Ma Thị Lan Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ma Thị Lan Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thả diều là một hoạt động giải trí lành mạnh, nhưng ẩn sau đó là cả một hệ thống nguyên tắc phức tạp, đòi hỏi người chơi phải có sự am hiểu và kỹ năng nhất định. Những "luật lệ" này không được viết thành văn bản, nhưng lại được truyền miệng và trở thành kinh nghiệm quý báu trong cộng đồng những người đam mê diều. Trước hết, luật về sự phù hợp giữa các yếu tố là then chốt. Diều, dây, gió và kỹ thuật phải hài hòa với nhau. Một con diều nhẹ, nhỏ không thể dùng dây to, nặng, vì sức nặng của dây sẽ kéo diều xuống. Ngược lại, một con diều lớn, có sải cánh rộng lại cần dây chắc chắn để chịu được lực kéo cực lớn. Gió nhẹ chỉ phù hợp với diều có diện tích bề mặt lớn để đón gió. Gió mạnh cần diều có kết cấu chắc chắn, khung cứng cáp. Do đó, việc đầu tiên là đánh giá điều kiện gió để chọn loại diều và dây phù hợp. Luật chọn địa hình và hướng gió cũng rất tinh tế. Người chơi không chỉ cần một bãi đất trống, mà còn phải quan sát địa hình xung quanh. Gió khi gặp các chướng ngại vật như nhà cao tầng, rặng cây sẽ bị xoáy, trở nên hỗn loạn và không ổn định. Vì vậy, nên chọn vị trí ở đầu hướng gió, cách xa các vật cản. Nếu thả diều ở đồi, nên đứng ở sườn đồi đón gió. Hướng thả diều luôn là ngược chiều gió. Người chơi phải cảm nhận được gió thổi vào mặt mình, đó là hướng cần phải đưa diều về phía trước. Luật ứng phó với sự cố là phần không thể thiếu, thể hiện kinh nghiệm của người chơi. Khi dây bị đứt, cần nhanh chóng xác định hướng rơi của diều để tìm lại. Khi diều rơi xuống nước, nếu là diều giấy thì coi như hỏng, nhưng diều ni-lông có thể vớt lên, phơi khô và sửa chữa. Nếu diều mắc trên cây cao, không nên tự trèo lên lấy, mà nên dùng sào dài hoặc nhờ sự giúp đỡ chuyên nghiệp để tránh tai nạn. Hơn nữa, luật về ý thức bảo vệ môi trường ngày càng được chú trọng. Không nên sử dụng các loại diều có chất liệu khó phân hủy (như ni-lông loại dày) một cách bừa bãi, vì khi bị mất hoặc vứt bỏ, chúng trở thành rác thải. Nên tận dụng vật liệu tái chế khi làm diều. Sau khi chơi, phải thu gom toàn bộ dây và mảnh vỡ (nếu có), không để lại rác trên bãi thả. Tóm lại, thả diều giống như một môn học thực hành đa ngành: vật lý, khí tượng, thể thao và cả đạo đức. Những quy tắc trong thả diều dạy cho con người sự cẩn trọng, tính toán, lòng kiên trì và ý thức trách nhiệm với bản thân, với người khác và với môi trường. Niềm vui khi ngắm cánh diều của mình bay lượn trên bầu trời xanh thẳm chính là phần thưởng xứng đáng cho việc tuân thủ và tôn trọng những quy luật tưởng chừng như vô hình ấy.

