Nguyễn Tiến Đại
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (Nhận biết): Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.Đáp án: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp miêu tả).
Câu 2 (Thông hiểu): Chỉ ra và nêu tác dụng của các từ láy/hình ảnh đặc trưng về mùa thu trong khổ thơ thứ (2).Đáp án:Từ láy/hình ảnh: lơ lửng, mắt nai đen, ấm lại, phong sương.Tác dụng: Khắc họa không gian thu Hà Nội lãng mạn, nhẹ nhàng (nắng lơ lửng, lá ướt) và tâm trạng hoài niệm, ấm áp của nhân vật trữ tình khi nhớ về một bóng hình, một kỷ niệm xưa.
Câu 3 (Thông hiểu): Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình đối với Hà Nội qua câu thơ: "Có phải em mùa thu Hà Nội / Nghìn năm sau níu bóng quay về."Đáp án: Tình cảm sâu nặng, da diết và trường tồn. Mùa thu không chỉ là cảnh vật mà đã hóa thân thành "em" – người thương, một biểu tượng đẹp đẽ, khiến nhân vật trữ tình muốn níu giữ, hoài niệm mãi không quên.
Câu 4 (Vận dụng): Từ văn bản, bạn cảm nhận như thế nào về nét đẹp của mùa thu Hà Nội?Đáp án: Mùa thu Hà Nội hiện lên đầy quyến rũ với màu vàng của lá, chút se lạnh ("thương nhớ âm thầm"), hương thơm đặc trưng ("hương cốm"), và không gian văn hóa lâu đời ("đường Cổ Ngư", "Hồ Tây"). Đó là nét đẹp kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên thơ mộng và hồn cốt văn hóa, lịch sử sâu lắng.
Câu 5 (Vận dụng cao): Nêu thông điệp sâu sắc nhất mà bạn rút ra từ bài thơ.Đáp án: Thông điệp về tình yêu, sự gắn bó sâu sắc với quê hương, cảnh vật và những kỷ niệm đẹp trong đời. Những giá trị văn hóa, tình cảm thiêng liêng có khả năng "níu bóng quay về", neo đậu trong tâm hồn con người bất chấp thời gian.
Câu 1. Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ tự do của bài thơ.Thể thơ: Tự do.Dấu hiệu nhận biết:Số chữ trong các dòng thơ không cố định, dài ngắn khác nhau (ví dụ: dòng (1) có 4-5 chữ, dòng (2) có 7-8 chữ).Số câu trong mỗi khổ không bằng nhau (Khổ 1, 2, 4 có 4 câu; Khổ 3 có 4 câu, các câu dài ngắn linh hoạt).Không tuân theo các quy tắc niêm luật, gieo vần nghiêm ngặt của thơ truyền thống.
Câu 2. Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ.Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (bộc lộ tình cảm, cảm xúc của nhân vật "anh" đối với "em" và mùa thu Hà Nội).
Câu 3. Tìm các từ ngữ, hình ảnh đặc trưng cho mùa thu Hà Nội trong khổ thơ (2) và (3).Khổ 2: Chiều vào thu, gió, Nắng vàng, Mắt nai đen, mùa thu Hà Nội.Khổ 3: Đường phố, sông Hồng, Một sáng vào thu, hương cốm, Đường Cổ Ngư, bước phiêu bồng.
Câu 4. Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ "May mà có em" và "Thôi thì có em" trong bài thơ.Tác dụng:Nhấn mạnh vai trò quan trọng của "em" - người con gái Hà Nội - là nguồn vui, niềm hy vọng, và là vẻ đẹp tinh khôi giúp cuộc sống ("anh" - đường phố) trở nên ấm áp, có ý nghĩa hơn.Tạo nhịp điệu tha thiết, nhẹ nhàng, sâu lắng cho bài thơ, thể hiện cảm xúc trân trọng, nâng niu.Gợi sự tri ân của tác giả đối với vẻ đẹp Hà Nội trong bối cảnh mùa thu.
