Lê Thùy Dung
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là: Biểu cảm. Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: "Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở" "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn" "Có gì nấu đâu mà nhóm lửa" → Những hình ảnh này tái hiện chân thực hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất và tinh thần của mẹ và các con trong những năm tháng gian lao. Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng: Nghệ thuật ẩn dụ và nói quá. "Tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng / Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương": Ẩn dụ: "Tiếng lòng" là nỗi nhớ, tình yêu thương, mong mỏi khôn nguôi dành cho mẹ. Nói quá: "Chẳng thể nào vang vọng tới vuông đất mẹ nằm" là cách nói nhấn mạnh sự bất lực, đau đớn của người con khi không thể bày tỏ, kết nối với người mẹ đã khuất. Tác dụng: Tăng chiều sâu cảm xúc, gợi nỗi xót xa, tiếc nuối, và khoảng cách không thể lấp đầy giữa người sống và người đã mất. Câu 4. Hiểu nội dung dòng thơ: “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” mô tả hình ảnh người mẹ tảo tần vất vả, gồng gánh mưu sinh trong lúc chiều muộn. “Xộc xệch” không chỉ là dáng vẻ lao lực, mà còn ẩn dụ cho sự vất vả, gian truân, tơi tả bởi nghèo đói và khổ cực. “Hoàng hôn” không chỉ là thời điểm trong ngày mà còn gợi cảm giác buồn, cô đơn, và ám chỉ sự tàn lụi của cuộc đời mẹ. Câu thơ đậm chất nhân văn, gợi thương yêu và biết ơn sâu sắc với đấng sinh thành. Câu 5. Thông điệp tâm đắc nhất: → Hãy luôn trân trọng và biết ơn những hy sinh âm thầm của cha mẹ. Lí do lựa chọn: Đoạn thơ không chỉ gợi lại kỉ niệm đau đáu về mẹ trong giấc mơ, mà còn khắc sâu hình ảnh người mẹ tảo tần, gánh vác cả gia đình giữa gian khó. Khi mẹ đã mất, tiếng lòng của người con chỉ còn là vọng tưởng – điều ấy nhắc nhở ta: hãy yêu thương và tri ân cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là: Biểu cảm. Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: "Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở" "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn" "Có gì nấu đâu mà nhóm lửa" → Những hình ảnh này tái hiện chân thực hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất và tinh thần của mẹ và các con trong những năm tháng gian lao. Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng: Nghệ thuật ẩn dụ và nói quá. "Tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng / Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương": Ẩn dụ: "Tiếng lòng" là nỗi nhớ, tình yêu thương, mong mỏi khôn nguôi dành cho mẹ. Nói quá: "Chẳng thể nào vang vọng tới vuông đất mẹ nằm" là cách nói nhấn mạnh sự bất lực, đau đớn của người con khi không thể bày tỏ, kết nối với người mẹ đã khuất. Tác dụng: Tăng chiều sâu cảm xúc, gợi nỗi xót xa, tiếc nuối, và khoảng cách không thể lấp đầy giữa người sống và người đã mất. Câu 4. Hiểu nội dung dòng thơ: “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” mô tả hình ảnh người mẹ tảo tần vất vả, gồng gánh mưu sinh trong lúc chiều muộn. “Xộc xệch” không chỉ là dáng vẻ lao lực, mà còn ẩn dụ cho sự vất vả, gian truân, tơi tả bởi nghèo đói và khổ cực. “Hoàng hôn” không chỉ là thời điểm trong ngày mà còn gợi cảm giác buồn, cô đơn, và ám chỉ sự tàn lụi của cuộc đời mẹ. Câu thơ đậm chất nhân văn, gợi thương yêu và biết ơn sâu sắc với đấng sinh thành. Câu 5. Thông điệp tâm đắc nhất: → Hãy luôn trân trọng và biết ơn những hy sinh âm thầm của cha mẹ. Lí do lựa chọn: Đoạn thơ không chỉ gợi lại kỉ niệm đau đáu về mẹ trong giấc mơ, mà còn khắc sâu hình ảnh người mẹ tảo tần, gánh vác cả gia đình giữa gian khó. Khi mẹ đã mất, tiếng lòng của người con chỉ còn là vọng tưởng – điều ấy nhắc nhở ta: hãy yêu thương và tri ân cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là: Biểu cảm. Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: "Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở" "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn" "Có gì nấu đâu mà nhóm lửa" → Những hình ảnh này tái hiện chân thực hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất và tinh thần của mẹ và các con trong những năm tháng gian lao. Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng: Nghệ thuật ẩn dụ và nói quá. "Tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng / Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương": Ẩn dụ: "Tiếng lòng" là nỗi nhớ, tình yêu thương, mong mỏi khôn nguôi dành cho mẹ. Nói quá: "Chẳng thể nào vang vọng tới vuông đất mẹ nằm" là cách nói nhấn mạnh sự bất lực, đau đớn của người con khi không thể bày tỏ, kết nối với người mẹ đã khuất. Tác dụng: Tăng chiều sâu cảm xúc, gợi nỗi xót xa, tiếc nuối, và khoảng cách không thể lấp đầy giữa người sống và người đã mất. Câu 4. Hiểu nội dung dòng thơ: “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” mô tả hình ảnh người mẹ tảo tần vất vả, gồng gánh mưu sinh trong lúc chiều muộn. “Xộc xệch” không chỉ là dáng vẻ lao lực, mà còn ẩn dụ cho sự vất vả, gian truân, tơi tả bởi nghèo đói và khổ cực. “Hoàng hôn” không chỉ là thời điểm trong ngày mà còn gợi cảm giác buồn, cô đơn, và ám chỉ sự tàn lụi của cuộc đời mẹ. Câu thơ đậm chất nhân văn, gợi thương yêu và biết ơn sâu sắc với đấng sinh thành. Câu 5. Thông điệp tâm đắc nhất: → Hãy luôn trân trọng và biết ơn những hy sinh âm thầm của cha mẹ. Lí do lựa chọn: Đoạn thơ không chỉ gợi lại kỉ niệm đau đáu về mẹ trong giấc mơ, mà còn khắc sâu hình ảnh người mẹ tảo tần, gánh vác cả gia đình giữa gian khó. Khi mẹ đã mất, tiếng lòng của người con chỉ còn là vọng tưởng – điều ấy nhắc nhở ta: hãy yêu thương và tri ân cha mẹ khi còn có thể.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là: Biểu cảm. Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: "Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở" "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn" "Có gì nấu đâu mà nhóm lửa" → Những hình ảnh này tái hiện chân thực hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất và tinh thần của mẹ và các con trong những năm tháng gian lao. Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng: Nghệ thuật ẩn dụ và nói quá. "Tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng / Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương": Ẩn dụ: "Tiếng lòng" là nỗi nhớ, tình yêu thương, mong mỏi khôn nguôi dành cho mẹ. Nói quá: "Chẳng thể nào vang vọng tới vuông đất mẹ nằm" là cách nói nhấn mạnh sự bất lực, đau đớn của người con khi không thể bày tỏ, kết nối với người mẹ đã khuất. Tác dụng: Tăng chiều sâu cảm xúc, gợi nỗi xót xa, tiếc nuối, và khoảng cách không thể lấp đầy giữa người sống và người đã mất. Câu 4. Hiểu nội dung dòng thơ: “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” mô tả hình ảnh người mẹ tảo tần vất vả, gồng gánh mưu sinh trong lúc chiều muộn. “Xộc xệch” không chỉ là dáng vẻ lao lực, mà còn ẩn dụ cho sự vất vả, gian truân, tơi tả bởi nghèo đói và khổ cực. “Hoàng hôn” không chỉ là thời điểm trong ngày mà còn gợi cảm giác buồn, cô đơn, và ám chỉ sự tàn lụi của cuộc đời mẹ. Câu thơ đậm chất nhân văn, gợi thương yêu và biết ơn sâu sắc với đấng sinh thành. Câu 5. Thông điệp tâm đắc nhất: → Hãy luôn trân trọng và biết ơn những hy sinh âm thầm của cha mẹ. Lí do lựa chọn: Đoạn thơ không chỉ gợi lại kỉ niệm đau đáu về mẹ trong giấc mơ, mà còn khắc sâu hình ảnh người mẹ tảo tần, gánh vác cả gia đình giữa gian khó. Khi mẹ đã mất, tiếng lòng của người con chỉ còn là vọng tưởng – điều ấy nhắc nhở ta: hãy yêu thương và tri ân cha mẹ khi còn có thể.