Từ xưa, hình ảnh cánh diều đã là hình ảnh vô cùng quen thuộc với mỗi người dân Việt Nam. Cánh diều đi vào thơ ca, nhạc họa, vào không gian làng quê. Cũng chính bởi điều đó, mà trò chơi thả diều - một trò chơi dân gian có từ lâu đời đến nay vẫn còn được ưa chuộng và phổ biến rộng rãi. Trò chơi thả diều là trò chơi không hề giới hạn số lượng người chơi, dù chỉ là một mình hay mười, thậm chí là hai mươi, ba mươi đều vẫn có thể tổ chức chơi được. Để chơi thả diều, thì cần có một không gian rộng. Đó thường là các cánh đồng, bờ đê, bãi cỏ, sân bóng… Đặc điểm chung của những địa điểm này chính là mặt đất khá bằng phẳng, trống trải không có nhiều vật cản. Và khoảng không ở trên cao vô cùng thoáng đãng. Tùy vào số lượng người chơi, mà địa điểm chơi sẽ được tùy chỉnh. Mỗi người chơi khi thả diều, sẽ cần chuẩn bị cho mình một con diều. Mỗi con diều sẽ gồm phần cánh diều và phần dây cầm. lá diều gồm có phần thân và phần đuôi kéo dài. Chúng được làm từ các chất liệu mỏng và nhẹ để có thể dễ dàng bay lên trời. Do đó, giấy là nguyên liệu được ưa chuộng nhất để làm diều. Nối với phần cánh diều đó là sợi dây diều nhỏ, dài và chắc chắn. Phần dây diều đó cần thật dài, để có thể thả diều bay tới không trung. Các chiếc diều có thể có họa tiết, màu sắc, kiểu dáng khác nhau, tùy vào sở thích của người chơi. Tuy nhiên, kết cấu về cơ bản vẫn sẽ giống nhau. Vì vậy, để có thể để cho diều bay cao và bay lâu trên không trung, còn phải tùy thuộc vào kĩ thuật của người chơi. Những buổi chơi diều, thường được chọn vào buổi sáng sớm hoặc cuối chiều, khi trời vẫn còn ánh sáng mặt trời nhưng không có nắng gắt. Bởi như vậy thì người chơi mới có thể nhìn lên bầu trời và quan sát diều của mình được. Đồng thời, hôm đó cũng phải là hôm trời có gió và không mưa, độ ẩm không khí không quá cao. Như vậy sẽ giúp diều dễ bay hơn. Khi bắt đầu chơi, mọi người sẽ thả dây diều một đoạn dài chừng 4m. Lúc này cánh diều còn nằm trên mặt đất. Chờ khi người chơi bắt đầu cầm dây diều và chạy thật nhanh về phía trước, cánh diều cũng theo đó dần dần bay lên cao hơn. Khi cánh diều dần bay lên cao, người chơi sẽ vừa chạy, vừa từ từ thả cho sợi dây ra dài hơn từng chút một. Đồng thời, khéo léo điều chỉnh dây diều để cánh diều của mình bay theo một hướng nhất định, tránh vướng vào diều của người khác hoặc tán cây, dây điện. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng đây thực sự là quá trình quyết định của trò chơi thả diều. Bởi nếu không nắm bắt đúng lúc trời nổi gió, hay tốc độ chạy chưa đủ, kĩ thuật nắm thả dây chưa phù hợp, thì cánh diều sẽ không thể bay lên được. Chờ khi diều đã bay lên cao, thì người chơi sẽ không phải chạy nữa. Lúc này, người chơi có thể đứng một chỗ để tập trung điều khiển dây diều. Thông thường, sự thắng thua trong trò thả diều sẽ được quyết định bằng việc cánh diều của ai bay cao hơn. Nhưng trong trường hợp các lá diều bay cao bằng nhau, thì sẽ được quyết định bằng việc cánh diều nào trụ lại lâu hơn trên bầu trời. Trò chơi thả diều vừa giúp rèn luyện sức khỏe, vừa giúp rèn luyện sự khéo léo và kiên nhẫn cho người chơi. Đặc biệt, cảm giác được ngắm nhìn hình ảnh những cánh diều bay lượn tự do trên cao còn đem lại cảm giác thanh bình và thư giãn cho người chơi và cả người quan sát. Có lẽ chính vì vậy mà hiện nay trò chơi thả diều vẫn vô cùng phổ biến, không chỉ ở nông thôn mà còn ở cả các vùng thành thị. Hiện nay, mẫu mã của cánh diều ngày càng được cải tiến, trở nên đa dạng hơn về cả màu sắc, kích thước, kiểu dáng và họa tiết. Điều đó cũng là một minh chứng cho sức hút của trò chơi dân gian này trong cuộc sống hiện đại ngày nay.

