Nguyễn Văn Lâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 2
Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì làm nên sự khác biệt giữa một tuổi trẻ rực rỡ và một tuổi trẻ tẻ nhạt? Câu trả lời không nằm ở những gì chúng ta sở hữu, mà nằm ở những gì chúng ta đã trải qua. Đối với thế hệ trẻ, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là sứ mệnh để hoàn thiện chính mình.
Trải nghiệm là quá trình chúng ta rời khỏi "vùng an toàn" để dấn thân vào thực tiễn, từ đó tích lũy vốn sống và kiến thức. Đó có thể là cảm giác hồi hộp khi bắt đầu một công việc bán thời gian, sự mệt nhoài nhưng hạnh phúc sau một chuyến đi tình nguyện, hay thậm chí là nỗi đau của một lần thất bại đầu đời. Mỗi khoảnh khắc ấy đều là một viên gạch xây dựng nên nền tảng của sự trưởng thành.Sự trải nghiệm mang lại cho tuổi trẻ những giá trị vô giá. Trước hết, nó giúp chúng ta phá vỡ giới hạn của tư duy. Kiến thức trong sách vở là "tĩnh", nhưng cuộc sống luôn "động". Chỉ khi trực tiếp hành động, ta mới hiểu được quy luật vận hành của xã hội và học được những kỹ năng thực tế mà không trường lớp nào dạy hết. Quan trọng hơn, trải nghiệm giúp ta tìm thấy chính mình. Nhiều người trẻ hoang mang về tương lai đơn giản vì họ chưa thử đủ nhiều để biết mình thích gì và mạnh ở đâu. Khi dấn thân, ta phát hiện ra những năng khiếu tiềm ẩn và định vị được giá trị bản thân giữa thế giới rộng lớn.Bên cạnh đó, trải nghiệm còn là "liều thuốc" rèn luyện bản lĩnh. Một người chỉ biết đến sự êm ấm sẽ dễ dàng gục ngã trước giông bão. Ngược lại, người từng đi qua sương gió sẽ sở hữu một tinh thần thép và cái nhìn điềm tĩnh trước mọi thử thách. Trải nghiệm làm tâm hồn ta giàu có hơn, biết bao dung và thấu hiểu hơn với những mảnh đời khác biệt.Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với việc mạo hiểm mù quáng hay sa đà vào những lối sống lệch lạc dưới cái mác "thử cho biết". Trải nghiệm đích thực phải mang tính xây dựng, giúp con người tiến bộ hơn mỗi ngày. Thật đáng tiếc khi vẫn có một bộ phận thanh niên sống khép kín trong thế giới ảo, sợ sai, sợ khổ, vô tình tự nhốt mình trong "lồng kính" của sự an nhàn giả tạo.
Tóm lại, tuổi trẻ là tài sản quý giá nhất, và trải nghiệm là cách tốt nhất để đầu tư cho tài sản đó. Đừng sợ những vết xước trên đầu gối hay những giọt nước mắt khi thất bại, vì "đời người không đo bằng số nhịp thở, mà đo bằng những nơi và những khoảnh khắc khiến ta nín thở vì xúc động". Hãy xách ba lô lên và đi, hãy mở lòng và thực hiện những ý tưởng đang ấp ủ, bởi thanh xuân là để rực rỡ chứ không phải để chờ đợi.
Câu1
Đọc các tác phẩm viết về tuổi trẻ, em luôn trào dâng những cảm xúc bồi hồi và tự hào. Tuổi trẻ hiện lên trong thơ không chỉ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người mà còn là biểu tượng của sức sống mãnh liệt, sự nhiệt huyết và khát vọng cống hiến mãnh liệt cho đời.Mỗi vần thơ như một lời nhắc nhở sâu sắc, thức tỉnh trong em ý thức trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại. Đó là quãng thời gian con người mang trong mình sự dũng cảm, dám ước mơ, dám dấn thân và không chùn bước trước mọi thử thách. Hình ảnh người thanh niên mang lý tưởng cao đẹp đã tiếp thêm cho em nguồn động lực to lớn để nỗ lực học tập và rèn luyện mỗi ngày.Bài thơ còn là chiếc chìa khóa mở ra những góc nhìn tươi mới, giúp em nhận ra rằng tuổi trẻ không đong đếm bằng độ tuổi mà nằm ở chính tâm hồn. Hãy luôn giữ cho trái tim mình sự nhiệt thành và tinh thần lạc quan. Em tự hứa sẽ sống trọn vẹn, không để thời gian trôi qua vô nghĩa, góp sức trẻ nhỏ bé của mình vào sự phát triển của cộng đồng.
