Lường Khôi Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Vào đầu mùa hè năm ngoái, trường em phát động phong trào “Hành động nhỏ – Ý nghĩa lớn” với nhiều hoạt động hướng về cộng đồng. Trong đó, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở trung tâm dưỡng lão của huyện. Đó là một kỷ niệm thật đáng nhớ và để lại trong em nhiều xúc động.
Sáng hôm ấy, khi ánh nắng còn dịu, chúng em tập trung ở sân trường, tay cầm theo những phần quà nhỏ: bánh, sữa, quần áo, chăn ấm… Tất cả đều được quyên góp từ tấm lòng của thầy cô và học sinh toàn trường. Trên đường đi, ai cũng háo hức xen lẫn một chút hồi hộp, không biết các cụ ở đó sẽ như thế nào.
Khi đến nơi, chúng em được cô quản lý trung tâm dẫn vào. Những cụ già tóc bạc, dáng người gầy yếu nhưng ánh mắt lại hiền từ và ấm áp. Ban đầu, em còn bỡ ngỡ, nhưng khi một cụ nắm tay em cười hiền và hỏi: “Cháu học lớp mấy rồi?”, em bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Chúng em cùng các cụ trò chuyện, hát những bài hát vui tươi, rồi giúp các cụ dọn dẹp phòng, quét sân, tưới cây. Tiếng cười vang khắp khu nhà vốn lặng lẽ, khiến không khí nơi đây như tràn đầy sức sống.
Trước khi ra về, em trao cho một cụ bà chiếc khăn len mà mẹ em đan. Bà xúc động nắm tay em thật lâu và nói: “Cảm ơn các cháu, nhờ có tụi nhỏ mà chúng ta thấy đời vẫn còn nhiều người tốt.” Nghe bà nói, mắt em cay cay. Em chợt nhận ra rằng, chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và hơi ấm cho người khác.
Buổi thăm hỏi hôm ấy giúp em hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “chia sẻ”. Không cần làm điều gì lớn lao, chỉ cần xuất phát từ tấm lòng chân thành, chúng ta đã góp phần làm cho cuộc sống này đẹp hơn. Em tự nhủ rằng sau này sẽ còn tham gia thật nhiều hoạt động xã hội nữa – để yêu thương, để sẻ chia, và để trở thành một người sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Vào đầu mùa hè năm ngoái, trường em phát động phong trào “Hành động nhỏ – Ý nghĩa lớn” với nhiều hoạt động hướng về cộng đồng. Trong đó, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở trung tâm dưỡng lão của huyện. Đó là một kỷ niệm thật đáng nhớ và để lại trong em nhiều xúc động.
Sáng hôm ấy, khi ánh nắng còn dịu, chúng em tập trung ở sân trường, tay cầm theo những phần quà nhỏ: bánh, sữa, quần áo, chăn ấm… Tất cả đều được quyên góp từ tấm lòng của thầy cô và học sinh toàn trường. Trên đường đi, ai cũng háo hức xen lẫn một chút hồi hộp, không biết các cụ ở đó sẽ như thế nào.
Khi đến nơi, chúng em được cô quản lý trung tâm dẫn vào. Những cụ già tóc bạc, dáng người gầy yếu nhưng ánh mắt lại hiền từ và ấm áp. Ban đầu, em còn bỡ ngỡ, nhưng khi một cụ nắm tay em cười hiền và hỏi: “Cháu học lớp mấy rồi?”, em bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Chúng em cùng các cụ trò chuyện, hát những bài hát vui tươi, rồi giúp các cụ dọn dẹp phòng, quét sân, tưới cây. Tiếng cười vang khắp khu nhà vốn lặng lẽ, khiến không khí nơi đây như tràn đầy sức sống.
Trước khi ra về, em trao cho một cụ bà chiếc khăn len mà mẹ em đan. Bà xúc động nắm tay em thật lâu và nói: “Cảm ơn các cháu, nhờ có tụi nhỏ mà chúng ta thấy đời vẫn còn nhiều người tốt.” Nghe bà nói, mắt em cay cay. Em chợt nhận ra rằng, chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và hơi ấm cho người khác.
Buổi thăm hỏi hôm ấy giúp em hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “chia sẻ”. Không cần làm điều gì lớn lao, chỉ cần xuất phát từ tấm lòng chân thành, chúng ta đã góp phần làm cho cuộc sống này đẹp hơn. Em tự nhủ rằng sau này sẽ còn tham gia thật nhiều hoạt động xã hội nữa – để yêu thương, để sẻ chia, và để trở thành một người sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Vào đầu mùa hè năm ngoái, trường em phát động phong trào “Hành động nhỏ – Ý nghĩa lớn” với nhiều hoạt động hướng về cộng đồng. Trong đó, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở trung tâm dưỡng lão của huyện. Đó là một kỷ niệm thật đáng nhớ và để lại trong em nhiều xúc động.
Sáng hôm ấy, khi ánh nắng còn dịu, chúng em tập trung ở sân trường, tay cầm theo những phần quà nhỏ: bánh, sữa, quần áo, chăn ấm… Tất cả đều được quyên góp từ tấm lòng của thầy cô và học sinh toàn trường. Trên đường đi, ai cũng háo hức xen lẫn một chút hồi hộp, không biết các cụ ở đó sẽ như thế nào.
Khi đến nơi, chúng em được cô quản lý trung tâm dẫn vào. Những cụ già tóc bạc, dáng người gầy yếu nhưng ánh mắt lại hiền từ và ấm áp. Ban đầu, em còn bỡ ngỡ, nhưng khi một cụ nắm tay em cười hiền và hỏi: “Cháu học lớp mấy rồi?”, em bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Chúng em cùng các cụ trò chuyện, hát những bài hát vui tươi, rồi giúp các cụ dọn dẹp phòng, quét sân, tưới cây. Tiếng cười vang khắp khu nhà vốn lặng lẽ, khiến không khí nơi đây như tràn đầy sức sống.
Trước khi ra về, em trao cho một cụ bà chiếc khăn len mà mẹ em đan. Bà xúc động nắm tay em thật lâu và nói: “Cảm ơn các cháu, nhờ có tụi nhỏ mà chúng ta thấy đời vẫn còn nhiều người tốt.” Nghe bà nói, mắt em cay cay. Em chợt nhận ra rằng, chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và hơi ấm cho người khác.
Buổi thăm hỏi hôm ấy giúp em hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “chia sẻ”. Không cần làm điều gì lớn lao, chỉ cần xuất phát từ tấm lòng chân thành, chúng ta đã góp phần làm cho cuộc sống này đẹp hơn. Em tự nhủ rằng sau này sẽ còn tham gia thật nhiều hoạt động xã hội nữa – để yêu thương, để sẻ chia, và để trở thành một người sống có trách nhiệm với cộng đồng.