Chu Đình Khải
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Dấu hiệu nhận biết thể thơ là cấu trúc câu thơ xen kẽ 6 chữ và 8 chữ (song thất lục bát biến thể hoặc biến thể của thơ mới).
Câu 2 : Phương thức biểu đạt chính của văn bản này là tự sự kết hợp với biểu cảm. (Trong thơ trữ tình, biểu cảm luôn là phương thức chủ đạo, nhưng ở bài này có yếu tố tự sự nhẹ nhàng kể lại hoàn cảnh, tuy nhiên, biểu cảm là cốt lõi để thể hiện "Xuân sầu").
Câu 3 : Không gian: Không gian trong bài thơ mở ra từ không gian quen thuộc của cõi trần ("Trần hoàn") đến không gian rộng lớn của thiên nhiên ("non xanh"). Tuy nhiên, không gian này không mang lại sự tươi vui mà lại được cảm nhận qua lăng kính u hoài của nhân vật trữ tình.Thời gian: Thời gian được gợi mở là mùa xuân ("Mừng xuân mới", "bức tranh xuân sầu"). Tuy nhiên, đây là mùa xuân mang sắc thái "sầu" đối lập với sự "mừng" thông thường, cho thấy sự lạc lõng, cô đơn của nhân vật trữ tình ngay cả trong không khí tươi vui của mùa xuân.
Câu 4 : Qua bài thơ, nhân vật trữ tình gửi gắm một tâm trạng u hoài, cô đơn, chất chứa nỗi buồn và sự suy tư sâu sắc. Dù xuân về, cảnh vật tươi đẹp nhưng lòng người lại không vui, cảm thấy "sao lạ". Sự "vắng tri âm" càng tô đậm thêm nỗi cô đơn, lạc lõng trong cuộc đời.
Câu 5 : Phép đối trong bài thơ có tác dụng làm nổi bật sự tương phản, đối lập, qua đó khắc họa rõ nét tâm trạng của nhân vật trữ tình:Đối "vàng" - "bạc" ("Gan vàng, tóc bạc"): Sự đối lập này không chỉ về màu sắc mà còn ngụ ý về sự già nua, sự hao tổn sức lực, thời gian của con người trước quy luật của tạo hóa, và có thể là sự mệt mỏi, ưu tư trong cuộc đời.
Đối "vàng" - "non xanh" ("Gan vàng" - "non xanh"): Phép đối này càng làm tăng sự day dứt khi sự tươi trẻ của thiên nhiên ("non xanh") đối lập với sự già nua, suy tàn của con người ("gan vàng, tóc bạc").
Đối "mừng xuân" - "xuân sầu": Sự đối lập rõ ràng nhất, thể hiện sự mâu thuẫn trong tâm trạng. Nỗi buồn, sự sầu muộn lấn át cả không khí tươi vui, rộn ràng của mùa xuân.
Câu 1 : thể ther song thất lục bát
Câu 2 : tự sự kết hợp với biểu cảm.
Câu 3 : Câu thơ sử dụng biện pháp so sánh (với từ so sánh "như").Vế A (Vế được so sánh): Biển cần lao (Chỉ người lính, người lao động biển cả).Vế B (Vế so sánh): Áo mẹ bạc sờn.
Câu 4 : Đoạn thơ (hoặc bài thơ) tập trung khắc họa tình đồng chí, đồng đội sâu sắc, gắn bó keo sơn giữa những người lính xuất thân từ nông dân. Tình cảm đó được xây dựng trên cơ sở chung cảnh ngộ (cùng xuất thân từ nghèo khó, cùng chung chiến hào, cùng chịu đựng gian khổ, thiếu thốn) và chung lý tưởng (cùng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc). Tình đồng chí ấy trở thành sức mạnh tinh thần to lớn, giúp họ vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.
Câu 5 : Trân trọng những giá trị tinh thần: Bài học lớn nhất là tình cảm chân thành và sự gắn bó giữa con người có giá trị hơn bất kỳ vật chất nào.
Tinh thần lạc quan và kiên cường trước khó khăn.
Câu 1 thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2 : cỏ , gió , bạn bè , mái tóc
Câu 3 :Sự tiếc nuối thời gian: Cuộc đời tuy đẹp nhưng lại trôi đi quá nhanh, khiến ta nuối tiếc những khoảnh khắc đã qua và lo sợ cho tương lai.Sự chiêm nghiệm sâu sắc: Người nói không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp bề ngoài mà còn thấu hiểu những góc khuất, những nỗi buồn ẩn sâu trong cuộc đời, làm cho cảm xúc trở nên đa chiều.Nỗi suy tư về sự hữu hạn: Nhận ra vẻ đẹp của cuộc đời càng làm nổi bật sự hữu hạn của kiếp người, từ đó nảy sinh nỗi buồn về sự mong manh, ngắn ngủi.Sự chiêm nghiệm sâu sắc: Người nói không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp bề ngoài mà còn thấu hiểu những góc khuất, những nỗi buồn ẩn sâu trong cuộc đời, làm cho cảm xúc trở nên đa chiều.