Câu 5. Từ nội dung đoạn trích, hãy chia sẻ cảm nhận ngắn gọn của em về tình yêu Hà Nội của tác giả.Cảm nhận: Tình yêu Hà Nội của tác giả (Tô Như Châu) là tình yêu tha thiết, sâu sắc, có chút hoài niệm dù có thể chưa từng sống lâu tại đây. Tác giả cảm nhận mùa thu bằng tất cả giác quan (nghe gió, ngửi hương cốm, thấy lá vàng) và trân trọng sự thanh lịch, nét đẹp cổ kính (lá ướt, mi xanh, dáng Kiều, hồn Trưng Vương) của Thủ đô. Đó là nỗi nhớ da diết và niềm tin vào vẻ đẹp bền vững của Hà Nội.
Câu 1. Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ tự do của văn bản trên.Dấu hiệu: Các dòng thơ không bằng nhau về số tiếng (có dòng 5 tiếng, 6 tiếng, 7 tiếng, 8 tiếng, 9 tiếng...), không tuân theo quy tắc niêm luật hay vần điệu gò bó của các thể thơ truyền thống (như thất ngôn, lục bát).
Câu 2. Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp với miêu tả).
Câu 3. Tìm những chi tiết, hình ảnh đặc trưng cho mùa thu Hà Nội trong khổ thơ (2) và (3).Khổ 2: "lời ru gió", "nắng vàng lơ lửng ngoài hiên", "mắt nai đen".Khổ 3: "hương cốm", "đường Cổ Ngư" (đường Thanh Niên).
Câu 4. Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp cấu trúc "May mà có em/May còn chút em" trong khổ thơ (3).Tác dụng:Nhấn mạnh vai trò to lớn của "em" (người yêu/hình bóng người phụ nữ) đối với tâm hồn nhà thơ giữa khung cảnh thu.Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, thể hiện niềm trân trọng, biết ơn và cảm giác ấm áp, vui tươi mà "em" mang lại cho cuộc đời ("đường phố vui", "trang sức sông Hồng").Làm nổi bật nỗi cô đơn khi người đi ("Từ độ người đi") và sự hồi sinh niềm hy vọng khi có "em".
Câu 5. Từ nội dung văn bản, hãy nhận xét ngắn gọn về tình cảm của tác giả dành cho Hà Nội.Nhận xét: Tác giả dành cho Hà Nội một tình yêu sâu sắc, gắn bó thiết tha, tinh tế và đầy hoài niệm. Hà Nội trong thơ không chỉ là cảnh sắc (nắng vàng, hương cốm, Hồ Tây, đường Cổ Ngư) mà còn là tâm hồn (lãng mạn, cổ kính qua hình ảnh "hồn Trưng Vương", "dáng Kiều") và gắn liền với những hoài niệm tình yêu nồng nàn ("có phải em mùa thu Hà Nội").
Trên khắp mọi nơi ở đất nước ta, từ xưa đến nay bất kể thời đại nào thì nhân dân ta vẫn luôn đặt đạo đức là chuẩn mực hàng đầu đối với con người. Điều đó lại càng đặc biệt cần thiết trong xã hội hiện đại ngày nay. Mà trong số đó, trung thực là đức tính đầu tiên con người cần phải có. Đức tính trung thực tuy nghe có vẻ đơn giản nhưng những biểu hiện của nó lại vô cùng đa dạng. Riêng đối với người học sinh thì trung thực được thể hiện trong nhà trường, trong gia đình. Một học sinh có đức tính trung thực thì không bao giờ chép bài, hỏi bài bạn trong giờ kiểm tra, làm bài với đúng khả năng của mình. Khi bị điểm kém, hay lỡ làm điều gì không phải thì thẳng thắn nói ra, nhận lỗi với thầy cô, cha mẹ. Hay như đơn giản hơn là ở ngoài chợ, người bán trả lại thừa tiền cho ta thì với người trung thực ta luôn trả lại số tiền thừa ra đó. Ra ngoài đường, thấy người khác