Câu 2
Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì làm nên sự khác biệt giữa một tuổi trẻ rực rỡ và một tuổi trẻ tẻ nhạt? Câu trả lời không nằm ở những gì chúng ta sở hữu, mà nằm ở những gì chúng ta đã trải qua.
Đối với thế hệ trẻ, trải nghiệm không chỉ là một lựa chọn, mà là sứ mệnh để hoàn thiện chính mình.Trải nghiệm là quá trình chúng ta rời khỏi "vùng an toàn" để dấn thân vào thực tiễn, từ đó tích lũy vốn sống và kiến thức. Đó có thể là cảm giác hồi hộp khi bắt đầu một công việc bán thời gian, sự mệt nhoài nhưng hạnh phúc sau một chuyến đi tình nguyện, hay thậm chí là nỗi đau của một lần thất bại đầu đời. Mỗi khoảnh khắc ấy đều là một viên gạch xây dựng nên nền tảng của sự trưởng thành.Sự trải nghiệm mang lại cho tuổi trẻ những giá trị vô giá. Trước hết, nó giúp chúng ta phá vỡ giới hạn của tư duy. Kiến thức trong sách vở là "tĩnh", nhưng cuộc sống luôn "động". Chỉ khi trực tiếp hành động, ta mới hiểu được quy luật vận hành của xã hội và học được những kỹ năng thực tế mà không trường lớp nào dạy hết. Quan trọng hơn, trải nghiệm giúp ta tìm thấy chính mình. Nhiều người trẻ hoang mang về tương lai đơn giản vì họ chưa thử đủ nhiều để biết mình thích gì và mạnh ở đâu. Khi dấn thân, ta phát hiện ra những năng khiếu tiềm ẩn và định vị được giá trị bản thân giữa thế giới rộng lớn.Bên cạnh đó, trải nghiệm còn là "liều thuốc" rèn luyện bản lĩnh. Một người chỉ biết đến sự êm ấm sẽ dễ dàng gục ngã trước giông bão. Ngược lại, người từng đi qua sương gió sẽ sở hữu một tinh thần thép và cái nhìn điềm tĩnh trước mọi thử thách. Trải nghiệm làm tâm hồn ta giàu có hơn, biết bao dung và thấu hiểu hơn với những mảnh đời khác biệt.Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với việc mạo hiểm mù quáng hay sa đà vào những lối sống lệch lạc dưới cái mác "thử cho biết". Trải nghiệm đích thực phải mang tính xây dựng, giúp con người tiến bộ hơn mỗi ngày. Thật đáng tiếc khi vẫn có một bộ phận thanh niên sống khép kín trong thế giới ảo, sợ sai, sợ khổ, vô tình tự nhốt mình trong "lồng kính" của sự an nhàn giả tạo.Tóm lại, tuổi trẻ là tài sản quý giá nhất, và trải nghiệm là cách tốt nhất để đầu tư cho tài sản đó.
Đừng sợ những vết xước trên đầu gối hay những giọt nước mắt khi thất bại, vì "đời người không đo bằng số nhịp thở, mà đo bằng những nơi và những khoảnh khắc khiến ta nín thở vì xúc động". Hãy xách ba lô lên và đi, hãy mở lòng và thực hiện những ý tưởng đang ấp ủ, bởi thanh xuân là để rực rỡ chứ không phải để chờ đợi.
Câu 1: Xác định thể thơVăn bản trên được viết theo thể thơ tu do
Câu 2: Những thứ người ông sẽ bàn giao cho cháuTrong bài thơ, người ông sẽ bàn giao cho cháu những hình ảnh đẹp đẽ, thân thuộc của cuộc sống và tình cảm con người:Thiên nhiên và không gian: Gió heo may, góc phố, mùi ngô nướng bay, tháng giêng hương bưởi, mùa xuân xanh dưới chân giày.Con người và tình cảm: Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất này.Trải nghiệm tâm hồn: Một chút buồn, một chút ngậm ngùi và một chút cô đơn.Lẽ sống: Câu thơ dạy về đạo đức và nhân cách ("Cắn răng mà chịu thiệt, vững gót để làm người").
