Trần Thị Thúy Hiền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Thúy Hiền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Hình ảnh “hàng rào dây thép gai” trong bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Trước hết, đó là hình ảnh hiện thực gợi nhắc nỗi đau đất nước bị chia cắt trong những năm tháng chiến tranh. Dây thép gai không chỉ ngăn cách không gian địa lí mà còn chia lìa con người, quê hương, tình yêu và cuộc sống bình yên. Vì thế, hành động “cắt dây thép gai” của người chiến sĩ mang ý nghĩa lớn lao: phá bỏ sự chia cắt, giải phóng quê hương, nối liền non sông. Qua từng hàng rào bị cắt đứt, nhà thơ gợi ra sự hồi sinh của sự sống: nhịp cầu được nối lại, con sông lại chảy, tiếng hát và kỉ niệm trở về. Hình ảnh ấy còn thể hiện khát vọng hòa bình, thống nhất và niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân tộc. Với giọng thơ giàu cảm xúc và hình ảnh giàu tính biểu tượng, Hoàng Nhuận Cầm đã làm nổi bật vẻ đẹp của người lính thời chiến: dũng cảm, giàu tình yêu quê hương và khát vọng đoàn tụ đất nước.

Câu 2

Trong cuộc sống hôm nay, trách nhiệm là một trong những phẩm chất quan trọng nhất của con người, đặc biệt đối với thế hệ trẻ. Trước những biến đổi không ngừng của xã hội, lối sống có trách nhiệm càng trở nên cần thiết để mỗi người hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng đất nước.

Sống có trách nhiệm là biết ý thức về nghĩa vụ của mình đối với bản thân, gia đình, nhà trường và xã hội; dám suy nghĩ, hành động và chịu trách nhiệm về việc mình làm. Người sống có trách nhiệm luôn nghiêm túc trong học tập, biết giữ lời hứa, biết quan tâm đến mọi người và không trốn tránh khó khăn.

Lối sống có trách nhiệm trước hết giúp con người hoàn thiện bản thân. Một học sinh có trách nhiệm sẽ chăm chỉ học tập, có mục tiêu rõ ràng và biết cố gắng vì tương lai của mình. Nhờ đó, họ dễ đạt được thành công và được mọi người tin tưởng, yêu quý. Không chỉ vậy, sống có trách nhiệm còn góp phần tạo nên một xã hội văn minh, tích cực. Khi mỗi người đều có ý thức với hành động của mình thì các vấn đề như bạo lực học đường, vô cảm hay thiếu trung thực sẽ dần được hạn chế.

Đối với thế hệ trẻ hiện nay, trách nhiệm còn thể hiện ở tinh thần cống hiến cho cộng đồng và đất nước. Thanh niên cần chủ động học tập, rèn luyện đạo đức, giữ gìn truyền thống dân tộc và sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, người trẻ càng phải có trách nhiệm khi sử dụng mạng xã hội: biết chọn lọc thông tin, không phát tán tin giả, không dùng lời lẽ xúc phạm người khác. Đó cũng là cách thể hiện văn hóa và ý thức công dân.

Tuy nhiên, hiện nay vẫn còn một bộ phận giới trẻ sống thiếu trách nhiệm. Nhiều người chỉ biết hưởng thụ, lười học tập, vô cảm với gia đình và xã hội, thậm chí đổ lỗi cho người khác khi mắc sai lầm. Những lối sống ấy không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của bản thân mà còn gây tác động tiêu cực đến cộng đồng.

Để rèn luyện lối sống có trách nhiệm, mỗi người cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tự giác học bài, giữ lời hứa, biết nhận lỗi khi sai và giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhà trường và gia đình cũng cần giáo dục cho học sinh ý thức trách nhiệm thông qua học tập và các hoạt động thực tế.

Là học sinh, em nhận thức rằng sống có trách nhiệm là điều cần thiết để trưởng thành. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, sống trung thực, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người để trở thành công dân có ích cho xã hội.

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: biểu cảm.

Câu 2

Nhân vật trữ tình trong văn bản là: “anh” – người chiến sĩ cắt dây thép gai.

Câu 3

Nhận xét về hình thức của văn bản:

  • Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
  • Câu thơ dài ngắn linh hoạt, giàu cảm xúc.
  • Hình ảnh thơ giàu tính biểu tượng như: “dây thép gai”, “cánh cò”, “con sông”, “nhịp cầu”…
  • Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, kết hợp giữa chất trữ tình và cảm hứng sử thi. Câu 4

Phân tích mạch cảm xúc của văn bản:

  • Mở đầu bài thơ là cảm xúc đau xót, thương cảm trước cảnh đất nước bị chia cắt bởi hàng rào dây thép gai.
  • Tiếp đó là khát vọng giải phóng, nối liền quê hương qua hành động “cắt dây thép gai”.
  • Khi từng hàng rào bị cắt bỏ, cảm xúc chuyển sang niềm vui, hi vọng: nhịp cầu liền lại, con sông lại chảy, sự sống hồi sinh.
  • Cuối cùng là cảm xúc tự hào, xúc động trước thời khắc đất nước thống nhất, non sông liền một dải. Câu 5