Cướp cờ là một trò chơi dân gian phổ biến của nước ta. Trò chơi này thường được tổ chức ở trường học vào giờ giải lao hoặc các hoạt động tập thể. Bởi trò chơi này phù hợp để chơi với số lượng người đông như một lớp học hoặc một nhóm học sinh. Khi chơi, cần một người đóng vai trò là “quản trò” nhằm dẫn dắt cuộc chơi. Những người chơi còn lại thì sẽ chia thành hai đội với số người bằng nhau. Thành viên của mỗi đội sẽ được đánh số từ 1 cho đến hết số thành viên. Mỗi số như vậy sẽ gồm hai thành viên của cả hai đội. Công cụ của trò cướp cờ là một lá cờ xéo cỡ nhỏ, hoặc có thể linh hoạt thay bằng một đồ vật khác. Đồ vật này đặt ở giữa một khoản trống bằng phẳng để người chơi thoải mái di chuyển. Còn hai đội chơi, sẽ đứng ở phía sau vạch xuất phát, cách vị trí để cờ một quãng. Những người chơi của hai đội sẽ đứng gần vạch đích, luôn trong tư thế sẵn sàng để bắt đầu xuất phát. Một lượt chơi sẽ bắt đầu sau tiếng còi hoặc hiệu lệnh của quản trò. Sau khi tất cả người chơi bước vào tư thế sẵn sàng, quản trò sẽ hô lên một con số tương ứng với hai người chơi của hai đội. Hai người chơi này sẽ ngay lập tức chạy về phía trước, cầm lấy cờ và trở về đích. Nếu người cầm cờ đang chạy mà bị người chơi còn lại chạm vào người, thì sẽ bị loại. Và lá cờ được đưa về vị trí cũ. Trong lúc ấy, những người chơi mang số khác sẽ không được rời khỏi vị trí. Đặc biệt, một lần quản trò có thể gọi nhiều số khác nhau. Và khi các số khác vẫn đang tranh giành nhau lá cờ, thì vẫn có thể gọi thêm các số khác đến tiếp ứng. Tuy nhiên, các người chơi không được phép ôm hay giữ các thành viên khác, mà chỉ được cạnh tranh công bằng. Cứ như vậy, từng lượt người chơi sẽ được quản trò gọi lên tham gia cuộc chiến cướp cờ, cho đến khi một người chơi thành công đem cờ về đích. Mỗi lần như vậy, đội chơi sẽ có một điểm. Đến cuối cùng, đội nào ghi được nhiều điểm hơn sẽ là đội chiến thắng. Trò chơi cướp cờ giúp người chơi rèn luyện sự dẻo dai, nhanh nhẹn và khả năng ứng biến nhanh. Khi chơi, các thành viên sẽ được gắn kết với nhau hơn, từ đó giúp làm tăng sự đoàn kết của tập thể. Chính vì vậy, trò chơi này thường được tổ chức trong các sự kiện, hội thao của trường học.

Ngày nay, cùng với sự bùng nổ mạnh mẽ của công nghệ thông tin, các trò chơi điện tử phát triển nhưng trò chơi pháo đất vẫn được duy trì phát triển. Cứ sau tết Nguyên đán, các xóm thôn lại rộn ràng chuẩn bị đất cho mùa Hội pháo mới. Tiếng chày giã đất âm vang, hội pháo đất từ mỗi gia đình, mỗi dòng họ, từ các xóm, các thôn thu hút mọi tầng lớp nhân dân. Nó không chỉ là trò chơi của đám trẻ con nữa mà trở thành một Hội thi mang tính cộng đồng chung cho cả làng, cả thôn xóm, hay cả dòng họ. Mỗi dịp Hội thi pháo đất không những thu hút nhân dân toàn xã mà còn thu hút được nhân dân ở các xã lân cận đến tham gia, cổ vũ. Có lẽ tính cấu kết cộng đồng, niềm tự hào với truyền thống và nhẩt là có thể chơi ở bất cứ đâu, với đủ mọi kích cỡ, mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi nên pháo đất đã tìm cho mình một sức sống đặc biệt.