát từ sự trân trọng giá trị con người. Khi ta trao đi một bàn tay nâng đỡ, ta không chỉ giúp họ vượt qua nghịch cảnh mà còn thắp sáng niềm tin vào cuộc đời trong lòng họ. Bên cạnh lòng nhân ái, trách nhiệm cộng đồng chính là sức mạnh của hành động. Một cá nhân có lòng tốt là đáng quý, nhưng một cộng đồng có trách nhiệm là một sức mạnh thay đổi số phận. Trách nhiệm cộng đồng thể hiện ở việc xây dựng các quỹ hỗ trợ, các chính sách an sinh xã hội minh bạch, hay đơn giản là việc không quay lưng trước một tiếng kêu cứu. Nếu xã hội chỉ tôn thờ giá trị vật chất và sự ích kỷ cá nhân, những người yếu thế như gia đình ông lão mù sẽ bị đẩy xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng. Ngược lại, một cộng đồng gắn kết sẽ tạo ra một mạng lưới an toàn, đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau chỉ vì họ kém may mắn hơn. Tuy nhiên, thực tế vẫn còn đó "căn bệnh vô cảm" đang len lỏi. Có những người coi việc làm từ thiện chỉ là hình thức để đánh bóng tên tuổi, hoặc có những người dửng dưng đi qua nỗi đau của người khác vì cho rằng đó không phải việc của mình. Sự thờ ơ ấy chính là loại vũ khí sát thương thầm lặng nhất. Chúng ta cần hiểu rằng, mỗi chúng ta đều có thể trở nên "yếu thế" vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời. Chăm sóc người yếu thế hôm nay cũng chính là đang bảo vệ giá trị nhân bản của chính mình mai sau. Hành động vì cộng đồng không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Đó có thể là việc ủng hộ một quỹ vaccine, giúp đỡ một người khuyết tật qua đường, hay lên tiếng trước những bất công xã hội. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân bản, sẽ tạo nên một làn sóng thay đổi mạnh mẽ. Tóm lại, lòng nhân ái là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, còn trách nhiệm cộng đồng là khung sườn vững chắc bảo vệ xã hội. Hãy sống sao cho xứng đáng với hai chữ "con người", để bóng tối từ bi kịch của những gia đình như ông lão mù được xua tan bởi ánh sáng của sự tử tế và sẻ chia. Bởi lẽ, “sống là đâu chỉ nhận riêng mình”.
Câu 1: Mối quan hệ của nhân vật Thông Xạ Nhân vật Thông Xạ là chủ nhà (người cho thuê nhà) của gia đình ông lão mù. Lão ta đóng vai trò là chủ nợ, người trực tiếp gây áp lực đòi tiền thuê nhà và đe dọa đuổi gia đình ông lão ra đường, đẩy họ vào bước đường cùng. Câu 2: Xung đột cơ bản của văn bản Xung đột cơ bản trong văn bản là xung đột giữa những người nghèo khổ, lương thiện với hoàn cảnh sống nghiệt ngã và bất công xã hội. Biểu hiện cụ thể: Sự bế tắc của gia đình ông lão mù (đói khát, bệnh tật, nợ nần) đối đầu với sự tàn nhẫn của chủ nợ (Thông Xạ) và sự bất công của xã hội thực dân nửa phong kiến - nơi mà đồng tiền làm chủ, còn người hiền lành thì bị vùi dập.
Câu 3: Suy nghĩ của anh cả Thuận về đồng tiền và thực trạng xã hội Quan điểm về đồng tiền: Anh cả Thuận có cái nhìn đầy cay đắng và thực dụng. Với anh, đồng tiền có sức mạnh vạn năng, đứng trên cả đạo đức, luật pháp và tôn giáo: "Chỉ có đồng tiền là Giời, là Phật", "Lương tâm à? Còn thua đồng tiền! Luật pháp à? Chưa bằng đồng tiền!". Vấn đề xã hội phản ánh: Quan điểm này phản ánh một xã hội suy đồi, bị kim tiền hóa. Đó là nơi giá trị con người bị rẻ rúng, đồng tiền chi phối mọi mối quan hệ xã hội, khiến niềm tin vào công lý và thánh thần bị đổ vỡ hoàn toàn trong mắt người lao động nghèo. Câu 4: Phẩm chất của nhân vật chị cả Thuận Chị cả Thuận được khắc họa là người phụ nữ hiếu thảo, đảm đang và giàu lòng vị tha. Chi tiết biểu hiện: Lo lắng cho bố: Khi nhà hết tiền, chị định đem bán chiếc chậu thau (đồ vật cuối cùng có giá trị) để lấy tiền mua bát cháo và lọ dầu cho bố. Chăm sóc tận tình: Chị "tất tả vào bếp", rồi "ra ngồi đắp chiếu cho bố", khi bố ngã thì "luống cuống" quay lại đỡ bố dù đang rất lo cho chồng. Nhẫn nại: Dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng, chị vẫn cố gắng tìm cách xoay xở để duy trì sự sống cho gia đình thay vì chỉ oán trách như chồng.
Câu 5: Suy nghĩ về sức ép "cơm áo gạo tiền" đối với nhân phẩm
1,55.10−5(mol/(L.s))
1,55.10−5(mol/(L.s))
1,55.10−5(mol/(L.s))