Đặng Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thạch Lam là nhà văn nổi tiếng chuyên viết về những điều bình dị trong cuộc sống. Truyện ngắn Trở về thể hiện tình cảm gia đình nhưng cũng mang nỗi buồn của sự xa cách giữa con người khi cuộc sống thay đổi. Đoạn trích kể về lần Tâm trở về quê sau nhiều năm xa cách, nhưng tình cảm giữa anh và mẹ không còn được như xưa.

 

   Tâm bước vào sân nhà, nhìn quanh thấy mọi thứ vẫn như trước nhưng cũ kĩ, xập xệ hơn. Ngôi nhà thấp hơn, mái danh xác xơ, gợi lên sự nghèo khó. Anh cất tiếng gọi, tiếng guốc mẹ chậm rãi vang lên. Khi gặp con, bà xúc động đến rơi nước mắt, giọng run run: "Con đã về đấy ư?" dó là lời nói chất chứa bao nỗi nhớ mong của người mẹ đã chờ đợi con suốt sáu năm trời.Nhưng trái ngược với sự xúc động của mẹ, Tâm lại tỏ ra rất xa cách. Anh không ôm mẹ, không hỏi han ân cần mà chỉ nói một cách hững hờ: "Bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" Cách xưng hô "bà – tôi" cho thấy khoảng cách lớn giữa hai mẹ con dần xa cách. Trong khi mẹ rất vui mừng thì Tâm lại dửng dưng, thậm chí cố tình lảng tránh ánh mắt thầm ý của mẹ.

 

Cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con diễn ra nhưng không có sự ấm áp nào cả. Mẹ Tâm nhắc đến cô Trinh, cô gái ngày xưa hay chơi với anh. Bà kể cô trinh vẫn chưa lấy chồng và thỉnh thoảng vẫn nhắc đến Tâm. Nhưng anh chỉ nhún vai, chẳng mấy quan tâm. Khi mẹ hỏi về bệnh tình của con, bà lo lắng vì nghe tin con ốm mà không biết đường lên tỉnh thăm. Nhưng Tâm chỉ trả lời qua loa: "Như thường rồi." Sự thờ ơ với mẹaay, Tâm còn xa lạ với quê hương. Khi mẹ kể chuyện làng, anh nghe một cách hờ hững. Những chuyện như ai cưới vợ, ai mất đi, ai nghèo khổ hơn trước chẳng có ý nghĩa gì với anh nữa. Trong suy nghĩ của Tâm, cuộc sống ở quê và cuộc sống của anh nơi thành phố là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, không liên quan đến nhau, chẳng còn hứng thú với quê hương nơi mà mình đã từng sinh ra nữa.

 

Tâm đứng dậy, định rời đi. Mẹ muốn níu con lại, mời anh ăn bữa cơm nhưng anh từ chối. Bận công việc, bận cuộc sống riêng, Tâm không muốn dành thêm thời gian cho mẹ. Anh chỉ nói qua loa: "Có dịp tôi sẽ về." Trước khi đi, anh rút ra hai mươi đồng, đưa cho mẹ như một cách để bù đắp. Nhưng tiền không thể thay thế được tình cảm trân quý của người mẹ dành cho anh sau bao lâu xa cahs, không thể làm dịu đi nỗi cô đơn của mẹ. Bà cụ cầm tiền, nước mắt rưng rưng, nhưng Tâm không để ý. Anh vội vàng rời đi, bỏ lại người mẹ mà không cần gửi lại mẹ một cái chào tạm biệt.Đoạn trích thể hiện sự đối lập giữa tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ và sự vô tâm của người con. Bà mẹ nghèo cả đời lo cho con, mong con về không phải vì tiền mà vì tình cảm. Nhưng Tâm đã thay đổi, anh không còn là cậu bé ngày xưa quấn quýt bên mẹ mà đã trở thành một người đàn ông xa lạ với chính quê hương mình.

 

Thạch Lam đã viết truyện bằng giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy xót xa. Ông không trách cứ, không lên án Tâm, nhưng qua từng câu chữ, người đọc cảm nhận được sự lạnh lùng của con người khi họ chạy theo cuộc sống mới mà quên đi những điều giản dị nhưng quý giá nhất.