đánh rơi đồ thì luôn tìm cách trả lại. Còn trong kinh doanh thì trung thực lại được thể hiện ra ở chỗ người làm kinh doanh đem lại cho khách hàng của mình những sản phẩm có chất lượng, đúng giá, không làm giả, nâng giá lên một cách bất hợp pháp. Trung thực vốn là một đức tính truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Vậy nên trong xã hội ngày nay thì những cái lợi mà trung thực đem lại không phải là nhỏ. Với người học sinh thì trung thực sẽ giúp hoàn thiện nhân cách, không những vậy còn nâng cao được vốn kiến thức. Bởi đã là học sinh thì bất cứ ai cũng có những điểm kém, điểm xấu, bị phê bình. Nhưng trung thực, thẳng thắn nhận ra những khuyết điểm đó thì sẽ giúp thầy cô, bạn bè, cha mẹ có thể giúp đỡ ta vươn lên, học tốt hơn, kiến thức dần đầy đủ. Trung thực trong kinh doanh thì sẽ đem lại uy tín, sự tín nhiệm của khách hàng, việc làm ăn sẽ ngày càng thuận lợi. Hay bất cứ ở đâu, có đức tính trung thực thì con người ta sẽ được mọi người nhìn lại với con mắt thiện cảm, kính trọng. Nói tóm lại, một xã hội mà mỗi con người đều có đức tính trung thực thì xã hội sẽ trở nên trong sạch, văn minh, ngày càng phát triển. Chỉ đáng tiếc rằng, trong cuộc sống, đức tính trung thực ta lại không thể thấy ở một số con người. Gian lận trong học tập, trong các kì thi, nạn học giả, bằng thật vẫn còn phổ biến trong xã hội. Không thể tưởng tượng ra được những con người như vậy sẽ làm việc, xây dựng đất nước ra sao, sẽ đưa đất nước phát triển đến thế nào? Sự thiếu trung thực ở một số cán bộ lãnh đạo các cơ quan đã rút ruột các công trình, tham ô, tham nhũng làm thiệt hại của nhà nước hàng trăm tỉ đồng trong suốt những năm gần đây đã trở thành một vấn đề nổi cộm. Không thể kể hết những hậu quả, ảnh hưởng từ nhỏ tới lớn của sự thiếu trung thực trong đời sống. Cũng may mắn rằng đó chỉ là những con sâu làm rầu nồi canh, chỉ là một bộ phận nhỏ trong xã hội. Đức tính trung thực còn có ở ngày nay chính là do bề dày truyền thống lâu đời của dân tộc ta. Rồi nhờ có sự tuyên truyền, giáo dục sâu sắc trong nhà trường mà đức tính trung thực vẫn còn được gìn giữ. Có đức tính trung thực trong mỗi một con người thì xã hội ngày càng trở nên văn minh, con người càng phát triển; còn thiếu sự trung thực sẽ chỉ làm cho xã hội thụt lùi đi so với sự phát triển của nhân loại cùng với những hậu quả khôn lường. Có lẽ cũng chính vì vậy mà từ lâu, nhân dân ta đã đặt đức tính trung thực là một trong những đức tính cơ bản, hàng đầu. Chúng ta cần ngày càng phát huy đức tính truyền thống này ở mọi lúc, mọi nơi. Đồng thời phải đẩy lùi, ngăn chặn những biểu hiện tiêu cực của việc thiếu trung thực trong đời sống. Gìn giữ, phát huy truyền thống vốn có của dân tộc là trách nhiệm của mỗi người, mỗi học sinh trong chúng ta và đặc biệt là đức tính trung thực. Đó là điều vô cùng quan trọng. Tôi tin rằng nếu làm được như vậy thì chúng ta sẽ nhận lại được những kết quả đáng mừng cho bản thân chúng ta và cả xã hội.
