Bế Thị Ngọc Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu1
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, trí tuệ nhân tạo (AI) ngày càng hiện diện trong mọi lĩnh vực của đời sống con người. Từ học tập, làm việc, giao thông, y tế, đến nghiên cứu khoa học, AI mang lại những lợi ích thiết thực: tiết kiệm thời gian, nâng cao hiệu quả công việc, hỗ trợ ra quyết định chính xác và mở rộng tầm hiểu biết. Tuy nhiên, sự phụ thuộc thái quá vào AI lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Con người có thể trở nên thụ động, giảm khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và kỹ năng giải quyết vấn đề. Nhiều người hiện nay dựa vào AI để làm bài tập, lập kế hoạch hay ra quyết định mà không tự tìm hiểu, suy xét kỹ lưỡng. Điều này có thể dẫn đến việc con người đánh mất khả năng sáng tạo và tư duy phản biện vốn là đặc trưng của trí tuệ con người. Vì vậy, điều quan trọng là phải biết sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ, kết hợp giữa trí tuệ nhân loại và sức mạnh công nghệ, giữ vai trò chủ động trong mọi hành động. Khi đó, AI sẽ trở thành trợ thủ đắc lực, giúp con người phát triển toàn diện, nâng cao hiệu quả cuộc sống mà vẫn bảo vệ được khả năng sáng tạo, tư duy độc lập và trách nhiệm với chính mình và xã hội.
Cau 2
Văn học là tiếng nói của tâm hồn, là nơi lưu giữ và khơi dậy những rung động tinh tế trong đời sống con người. Bài thơ Đừng chạm tay của Vũ Thị Huyền Trang đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bạn đọc bởi những suy tư lặng lẽ, đầy ám ảnh về thế giới nội tâm của con người già nua, neo đơn. Tác phẩm không chỉ khắc họa hình ảnh một cụ già bên đầu dốc mà còn gợi mở những chiêm nghiệm về kí ức, thời gian và sự đồng cảm của con người trong dòng chảy cuộc đời.
Về nội dung, trước hết, bài thơ tái hiện hình ảnh cụ già “ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc” – một biểu tượng của tuổi già, của sự lặng lẽ và yếu ớt trước dòng chảy thời gian. Cụ già hiện lên như một nhân chứng của đời sống, mang trong mình bao lớp kí ức. Khi khách hỏi đường, cụ già “theo dấu tay chỉ” nhưng con đường ấy lại dẫn khách đến “thế giới một người già”. Nghĩa là, thế giới nội tâm và kí ức của cụ không còn trùng khít với hiện thực, mà chỉ còn vang bóng dĩ vãng, gợi sự xót xa về sự lạc lõng, chênh vênh của tuổi già.
Không chỉ dừng lại ở đó, bài thơ còn gợi lên những miền kí ức riêng tư, khép kín. Con đường cụ chỉ, “không có thông điệp nào gửi khách mang theo”, bởi đó là con đường đã cũ, in hằn trong tâm trí một đời người nhưng lại xa lạ với hiện tại. Nơi dừng chân của khách “thưa thớt dấu chân người lui tới”, “còn nguyên sơ trong kí ức người già” – vừa gợi vẻ hoang vắng, vừa chan chứa nỗi niềm tiếc nuối. Đó là biểu hiện rõ rệt của sự chồng chéo giữa quá khứ và hiện tại, khi kí ức chỉ còn là mảnh vỡ của thời gian, chẳng thể đồng hành cùng thực tại nữa.
Đặc biệt, bài thơ chạm đến nỗi đau tinh tế của con người già nua trước sự đổi thay khắc nghiệt của đời sống. Có lúc, “khách chẳng thể nhận ra nơi mình đến có gì mà lưu luyến” bởi kí ức đẹp đẽ kia đã bị thay thế bằng “những khối bê tông đông cứng ánh nhìn”. Cảnh cũ đã mất, thời gian đã bào mòn, để lại khoảng trống trong lòng người. Chính vì vậy, lời nhắn gửi ở cuối bài thơ “Đừng khuấy lên kí ức một người già” vừa là một lời cảnh báo, vừa là một nốt trầm xót xa: kí ức, một khi đã nguội lạnh và mong manh, không nên khơi gợi, bởi nó chỉ khiến nỗi cô đơn thêm day dứt.
Về nghệ thuật, Đừng chạm tay được viết bằng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, gợi nhiều suy tư. Cấu trúc bài thơ theo lối kể kết hợp miêu tả, dẫn dắt người đọc bước vào hành trình tâm tưởng của cụ già. Hình ảnh thơ giàu sức gợi: “ngồi sưởi nắng”, “con đường cụ từng tới”, “khối bê tông đông cứng ánh nhìn” – đều khắc họa sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự mềm mại của kí ức và sự khô cứng của thực tại. Thủ pháp đối lập và ẩn dụ được vận dụng linh hoạt, giúp khắc sâu cảm giác tiếc nuối, hoài niệm. Đặc biệt, cách kết thúc bằng câu thơ mang tính nhắn nhủ khiến dư âm bài thơ lắng đọng, gợi nhiều suy ngẫm nơi người đọc.
Tóm lại, Đừng chạm tay là một bài thơ giàu chất suy tư, vừa miêu tả tinh tế hiện thực tuổi già, vừa gợi mở những triết lí nhân sinh sâu sắc. Qua hình ảnh cụ già và thế giới kí ức mong manh, tác giả nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng đối với quá khứ, về sự đồng cảm và sẻ chia với những con người đã đi gần hết chặng đường đời. Bài thơ vì thế không chỉ là khúc hát buồn của kí ức, mà còn là lời đánh thức niềm trắc ẩn trong trái tim mỗi người.
Câu1
Văn bản sử dụng các phương thức biểu đạt chính: thuyết minh, thông tin – báo chí, miêu tả và nghị luận (gián tiếp). Câu 2. Ứng dụng ra đời vì nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không thể thu thập đủ dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách.
Câu e Nhan đề (“Nhật Bản ứng dụng trí tuệ nhân tạo để bảo tồn hoa anh đào”): Giới thiệu trực tiếp, khái quát nội dung chính, tạo sự chú ý. Sapo (đoạn mở đầu): Cung cấp thông tin ngắn gọn, hấp dẫn về việc người dân có thể chung tay bảo tồn hoa anh đào bằng công nghệ AI → gây hứng thú, khơi gợi nhu cầu đọc tiếp.
Câu 4.
Phương tiện phi ngôn ngữ ở đây là hình ảnh màn hình ứng dụng Sakura AI Camera. Giúp người đọc hình dung trực quan cách ứng dụng hoạt động. Tăng tính thuyết phục, tính thời sự cho thông tin báo chí. Tạo sự sinh động, thu hút, dễ tiếp nhận hơn so với chỉ có chữ viết. Câu 5.
Một số ý tưởng: Y tế: AI chẩn đoán hình ảnh (X-quang, MRI), dự báo bệnh sớm. Giáo dục: Ứng dụng AI hỗ trợ học tập cá nhân hoá, chấm bài tự động. Nông nghiệp: AI dự đoán thời tiết, sâu bệnh, tư vấn kỹ thuật trồng trọt. Giao thông: AI điều khiển đèn tín hiệu thông minh, xe tự lái. Môi trường: AI giám sát chất lượng không khí, nước, cảnh báo ô nhiễm. Đời sống hằng ngày: Trợ lý ảo, dịch thuật, gợi ý mua sắm thông minh.