Câu 4 :Ẩn dụ bóng phù vân" ẩn dụ cho những người bạn đã qua, những kỷ niệm thoáng qua, khó níu giữ.Nhân hóa: Dù không rõ rệt, nhưng cách nói "Xót thương mái tóc" có thể ngầm thể hiện sự đồng cảm, chia sẻ của nhân vật trữ tình với chính sự thay đổi của bản thân mình.
Câu 5 : nơi lưu giữ kí ức đẹp , nơi hình thành nhân cách, nỗi nhớ và sự tiếc nuối , giá trị vĩnh cửu của tình cảm.
Câu 1 :thơ tự do
Câu 2: Gợi đến truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, nguồn gốc dân tộc Việt Nam, liên quan đến việc tổ tiên theo cha Lạc Long Quân xuống biển.
Câu 3 :Biện pháp so sánh làm nổi bật sự gian khó, vất vả, tảo tần của mẹ, tạo hình ảnh biển cằn lao giống như chiếc áo mẹ bạc màu, đem lại cảm xúc sâu sắc về tình mẫu tử và nỗi vất vả của mẹ.
Câu 4 :Đoạn thơ thể hiện lòng biết ơn, sự kính trọng đối với công lao của tổ tiên và người mẹ, từ đó nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng, giữ gìn và phát huy truyền thống quý báu của dân tộc.
Câu 5 : Phải biết ơn tổ tiên, gia đình, đặc biệt là mẹ. Luôn cố gắng học tập, rèn luyện để không phụ lòng công lao của cha mẹ và truyền thống của dân tộc.
Câu 1: thơ tám chữ
Câu 2: "một bài ca"
Câu 3 :giàu cảm xúc , sâu lắng và có tính cá nhân hoá cao
Câu 4 : Nhân hoá và Điệp từ
Nhân hóa: "Đêm đứng gác" Giải thích: Gán cho sự vật vô tri (Đêm) hành động của con người (đứng gác). Điệp từ/Cấu trúc lặp: "Nhớ Đồng Đậu, nhớ Tây Thiên..." Giải thích: Lặp lại từ "nhớ" để nhấn mạnh cảm xúc.
Câu 5 :Từ tâm trạng vấn vương, da diết hướng về cội nguồn của nhân vật trữ tình, ta càng nhận thức sâu sắc về ý nghĩa thiêng liêng của quê hương trong hành trình trưởng thành. Quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, là những cảnh vật quen thuộc, mà còn là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của mỗi người. Trong những năm tháng trưởng thành, khi bước ra khỏi vòng tay che chở để đối diện với thử thách của cuộc đời, chính những ký ức về quê hương lại trở thành nguồn sức mạnh nội tại. Đó là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp ta giữ vững bản sắc, là kim chỉ nam nhắc nhở ta về cội nguồn đạo lý, để dù đi xa đến đâu, ta vẫn không bị lạc lõng hay quên đi giá trị căn bản của bản thân. Quê hương dạy ta lòng biết ơn, sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ bến. Do đó, hành trình trưởng thành thực chất là hành trình mang theo quê hương để làm hành trang, để rồi sau này, ta có thể đóng góp xây dựng quê hương ngày một tươi đẹp hơn.
Câu 1: Anh
Câu 2 : Tình yêu đôi lứa
Câu 3: so sánh: Anh với núi, so sánh không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Câu 4: Tình yêu mãnh liệt , cháy bỏng, đầy khao khát và sự hi sinh vì tình yêu.
Câu 5:Điểm tương đồng: Cả hai đoạn thơ đều khắc họa một tình yêu mãnh liệt, xem đối phương là tất cả, là lẽ sống. Tình yêu của cả hai nhân vật trữ tình đều gắn liền với sự vững vàng, thủy chung.
Điểm khác biệt: Đoạn thơ trên (Anh như núi...): Khắc họa tình yêu vững chãi, kiên định của người con trai. Nó mang vẻ đẹp của sự bất biến, là chỗ dựa tin cậy. Đoạn thơ dưới (Nếu từ giã thuyền...): Khắc họa tình yêu say đắm, mãnh liệt, có phần bi lụy của người con gái. Nỗi nhớ nhung, chia xa được diễn tả bằng những hình ảnh dữ dội, dữ dội, mang tính hủy diệt: "sóng gió", "bão tố". Tình yêu của em được ví với biển cả, luôn có những biến động, có thể trở nên dữ dội khi vắng vắng bóng người yêu.