Câu 3: Những thứ ông không muốn bàn giao và lý doNhững thứ ông không bàn giao: Những tháng ngày vất vả, sương muối đêm bay lạnh mặt người, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi.Lý do: Đó là những ký ức về thời kỳ gian khổ, đau thương, mất mát của chiến tranh và sự lam lũ mà thế hệ của ông đã phải trải qua. Vì tình yêu thương sâu sắc dành cho cháu, ông mong muốn cháu được sống trong hòa bình, hạnh phúc và không phải gánh chịu những nỗi đau hay sự khắc nghiệt mà thế hệ đi trước đã từng nếm trải.Câu 4: Biện pháp điệp ngữBiện pháp: Điệp từ "Bàn giao" (được lặp lại nhiều lần ở đầu các dòng thơ).Phân tích tác dụng:Về nội dung: Nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và tình cảm sâu nặng của thế hệ đi trước (người ông) trong việc truyền lại những giá trị vật chất và tinh thần cho thế hệ sau (người cháu).Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu đều đặn, vừa như lời thủ thỉ tâm tình, vừa mang tính chất trang trọng của một cuộc chuyển giao thiêng liêng giữa các thế hệ
Câu 5: Thái độ trước những điều được bàn giao Trước những giá trị quý giá và thiêng liêng mà thế hệ cha ông đã dày công vun đắp và "bàn giao", chúng ta cần có một thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc. Trước hết, mỗi người cần có ý thức gìn giữ, bảo vệ những thành quả tốt đẹp từ truyền thống văn hóa đến nền hòa bình độc lập của dân tộc. Không chỉ dừng lại ở việc thụ hưởng, chúng ta còn phải có trách nhiệm kế thừa và phát triển những giá trị ấy sao cho phù hợp với thời đại mới. Sự nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức chính là cách thực tế nhất để chúng ta xứng đáng với niềm tin cậy của cha ông. Cuối cùng, việc tiếp nối "bàn giao" những điều tốt đẹp cho các thế hệ tương lai là sứ mệnh cao cả để dòng chảy văn hóa và tinh thần dân tộc không bao giờ đứt đoạn.
Câu 1. Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ ba. Câu 2. Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ dù từng bị phân biệt đối xử: Thấy mẹ đến ở chung thì “Bớt rất mừng”. Chị quan tâm, lo mẹ suy nghĩ kĩ chứ không trách móc. Chị vui vẻ chăm sóc mẹ, nói chuyện nhẹ nhàng, gần gũi. Khi mẹ ân hận chuyện cũ, chị ôm vai mẹ để an ủi. Câu 3. Qua đoạn trích, nhân vật Bớt là người hiền lành, nhân hậu, hiếu thảo và rất bao dung. Dù từng bị mẹ đối xử không công bằng nhưng chị vẫn yêu thương, chăm sóc và không hề oán trách mẹ. Câu 4. Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói của chị Bớt cho thấy chị rất yêu thương, cảm thông với mẹ. Đồng thời thể hiện sự bao dung, không để bụng chuyện cũ và muốn mẹ không phải day dứt, buồn lòng nữa. Câu 5. Thông điệp có ý nghĩa nhất đối với em là: trong gia đình cần có sự yêu thương, bao dung và đối xử công bằng với nhau. Vì chỉ khi biết tha thứ và trân trọng tình thân thì gia đình mới hạnh phúc, gắn bó bền lâu.