Câu 1 (2.0 điểm): Đoạn văn về giữ gìn sự trong sáng của tiếng ViệtGiữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt là trách nhiệm thiêng liêng, thể hiện lòng tự tôn dân tộc và là cách bảo vệ văn hóa cốt lõi. Sự trong sáng không đồng nghĩa với việc bảo thủ, từ chối sự phát triển, mà là sử dụng đúng ngữ pháp, phong phú vốn từ, hạn chế lạm dụng từ ngoại lai không cần thiết, và loại bỏ tiếng lóng, từ ngữ thô tục. Để tiếng Việt mãi trường tồn, mỗi người cần rèn luyện thói quen sử dụng ngôn ngữ chuẩn mực trong giao tiếp, học tập và cả trên không gian mạng. Việc giữ gìn này giúp tiếng mẹ đẻ luôn là "thứ của cải vô cùng lâu đời và quý báu" như Bác Hồ đã dạy, tạo nên bản sắc, hồn cốt riêng biệt của người Việt.Câu 2 (4.0 điểm): Phân tích bài thơ "Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân"Bài thơ "Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân" của Phạm Văn Tình là một khúc ca cảm động, thể hiện tình yêu và niềm tự hào sâu sắc về ngôn ngữ dân tộc. Qua lời thơ nhẹ nhàng, tác giả khẳng định sự trường tồn, vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt của tiếng Việt gắn liền với lịch sử, văn hóa Việt Nam.Về nội dung, bài thơ tái hiện hành trình dài của tiếng Việt song hành cùng dân tộc. Bắt đầu từ "thời xa lắm", tiếng Việt được tôi luyện qua các thời kỳ dựng nước, giữ nước, mang đậm dấu ấn "hồn Lạc Việt". Tác giả khéo léo đưa vào các hình ảnh thiêng liêng như "vó ngựa hãm Cổ Loa", "bài Hịch", "thương nàng Kiều". Đó không chỉ là ngôn ngữ giao tiếp mà còn là "tiếng mẹ", "tiếng em thơ", "câu hát dân ca", "lời chúc mặn mà" trong ngày Tết. Tiếng Việt nuôi dưỡng tâm hồn, kết nối tình cảm gia đình và khẳng định bản sắc dân tộc trong thiên niên kỷ mới, mang lại cảm giác thân thuộc, ấm áp.Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, đậm chất trữ tình. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc nhưng giàu hình ảnh và sức gợi cảm. Việc sử dụng các từ ngữ hoài niệm như "thời xa lắm", "câu hát dân ca" kết hợp với các hình ảnh biểu tượng như "vó ngựa", "tiếng mẹ" tạo nên một không gian văn hóa đặc trưng. Các biện pháp tu từ như liệt kê ("lời chúc sớm mai", "ngày mồng một Tết", "tấm thiếp...") giúp nhấn mạnh sự hiện hữu của tiếng Việt trong mọi khoảnh khắc đời thường, khẳng định sức sống trẻ trung, bền vững của ngôn ngữ.Tóm lại, "Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân" là một bài ca ngợi ca vẻ đẹp bình dị nhưng cao quý của tiếng Việt, nhắc nhở chúng ta trân trọng, giữ gìn và phát huy ngôn ngữ dân tộc - tâm hồn của người Việt Nam.
Câu 1: Đoạn văn trên được diễn đạt theo phong cách ngôn ngữ gì?Đáp án: Phong cách ngôn ngữ chính luận.Câu 2: Đoạn văn trên nói về vấn đề gì? Quan điểm của tác giả về vấn đề đó như thế nào?Vấn đề: Thái độ của người Việt đối với tiếng mẹ đẻ (chữ ta) trong bối cảnh hội nhập, cụ thể là việc lạm dụng tiếng nước ngoài (tiếng Anh) trên bảng hiệu, quảng cáo ở Việt Nam.Quan điểm: Tác giả phê phán sự lạm dụng tiếng nước ngoài, nhấn mạnh cần phải giữ gìn sự trong sáng, tôn trọng và đề cao tiếng Việt – tiếng mẹ đẻ của dân tộc.Câu 3: Hãy đặt tên cho đoạn văn.Gợi ý tên: Giữ gìn bản sắc Việt, Chữ ta và tiếng nước ngoài, Văn hóa trên biển hiệu, hoặc Nỗi lo "quên" chữ ta.Câu 4: Tác giả đã sử dụng phương pháp lập luận gì trong đoạn văn trên?Phương pháp: Sử dụng so sánh đối chiếu giữa Hàn Quốc (trân trọng tiếng mẹ đẻ) và Việt Nam (lạm dụng tiếng nước ngoài) để làm nổi bật luận điểm.Câu 5: Từ hai câu sau: "Đi đâu, nhìn đâu cũng thấy nổi bật những bảng hiệu chữ Triều Tiên. Trong khi đó thì ở một vài thành phố của ta nhìn vào đâu cũng thấy tiếng Anh,...", tác giả muốn nêu lên điều gì về việc sử dụng quảng cáo của người Hàn Quốc và thực trạng quảng cáo ở Việt Nam?Người Hàn Quốc: Tôn trọng văn hóa dân tộc, dùng tiếng Hàn làm chính, tiếng Anh nhỏ hơn ở phía dưới, ngay cả khi kinh tế phát triển và hội nhập mạnh.Thực trạng ở Việt Nam: Tình trạng lạm dụng tiếng nước ngoài lấn lướt tiếng Việt trên các biển hiệu, quảng cáo, thậm chí chữ nước ngoài lớn hơn chữ Việt, gây cảm giác xa lạ ngay trên đất nước mình.
