Hoàng Hà Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, em đã được tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa. Thế nhưng, buổi đi dọn dẹp và thắp hương tại nghĩa trang liệt sĩ cùng cô giáo và các bạn trong trường vẫn là kỷ niệm khiến em xúc động và nhớ mãi. Đó không chỉ là một buổi lao động bình thường, mà còn là một bài học quý giá về lòng biết ơn và tình yêu Tổ quốc. Hôm ấy là sáng thứ bảy, bầu trời trong xanh, gió nhẹ thoảng qua mùi cỏ mới cắt. Từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười. Cô giáo chủ nhiệm dặn dò: – Hôm nay, cô và các em sẽ đến nghĩa trang liệt sĩ của xã để dọn dẹp, thắp hương tưởng niệm các anh hùng đã hi sinh. Các em nhớ làm việc nghiêm túc, giữ trật tự và thể hiện lòng thành kính nhé. Nghe cô nói, cả hàng ngũ học sinh im phăng phắc. Trong lòng em dấy lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa xúc động khó tả. Ai cũng cẩn thận mang theo chổi, khăn lau, bao rác và hương thơm do nhà trường chuẩn bị. Khi chúng em đến nơi, khung cảnh nghĩa trang hiện ra thật trang nghiêm. Những hàng mộ nằm ngay ngắn giữa khu vườn cây xanh, tấm bia nào cũng khắc tên người chiến sĩ cùng năm sinh, năm hi sinh. Có những tấm bia đã ngả màu rêu phong, có những ngôi mộ chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ “Liệt sĩ vô danh”. Cô giáo chủ nhiệm nhẹ giọng nói: – Các em ạ, mỗi ngôi mộ ở đây là một người đã ngã xuống để cho chúng ta có cuộc sống hòa bình hôm nay. Vì thế, các em hãy làm việc bằng tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng nhé. Nghe những lời ấy, em thấy sống mũi cay cay. Cả lớp nhanh chóng chia nhóm. Em và mấy bạn cùng nhau quét lá khô, nhổ cỏ và lau sạch bia mộ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ai cũng làm việc rất chăm chỉ, không ai than mệt. Em cầm khăn, nhẹ nhàng lau từng tấm bia, rồi khẽ đọc tên người liệt sĩ. Có người ra đi khi còn rất trẻ, chỉ mới mười tám, đôi mươi. Tự nhiên tim em thắt lại, lòng dâng lên niềm thương cảm và tự hào xen lẫn nhau. Sau khi công việc dọn dẹp đã xong, cô giáo tập hợp cả lớp lại trước đài tưởng niệm. Không khí lặng đi, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng hương cháy nhỏ lách tách. Cô chậm rãi nói: – Bây giờ, cô và các em cùng thắp hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ nhé. Hãy cúi đầu trong im lặng và gửi lòng biết ơn của mình qua nén hương này. Chúng em lần lượt tiến lên từng hàng mộ. Tay em run run khi cắm nén hương đầu tiên. Khói hương bay lên, tỏa thành từng làn mỏng manh giữa buổi sáng trong lành, mang theo bao tấm lòng thành kính. Em khẽ nói trong lòng: “Con cảm ơn các chú, các bác – những người đã hi sinh để chúng con được sống trong hòa bình.” Khi quay lại, em thấy nhiều bạn cũng đang lặng lẽ lau nước mắt. Một lát sau, cô giáo bảo chúng em đứng nghiêm trang trước đài tưởng niệm để dành một phút mặc niệm. Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây và tiếng chim hót đâu đó xa xa. Giây phút ấy, em cảm thấy như cả không gian đang cúi mình tri ân những người đã khuất. Khi buổi thắp hương kết thúc, cả nghĩa trang trở nên sạch sẽ, yên bình và thơm ngát mùi hương trầm. Nhìn những làn khói bay lên quyện vào nền trời xanh, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm nhưng đầy suy nghĩ. Trên đường trở về, không ai nói cười như lúc đến. Ai cũng trầm lặng, có lẽ đang nghĩ về những gì vừa trải qua. Cô giáo mỉm cười hiền hậu nói: – Hôm nay, cô rất tự hào về các em. Hi vọng các em sẽ luôn ghi nhớ rằng, để có được cuộc sống yên bình hôm nay, biết bao người đã hi sinh. Chúng ta phải sống tốt hơn, học giỏi hơn để xứng đáng với sự hi sinh ấy. Buổi dọn dẹp và thắp hương hôm ấy tuy chỉ kéo dài một buổi sáng, nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Em hiểu rằng lòng biết ơn không chỉ thể hiện bằng lời nói, mà còn bằng hành động nhỏ bé, chân thành. Em cũng nhận ra rằng, những việc làm tưởng chừng giản dị như quét lá, lau bia mộ hay thắp một nén hương cũng có thể trở thành một bài học sâu sắc về đạo lí làm người. Đến bây giờ, mỗi khi đi ngang qua nghĩa trang liệt sĩ, em vẫn nhớ lại làn khói hương nghi ngút hôm ấy và lời cô dặn trước khi về. Đó là một buổi sáng đặc biệt – một kỷ niệm không bao giờ phai trong lòng em, dạy em biết sống biết ơn và tự hào về những người đã hi sinh cho Tổ quốc.
Hình ảnh ở cuối văn bản “Cơm mùi khói bếp” của Hoàng Công Danh gợi lên tình mẹ ấm áp, sự tảo tần, hi sinh thầm lặng và nỗi nhớ quê hương, nhắc nhở mỗi người trân trọng những bữa cơm giản dị, chứa đựng tình yêu thương gia đình.
Hình ảnh cơm cháy “giòn và thơm mùi hương đồng, mùi nước quê, cả mùi khói bếp” khiến em nhớ đến những năm tháng tuổi thơ trong trẻo và bình dị. Đó là quãng thời gian tuy nghèo nhưng đầy ắp tình thương, nơi mỗi bữa cơm quê đều thấm đẫm công sức và tình yêu của mẹ. Kỷ niệm tuổi thơ giống như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim ta giữa cuộc sống bộn bề, giúp ta nhớ rằng hạnh phúc không nằm ở điều lớn lao mà ở những điều giản dị quanh mình. Dù thời gian trôi đi, mùi khói bếp năm nào vẫn còn vương trong ký ức, nhắc ta luôn biết ơn và trân trọng quá khứ – nơi bắt đầu của tình yêu và sự trưởng thành.