Câu 1 Môi trường có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống con người. Môi trường cung cấp không khí để thở, nước để sinh hoạt và là nơi duy trì sự sống của muôn loài. Tuy nhiên, hiện nay môi trường đang bị ô nhiễm nghiêm trọng do rác thải, khói bụi, chặt phá rừng và biến đổi khí hậu. Điều đó gây ra nhiều hậu quả nặng nề như thiên tai, dịch bệnh, nóng lên toàn cầu và ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người. Vì vậy, bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi cá nhân và toàn xã hội. Mỗi người cần nâng cao ý thức bằng những hành động nhỏ như không xả rác bừa bãi, tiết kiệm điện nước, hạn chế sử dụng túi ni-lông, trồng thêm cây xanh và tuyên truyền mọi người cùng chung tay bảo vệ thiên nhiên. Đặc biệt, thế hệ trẻ cần sống có trách nhiệm hơn với môi trường để góp phần xây dựng một tương lai xanh, sạch, đẹp. Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ cuộc sống của chúng ta hôm nay và mai sau. Câu 2 Trong văn học trung đại Việt Nam, hình tượng người ẩn sĩ thường gắn với lối sống thanh cao, hòa hợp với thiên nhiên và tránh xa danh lợi. Qua bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bài thơ thu của Nguyễn Khuyến, hình tượng người ẩn sĩ hiện lên với nhiều nét tương đồng nhưng cũng mang những vẻ đẹp riêng biệt. Trước hết, ở cả hai bài thơ, người ẩn sĩ đều hiện lên với tâm hồn yêu thiên nhiên, tìm đến cuộc sống giản dị và thanh thản. Trong bài “Nhàn”, Nguyễn Bỉnh Khiêm mở đầu bằng hình ảnh: “Một mai, một cuốc, một cần câu, Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.” Những vật dụng lao động quen thuộc cho thấy cuộc sống dân dã, bình dị của tác giả. Ông chọn cách sống hòa mình với thiên nhiên, tránh xa nơi “lao xao” đầy bon chen danh lợi. Cuộc sống ấy tuy đơn sơ nhưng lại đem đến sự tự do và thanh thản trong tâm hồn. Còn ở bài thơ của Nguyễn Khuyến, người ẩn sĩ hiện lên giữa khung cảnh mùa thu yên bình: “Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao, Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.” Không gian thiên nhiên tĩnh lặng, trong trẻo thể hiện tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên sâu sắc của nhà thơ. Qua đó, cả hai tác giả đều cho thấy vẻ đẹp của người trí thức lui về ở ẩn nhưng vẫn giữ được cốt cách thanh cao. Tuy nhiên, hình tượng người ẩn sĩ trong hai bài thơ cũng có những điểm khác nhau. Ở “Nhàn”, Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện thái độ chủ động lựa chọn cuộc sống ẩn dật. Ông xem thường công danh phú quý: “Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ, Người khôn, người đến chốn lao xao.” Cách nói ngược đầy thâm thúy cho thấy quan niệm sống của tác giả: cái “dại” thực chất là sự tỉnh táo của người hiểu rõ bản chất danh lợi. Ông tìm thấy niềm vui trong cuộc sống thuận theo tự nhiên: “Thu ăn măng trúc, đông ăn giá, Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.” Cuộc sống bốn mùa giản dị nhưng chan hòa với thiên nhiên đã thể hiện phong thái ung dung, tự tại của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trong khi đó, người ẩn sĩ trong thơ Nguyễn Khuyến lại mang nỗi niềm cô đơn, tâm sự kín đáo trước thời cuộc. Khung cảnh mùa thu đẹp nhưng phảng phất nỗi buồn: “Nước biếc trông như tầng khói phủ, Song thưa để mặc bóng trăng vào.” Thiên nhiên tĩnh lặng càng làm nổi bật tâm trạng cô quạnh của nhà thơ. Đặc biệt, câu thơ cuối: “Nhân hứng cũng vừa toan cất bút, Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.” Thể hiện sự khiêm nhường đồng thời gửi gắm tâm sự của một nhà nho yêu nước nhưng bất lực trước hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ. Bằng nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu sức gợi và bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, cả Nguyễn Bỉnh Khiêm và Nguyễn Khuyến đều khắc họa thành công hình tượng người ẩn sĩ trong văn học trung đại. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm nổi bật với phong thái ung dung, triết lí sống nhàn, thì Nguyễn Khuyến lại để lại ấn tượng bởi tâm hồn cô đơn và nỗi niềm sâu kín trước thời cuộc. Qua hai bài thơ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của các nhà thơ mà còn thêm trân trọng lối sống thanh cao, hòa hợp với thiên nhiên của người xưa.