Thông điệp ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản:

Văn bản giúp em hiểu rằng hòa bình, thống nhất đất nước là điều vô cùng thiêng liêng và quý giá. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng sự hi sinh của cha ông, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

“Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.” (Shchedrin). Văn chương tồn tại bất tử với quy luật thời gian để phản ánh con người và cuộc đời, mở ra những chân lí , thông điệp nhân sinh sâu sắc của lẽ đời. Đến với tác phẩm   “Mây trắng còn bay” của nhà văn Bảo Ninh và “ Một người Hà Nội” của nhà văn Nguyễn Khải ta cảm nhận được những triết lí nhân sinh, những cảm nhận sâu sắc về con người và văn hóa Việt Nam.

Nguyễn Văn Siêu đã từng cho rằng : “Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ, loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người”. Văn chương muôn đời là vậy, hướng về con người và vì con người. Thật vậy, hai tác phẩm mang đến cho bạn đọc cái nhìn sâu sắc về cuộc sống, đặc biệt là qua hai nhân vật  bà cụ và cô Hiền. Bảo Ninh khắc họa những nỗi đau và sự mong manh của con người trong thời đại mới, trong khi Nguyễn Khải tôn vinh sức mạnh và sự bền bỉ của văn hóa truyền thống. Để rồi làm nổi bật vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam, tình mẫu tử thiêng liêng cao quý.

Đọc đoạn trích " Mây trắng còn bay" của Bảo Ninh ta thấy bối cảnh diễn ra trên một chuyến bay, không gian chật chội và đầy áp lực.Hình ảnh bà cụ hiện lên với cuộc sống lam lũ, vất vả; chịu những thương đau và mất mát do chiến tranh Một người phụ nữ với tình yêu thương con, tình mẫu tử đẹp đẽ thiêng liêng.Bà cụ là biểu tượng cho sự yếu đuối và giản dị, đại diện cho lớp người đã sống qua nhiều thăng trầm của lịch sử. Sự ngại ngùng, sợ sệt khi bị người đàn ông thô lỗ quát mắng cho thấy tính cách nhút nhát, dễ tổn thương. Hình ảnh bà cụ còng lưng, hai tay chắp lại không chỉ gợi lên sự đáng thương mà còn thể hiện lòng tôn kính đối với tổ tiên. Những cây nhang tỏa hương trong không gian chật hẹp của máy bay không chỉ là một phần của nghi thức mà còn là biểu tượng cho sự kết nối giữa thế hệ, giữa người sống và người đã khuất. Sự mờ ảo của khói nhang gợi lên sự thiêng liêng và tôn kính. Hơn tất cả, tác giả khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng cao quý, sự đối lập của quá khứ và hiện tại không làm phai nhòa đi tình yêu người mẹ dành cho người con đã khuất, niềm mong mỏi được đặt chân đến chiến trường nơi con hy sinh. 

Nhà văn Bảo Ninh đã sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và biểu cảm để khắc họa tâm trạng nhân vật. Giọng điệu vừa chân thật vừa lắng đọng, phản ánh sự nhạy cảm của nhân vật "tôi". Cách dùng từ như "tát vào mặt" khi mô tả tiếng quát của người đàn ông thể hiện rõ ràng sự bức bối và phẫn nộ. Tác phẩm sử dụng hình ảnh mạnh mẽ để tạo nên những biểu tượng sâu sắc. Tình huống truyện chính là" lắt cắt của đời sống", nhà văn đã thành công xây dựng lát cắt hoàn hảo để bộc lộ rõ nét chi tiết đặc sắc, hình ảnh bà mẹ già đầy xúc động, thương cảm.

Trở lại với trang văn " Một người Hà Nội" của Nguyễn Khải, tác giả lấy bối cảnh là một ngôi nhà ở Hà Nội, nơi diễn ra cuộc trò chuyện giữa nhân vật tôi và cô Hiền. Khung cảnh này không chỉ thân quen mà còn gợi nhớ về một Hà Nội truyền thống.Cô Hiền được khắc họa với những phẩm chất mạnh mẽ và quyết đoán. Cô không chỉ là người phụ nữ bình thường mà còn là người giữ gìn văn hóa, có trách nhiệm giáo dục con cái. Sự lựa chọn của cô trong việc kết hôn với một người giáo viên và quyết định ngừng sinh con sau khi có bốn đứa con cho thấy sự thông minh và tính toán. Cô là hiện thân của người Hà Nội có bản lĩnh, sống chân thành và giữ vững quan điểm. Cô Hiền đưa ra quan điểm sống và giáo dục con cái, trong khi nhân vật tôi lại có những nghi ngại về việc áp dụng các giá trị cũ vào thời kỳ mới. Điều này tạo ra một sự giao thoa giữa thế hệ, giữa truyền thống và hiện đại, thể hiện sự đắn đo của con người trong việc gìn giữ bản sắc. Câu nói của cô “Người đàn bà không là nội tướng thì cái gia đình ấy cũng chả ra sao” thể hiện rõ nét quan điểm của người Hà Nội, đề cao vai trò của phụ nữ trong gia đình và xã hội. Trên hết, tác giả khẳng định tình cảm của người mẹ dành cho những đứa con, dù xảy ra biến động thì mẹ vẫn luôn hy vọng con được dạy dỗ nên người. 