 

Câu chuyện là một lời nhắc nhở về tình cảm gia đình. Dù đi đâu, làm gì, ai cũng có một quê hương, một người mẹ luôn chờ đợi mình. Đừng để đến lúc quay về, tất cả chỉ còn là tiếc nuối,thứ tình cảm mà mẹ dành cho mình không thể ai sánh bằng,có mẹ là có tất cả vì vậy chúng ta nên trân trọng và trân quý những người thân còn ở bên cạnh mình lo lăng cho mình.

 

 

Câu 1:

 

Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của tác giả Nguyễn Duy được viết theo thể tự do

 

Câu 2:

 

Người bộc lộ cảm xúc trong bài thơ là tác giả người khách đến thăm nhà

Cuộc gặp gỡ diễn ra giữa tác giả và người mẹ nghèo trong ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm

 

Câu 3:

 

Biện pháp tt : Nhân hóa và so sánh.

 

“Trong Hơi ấm hơn nhiều chăn đệm”

 

-So sánh ngầm giữa cái ấm của rơm và cái ấm của chăn đệm

 

“của những cọng rơm xơ xác gầy gò”

 

- Nhân hóa rơm mang đặc điểm của con người: "xơ xác"tăng thêm sự ấm áp của ổ rơm, thể hiện tình cảm giản dị nhưng sâu sắc của người mẹ nghèo.

 

Nhấn mạnh tinh thần lớn lao từ những điều mộc mạc, đơn sơ.

 

Câu 4

 

Hình ảnh “ổ rơm trong bài thơ mang ý nghĩa sâu sắc:

 

Là biểu tượng của tình người ấm áp giữa hoàn cảnh nghèo khó.

 

Gợi lên sư giản dị của người nông dân.

 

Biểu trưng cho hơi ấm quê hương, cho sự yêu thương.

 

 

Câu 5:

 

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình người ấm áp giữa hoàn cảnh nghèo khó.

 

Tác giả ca ngợi sự chân thành, yêu thương của người mẹ nghèo dành cho người khách.

 

Bài thơ thể hiện tình cảm gắn bó giữa con người với quê hương tăng thêm sự ấm áp của ổ rơm, thể hiện tình cảm giản dị nhưng sâu sắc của người mẹ nghèo.

 

Nhấn mạnh tinh thần lớn lao từ những điều mộc mạc, đơn sơ.

 

Câu 4

 

Hình ảnh “ổ rơm trong bài thơ mang ý nghĩa sâu sắc:

 

Là biểu tượng của tình người ấm áp giữa hoàn cảnh nghèo khó.

 

Gợi lên sư giản dị của người nông dân.

 

Biểu trưng cho hơi ấm quê hương, cho sự yêu thương.

 

 

Câu 5:

 

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình người ấm áp giữa hoàn cảnh nghèo khó.

 

Tác giả ca ngợi sự chân thành, yêu thương của người mẹ nghèo dành cho người khách.

 

Bài thơ thể hiện tình cảm gắn bó giữa con người với quê hương.

 

Câu 6 

 

Bài thơ Hơi ấm ổ rơm của Nguyễn Duy để lại trong lòng người đọc những cảm xúc ấm áp về tình người. Tác giả đã kể lại cuộc gặp gỡ giản dị nhưng đầy nghĩa tình giữa mình và một người mẹ nghèo. Dù nhà cửa đơn sơ, chăn chiếu không đủ, nhưng người mẹ vẫn dành cho tác giả một chỗ ngủ ấm áp bằng ổ rơm. Ổ rơm ấy không chỉ sưởi ấm cơ thể mà còn sưởi ấm cả tâm hồn. Qua hình ảnh những cọng rơm “xơ xác gầy gò” nhưng lại “ấm hơn nhiều chăn đệm”, tác giả ngợi ca sự chân thành, mộc mạc của người lao động. Cuộc sống bình dị và đơn sơ ấy vô tình đã để cho mỗi người chúng ta một hạnh phúc không năm ở những thứ cao sang mà ở chính những điều nhỏ bé chân thành được trao tu trái tim.