Câu 1 Hiện tượng “tiếc thương sinh thái” là trạng thái buồn đau, lo lắng, tiếc nuối của con người trước sự tàn phá của thiên nhiên và biến đổi khí hậu. Câu 2 Bài viết trình bày thông tin theo trình tự: Nêu vấn đề biến đổi khí hậu và hiện tượng “tiếc thương sinh thái”. Giải thích biểu hiện, nguyên nhân của hiện tượng. Đưa ra dẫn chứng, khảo sát thực tế. Khẳng định ảnh hưởng của biến đổi khí hậu đến đời sống con người. Câu 3. Tác giả sử dụng các bằng chứng như: Thực tế biến đổi khí hậu xảy ra trên thế giới. Kết quả khảo sát của Caroline Hickman và cộng sự về cảm xúc của giới trẻ trước biến đổi khí hậu. Các số liệu phần trăm cụ thể để tăng tính thuyết phục. Câu 4. Tác giả tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu từ góc độ tâm lí và cảm xúc của con người. Cách tiếp cận này mới mẻ, sâu sắc, giúp người đọc thấy được tác động nghiêm trọng của biến đổi khí hậu không chỉ đến môi trường mà còn đến tinh thần con người. Câu 5. Thông điệp sâu sắc nhất em nhận được là: con người cần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường, chung tay giảm biến đổi khí hậu để giữ gìn sự sống và tương lai của Trái Đất
Câu 1. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (“tôi”). --- Câu 2. Điểm nhìn: Điểm nhìn của nhân vật “tôi” – Chi-hon, từ đó bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và nhận thức của người con gái về mẹ. --- Câu 3. Biện pháp nghệ thuật: – Phép lặp cấu trúc (“Lúc mẹ… cô đang… Lúc mẹ… cô đang…”) Tác dụng: – Nhấn mạnh sự đối lập giữa hoàn cảnh của mẹ (bị lạc, gặp nguy hiểm) và sự bận rộn, xa cách của Chi-hon. – Làm nổi bật sự vô tâm vô tình, nỗi ân hận của người con khi nhận ra lúc mẹ gặp nạn thì mình lại đang mải mê công việc ở nơi xa. – Gợi cảm giác day dứt, xót xa. --- Câu 4. Phẩm chất của người mẹ được thể hiện. Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên là: – Giản dị, quê mùa nhưng giàu tình yêu thương. – Hy sinh, chịu đựng, luôn đặt gia đình lên trước bản thân. – Chịu nhiều vất vả, tổn thương và thiệt thòi mà không than phiền. – Lặng lẽ, kiên nhẫn, bao dung đối với các con. --- Câu 5. Chi-hon hối tiếc vì đã không quan tâm, không để ý đến sự thay đổi và sức khỏe của mẹ, luôn bận rộn với công việc, nghĩ rằng mẹ lúc nào cũng mạnh mẽ và có thể tự chăm sóc bản thân. Khi mẹ lạc mất, cô mới nhận ra sự vô tâm lâu nay của mình. Đoạn văn tham khảo (4–5 câu): Nhiều khi, những hành động vô tâm của chúng ta lại khiến những người thân yêu bị tổn thương mà ta không nhận ra. Chỉ một lần thờ ơ, chậm quan tâm hay bỏ qua một chi tiết nhỏ cũng có thể làm người thân buồn lòng. Đến khi mất mát xảy ra, ta mới hiểu rằng tình thương cần được bày tỏ mỗi ngày. Vì thế, mỗi người cần trân trọng gia đình, lắng nghe và quan tâm thật lòng để không phải hối hận về sau.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm). Câu 2. Ngạn chạy sang nhà bà để trốn ba khi sắp bị đánh và tìm nơi che chở, bảo vệ. Câu 3. Dấu ba chấm có tác dụng gợi sự ngập ngừng, hài hước; tạo cảm giác bất ngờ và nhấn mạnh rằng “bạn chơi” của cậu chỉ là mẹ và bà. Câu 4. Người bà là hiền từ, bao dung, yêu thương cháu, luôn che chở, bảo vệ và đem lại cho cháu cảm giác ấm áp, an toàn. Câu 5. Gia đình là chốn yêu thương, nơi mỗi người được che chở, thấu hiểu và nâng đỡ. Tình cảm gia đình giúp ta vượt qua sợ hãi, khó khăn và nuôi dưỡng tâm hồn. Mỗi người cần trân trọng, yêu thương và gìn giữ những tình cảm thiêng liêng ấy.