Trong cuộc sống, không tránh khỏi những thử thách, đó là điều mà ai cũng phải trải qua. Mặc dù không ai mong muốn gặp phải nghịch cảnh, nhưng thực tế, nghịch cảnh không phải là điều đáng buồn, mà là một món quà mà cuộc sống đã ban tặng chúng ta. Cuộc sống có vô vàn lý do khiến ta mệt mỏi. Dù bạn không mong muốn, khó khăn vẫn đến và nỗi buồn vẫn dính chặt. Tất cả những khó khăn và đau thương đó là những nghịch cảnh chúng ta phải đối mặt, dù chúng mang đến sự khó chịu và chán nản vô cùng. Nghịch cảnh luôn xuất hiện một cách bất ngờ, chúng khó tránh, đó là những bất trắc mà chúng ta phải đương đầu. Bạn có thể bị tổn thương thậm chí gặp đau đớn khắc nghiệt, nhưng bạn vẫn phải sống và dũng cảm đối diện với thực tại. Nỗi đau, nỗi buồn là một phần không thể thiếu của cuộc sống, nó giúp ta trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Vì vậy, hãy kiên nhẫn vượt qua những khó khăn, đừng chìm đắm trong đau khổ. Trốn chạy khó khăn không phải cách để giải quyết vấn đề, ngược lại, nó chỉ làm tình hình trở nên xấu đi. Hãy nhìn thẳng vào vấn đề, xem xét và tìm cách tốt nhất. Với tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường, không gì có thể làm khó được bạn. Chấp nhận nghịch cảnh một cách bình thản, bạn mới có thể thay đổi số phận của mình. Chỉ khi dám đương đầu với nghịch cảnh, bạn mới có thể tạo ra sự khác biệt so với những người khác. Và chỉ khi thật sự mạnh mẽ, bạn mới có thể đứng vững trong nghịch cảnh và thoát ra khỏi nó. Đừng bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh để che đậy sự hèn nhát của bản thân, hãy biết vượt lên trên hoàn cảnh đã có để chiến thắng nó. Đó chính là cách để bạn kiểm soát bản thân và sống cuộc sống một cách chủ động. Đừng để một lần thất bại làm bạn không dám đối mặt, sợ rằng sẽ gặp thất bại một lần nữa. Nếu không đối mặt với nghịch cảnh, liệu bạn có thể khám phá khả năng thực sự bên trong mình hay không? Không có sự thay đổi nếu bạn không chịu thay đổi, không có điều kỳ diệu nếu bạn không trở thành điều kỳ diệu. Để thành công, bạn phải trải qua thất bại, mỗi lần thất bại đều tiến gần bạn đến thành công. Kinh nghiệm từ nghịch cảnh là món quà vô giá mà cuộc sống tặng cho chúng ta. Hãy bình tĩnh, tự tin, tin tưởng vào bản thân, chỉ có như vậy bạn mới có thể vượt qua nghịch cảnh một cách dễ dàng. Cuộc đời không ngắn cũng không dài, vì vậy hãy trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. Sống lạc quan, luôn tin vào tương lai, đó chính là sức mạnh giúp bạn vượt qua bế tắc và khủng hoảng trong cuộc sống. Hãy coi khó khăn và thử thách hôm nay chỉ là tạm thời, hãy tin rằng cuộc sống vẫn dành cho chúng ta cơ hội và hãy tự tin rằng ngày mai tươi sáng sẽ đến nhanh thôi!
