Dương Minh Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn thơ là hành trình trở về của một tâm hồn lãng du, đau đáu hướng về miền kí ức tuổi thơ, nơi làng quê thân thuộc từng nuôi dưỡng những giấc mơ đầu đời. Nhưng buồn thay, đó không còn là nơi “gió thổi qua lũy tre” nữa, mà là miền đất đang lặng lẽ đổi thay, khiến người trở về chỉ biết “giẫm lên dấu chân” của những người bạn cũ – những người đã rời làng, bỏ lại sau lưng cánh đồng và lũy tre vì miếng cơm manh áo. Nhà thơ chọn giọng thơ thủ thỉ, nỗi buồn lặng mà sâu, không ồn ào nhưng lay động. Những hình ảnh quen thuộc như "thiếu nữ hát dân ca", "tóc dài ngang lưng", "lũy tre", "ruộng rẫy" – tất cả như tan vào sương, mờ dần trong nhịp sống công nghiệp hóa. Câu thơ cuối “Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy” chính là nốt ngân tha thiết nhất – một nỗi buồn đẹp, man mác như khói lam chiều, như một thứ hồn quê không thể gọi tên, cứ lặng lẽ len vào tim những kẻ tha hương. Đọc đoạn thơ, ta chợt thấy nhớ, thấy thương, thấy tiếc cho một làng quê đang dần lùi xa theo nhịp bước thời gian.
Câu 2:
Thế giới hiện đại không thể tách rời mạng xã hội – điều đó ai cũng thấy. Nhưng câu hỏi là: mạng xã hội đang phục vụ con người, hay con người đang dần bị nó điều khiển?
Phải công nhận, mạng xã hội là bước tiến vượt bậc của công nghệ. Chỉ với một cú chạm, ta có thể kết nối cả thế giới, cập nhật tin tức từng phút từng giây, thậm chí tạo dựng thương hiệu cá nhân, kinh doanh, học tập, giải trí... Không ai phủ nhận những lợi ích mà nó mang lại. Nhưng cũng chính vì vậy, mạng xã hội đang ngày càng trở thành một “cái bẫy ngọt ngào” – đẹp đẽ, hấp dẫn, nhưng cũng đầy nguy cơ.
Ở thế giới ảo, người ta có thể là bất cứ ai. Những bức ảnh được chỉnh sửa, những dòng trạng thái “diễn sâu”, những đoạn ghi hình được dàn dựng kỹ càng… tất cả dễ dàng đánh lừa cảm xúc. Người dùng, đặc biệt là giới trẻ, bị cuốn vào guồng so sánh vô hình: tại sao người ta giàu thế, đẹp thế, hạnh phúc thế… còn mình thì không? Từ đó sinh ra áp lực tâm lý, tự ti, thậm chí trầm cảm. Mạng xã hội trở thành nơi khoe khoang, hơn là chia sẻ thật lòng.
Chưa dừng lại ở đó, nó còn là "đấu trường dư luận" nơi ai cũng có thể trở thành quan tòa. Một việc chia sẻ sai sự thật cũng đủ giết chết danh dự của một con người. Sự tự do ngôn luận không đi kèm trách nhiệm, thì chẳng khác gì một con dao hai lưỡi. Tin giả, bạo lực ngôn từ, lối sống “ảo tưởng sức mạnh”… đang dần biến mạng xã hội thành nơi hỗn tạp, dễ gây nghiện và mất kiểm soát.
Vậy nên, đừng nhìn mạng xã hội chỉ bằng một màu hồng. Nó là công cụ – một con dao sắc bén. Dùng đúng thì có ích, dùng sai thì hại chính mình. Vấn đề không nằm ở mạng xã hội, mà nằm ở người sử dụng nó. Ai làm chủ được mạng xã hội, người đó an toàn. Còn ai bị nó điều khiển, thì chẳng khác gì con rối bị giật dây
Sống trong thời đại số, bạn nên sáng suốt để nhận dạng những thứ không tốt đẹp. Phải biết chọn lọc thông tin, giữ vững bản lĩnh, và quan trọng nhất là đừng để mạng xã hội thay mình định nghĩa giá trị sống. Có những điều quý giá vẫn nằm ngoài cái màn hình 6 inch kia: một cuộc nói chuyện tử tế, một buổi đi chơi không cầm điện thoại, hay một cái ôm thật sự chứ không phải chỉ nhẳn nhủ yêu thương qua màn hình. Mạng xã hội có thể là nơi bắt đầu cho nhiều điều tốt đẹp, nhưng đừng để nó là nơi kết thúc của sự chân thành.
Câu 1: Thể thơ văn bản: Tự do.
Câu 2: Hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư.
Câu 3: Hạnh phúc đôi khi chẳng cần phô trương, nó như quả thơm chín trong góc phòng - không ồn ào, không náo nhiệt, chỉ âm thầm lan mùi dịu dàng khiến ai tinh ý mới nhận ra. Là cái nắm tay nhẹ, ánh mắt nhìn nhau mà không cần nói, là những khoảng khắc nhỏ xíu nhưng đủ để thấy trái tim như được sưởi ấm bằng ngọn lửa tình thương.
Câu 4: Tác dụng:
+ Giúp cụ thể hoá khái niệm trừu tượng "hạnh phúc", khiến nó trở nên gần gũi, dễ cảm nhận hơn. So sánh dòng sông cho thấy hạnh phúc có thể nhẹ nhàng, tự nhiên, không toan tính, cứ chảy trôi về biển cả rộng lớn, bất chấp việc bản thân đầy hay vơi. Qua đó, làm nổi bật vẻ đẹp vô điều kiện, bao dung của hạnh phúc.
Câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả mang tính nhẹ nhàng, sâu sắc và đầy tinh tế. Tác giả nhìn nhận hạnh phú không phải điều gì lớn lao hay ồn ào, mà chỉ là những điều bình dị trong cuộc sống hằng ngày. Đó là chiếc lá xanh trong nắng dội mưa tràn, như thể chính những va đập ấy lại khiến lá thêm xanh. Đó cũng có thể là quả thơm ầm thầm toả hương, hay dòng sông vô tư trôi về biển cả bao la mà chẳng cần biết mình đầy vơi, bởi đâu phải cứ đầy mới là trọn vẹn. Tất cả đều biểu tượng cho vẻ đẹp giản dị, âm thầm nhưng cũng đủ làm lòng người an nhiên. Hạnh phúc, theo tác giả, là sự thoả mãn, là cảm nhận, không cần điều kiện, không cần đo đếm.