Nguyễn Thị Ngọc Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình kể về cô con gái Chi-hon). Câu 2: Điểm nhìn: Từ nhân vật Chi-hon (người con gái) – người đang hồi tưởng, suy nghĩ và hối hận về mẹ. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Phép lặp cấu trúc câu (“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố…”, “Lúc mẹ cô bị lạc…”). Tác dụng: Nhấn mạnh sự đối lập giữa hành động của người mẹ và sự thờ ơ, vô tâm của người con, đồng thời thể hiện nỗi ân hận, day dứt của cô. Câu 4: Phẩm chất người mẹ: Người mẹ hiền hậu, tần tảo, hi sinh, yêu thương con cái sâu sắc nhưng chịu nhiều thiệt thòi, lặng lẽ hy sinh cho gia đình. Câu 5: Điều Chi-hon hối tiếc: Cô hối tiếc vì đã vô tâm, không hiểu và không quan tâm đến mẹ, chỉ đến khi mẹ bị lạc mới nhận ra tình thương và sự hy sinh của mẹ.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm). Câu 2: Cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để tránh bị ba đánh và tìm nơi che chở, an ủi từ bà. Câu 3: Dấu ba chấm thể hiện sự ngập ngừng, do dự, gợi tâm lý hồn nhiên, ngại ngùng của cậu bé khi nói về “bạn gái”. Câu 4
Người bà là người hiền hậu, nhân hậu, bao dung và yêu thương cháu vô điều kiện. Câu 5: Suy nghĩ: Gia đình là nơi ta được yêu thương, chở che và trở về dù ở bất cứ đâu. Mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến gia đình, bởi đó là điểm tựa tinh thần quan trọng nhất trong cuộc đời.