Câu 1 Đề tài của bài thơ là tình yêu, sự gắn bó giữa con người với thiên nhiên và giữa những người yêu nhau. Tác giả sử dụng hình ảnh biến, núi sóng để thể hiện sự bền vững và sâu sắc của tình cảm. Câu 2 Nhân vật trữ tình trong văn bản là người nói và người yêu, đồng thời cũng bộc lộ sự kết nối với thiên nhiên. Câu 3 Phép tu từ so sánh trong khổ thơ giúp làm nổi bật hình ảnh và cảm xúc. Câu "Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển" thể hiện sự kiên định, vững vàng của tình yêu, trong khi "Em là sóng nhưng xin đừng như sóng" thể hiện mong muốn giữ gìn sự bình yên trong tình yêu, không để tình cảm bị xô đẩy hay thay đổi. Câu 4 Lời cảm ơn trong khổ thơ mở đầu thể hiện lòng biết ơn với thiên nhiên và những khoảnh khắc đẹp của tình yêu. Trong khổ thơ cuối, lời cảm ơn dành cho người yêu thể hiện sự trân trọng và tình cảm sâu sắc, cho thấy vai trò quan trọng của người yêu trong cuộc sống của tác giae. Câu 5 Tình cảm của tác giả trong bài thơ rất chân thành và sâu sắc. Tác giả thể hiện sự gắn bó, kiên định và lãng mạn trong tình yêu. Sự so sánh giữa núi và sóng không chỉ là hình ảnh mà còn là biểu tượng cho sự vững bền và sự mềm mại trong tình yêu. Tác giả cũng bộc lộ nỗi lo lắng về sự thay đổi trong tình cảm, nhưng vẫn giữ được niềm tin và hy vọng vào tình yê
Bà má Hậu Giang hiện lên trong tám câu thơ cuối là hiện thân sống động của người mẹ Việt Nam kiên cường, bất khuất. Dù bị tra tấn, bị đạp lên đầu, dù lưỡi gươm kề bên hông, bà vẫn một lòng quyết không khai. Trong cơn đau đớn, bà má lại vùng dậy, hét lớn những lời căm thù: “Tụi bay đồ chó! Cướp nước tao, cắt cổ dân tao!”. Những lời lẽ ấy không chỉ là tiếng nói của một cá nhân mà là tiếng gào thét thay cho bao kiếp người mất nước. Hành động “đứng dậy, ngó vào thằng Tây” như thể hiện một sức mạnh trỗi dậy từ cội nguồn, không dễ gì khuất phục. Bà má tin tưởng vào con cháu – những người anh hùng sẽ thay bà tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh ấy được nâng lên thành biểu tượng thiêng liêng về người mẹ Việt Nam trong kháng chiến: già nhưng không yếu, không dao gươm nhưng có trái tim thép và tinh thần bất khuất. Đoạn thơ, với giọng điệu hùng tráng xen lẫn xúc động, thể hiện rõ niềm tự hào sâu sắc của nhà thơ về vẻ đẹp của người mẹ Hậu Giang – một biểu tượng bất tử của dân tộc.
Bài thơ “Nhớ ơn cha mẹ” của Hoàng Mai là tiếng lòng xúc động của người con dành cho đấng sinh thành đã khuất. Ngay từ câu mở đầu “Ngày tháng bảy mưa rơi lướt thướt”, không gian trầm buồn của mùa Vu lan như hòa cùng nỗi nhớ thương da diết. Hình ảnh “mưa rơi lướt thướt”, “canh thâu”, “đêm trở gió” khiến ta cảm nhận rõ sự cô đơn, trống vắng của người con khi nghĩ về cha mẹ. Từ nỗi nhớ, người con hồi tưởng những năm tháng cơ cực cha mẹ vất vả “đảm đương vườn rau”, “chắt chiu ngày tháng mong cầu vươn lên”. Cả đời cha mẹ hi sinh lặng thầm vì con, đến khi con khôn lớn thì “mẹ cha khuất bóng đã lâu”. Nỗi đau ấy được đẩy đến tận cùng bằng lời nguyện cầu tha thiết “Phật pháp nhiệm màu… nguyện cầu vãng sanh”. Lời thơ giản dị mà chứa chan tình hiếu thảo, khiến người đọc không khỏi bùi ngùi, tự nhủ phải biết yêu thương, báo hiếu cha mẹ khi còn có thể.