Nguyễn Khải sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng sâu sắc, thể hiện được cái hồn của văn hóa Hà Nội. Giọng điệu trong tác phẩm vừa gần gũi, vừa trang trọng, khiến người đọc cảm nhận được sự chân thành và đậm chất nhân văn. Những câu đối thoại sinh động giữa nhân vật tôi và cô Hiền làm nổi bật tính cách và quan điểm của từng nhân vật.

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó” (Belinxky) Cảm nhận qua 2 đoạn trích trên, ta cảm nhận được triết lí nhân sinh mà nhà văn muốn gửi gắm.  Cả " Một người Hà Nội" của Nguyễn Khải và " Mây trắng còn bay" của Bảo Ninh 

đều khắc họa nhân vật qua điểm nhìn của nhân vật “tôi”, tạo nên tính chân thực, khách quan, lời kể kết hợp tả, bình, lựa chọn những chi tiết tiêu biểu.Những người phụ nữ hiện lên với những vẻ đẹp đáng quý, đáng trân trọng. Qua đó, khẳng định dù ở thời đại nào thì tình mẫu tử thiêng liêng mãi luôn tỏa sáng, soi chiếu, là ngọn đèn thắp sáng lối đi. Đồng thời tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống và nhân cách của người Hà Nội. Hai tác phẩm vì thế mà chạm đến trái tim người đọc, thổn thức những quy luật nhân sinh, tình mẫu tử cao quý ngàn đời.

“Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.” (Shchedrin). Văn chương tồn tại bất tử với quy luật thời gian để phản ánh con người và cuộc đời, mở ra những chân lí , thông điệp nhân sinh sâu sắc của lẽ đời. Đến với tác phẩm   “Mây trắng còn bay” của nhà văn Bảo Ninh và “ Một người Hà Nội” của nhà văn Nguyễn Khải ta cảm nhận được những triết lí nhân sinh, những cảm nhận sâu sắc về con người và văn hóa Việt Nam.

Nguyễn Văn Siêu đã từng cho rằng : “Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ, loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người”. Văn chương muôn đời là vậy, hướng về con người và vì con người. Thật vậy, hai tác phẩm mang đến cho bạn đọc cái nhìn sâu sắc về cuộc sống, đặc biệt là qua hai nhân vật  bà cụ và cô Hiền. Bảo Ninh khắc họa những nỗi đau và sự mong manh của con người trong thời đại mới, trong khi Nguyễn Khải tôn vinh sức mạnh và sự bền bỉ của văn hóa truyền thống. Để rồi làm nổi bật vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam, tình mẫu tử thiêng liêng cao quý.

Đọc đoạn trích " Mây trắng còn bay" của Bảo Ninh ta thấy bối cảnh diễn ra trên một chuyến bay, không gian chật chội và đầy áp lực.Hình ảnh bà cụ hiện lên với cuộc sống lam lũ, vất vả; chịu những thương đau và mất mát do chiến tranh Một người phụ nữ với tình yêu thương con, tình mẫu tử đẹp đẽ thiêng liêng.Bà cụ là biểu tượng cho sự yếu đuối và giản dị, đại diện cho lớp người đã sống qua nhiều thăng trầm của lịch sử. Sự ngại ngùng, sợ sệt khi bị người đàn ông thô lỗ quát mắng cho thấy tính cách nhút nhát, dễ tổn thương. Hình ảnh bà cụ còng lưng, hai tay chắp lại không chỉ gợi lên sự đáng thương mà còn thể hiện lòng tôn kính đối với tổ tiên. Những cây nhang tỏa hương trong không gian chật hẹp của máy bay không chỉ là một phần của nghi thức mà còn là biểu tượng cho sự kết nối giữa thế hệ, giữa người sống và người đã khuất. Sự mờ ảo của khói nhang gợi lên sự thiêng liêng và tôn kính. Hơn tất cả, tác giả khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng cao quý, sự đối lập của quá khứ và hiện tại không làm phai nhòa đi tình yêu người mẹ dành cho người con đã khuất, niềm mong mỏi được đặt chân đến chiến trường nơi con hy sinh. 

Nhà văn Bảo Ninh đã sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và biểu cảm để khắc họa tâm trạng nhân vật. Giọng điệu vừa chân thật vừa lắng đọng, phản ánh sự nhạy cảm của nhân vật "tôi". Cách dùng từ như "tát vào mặt" khi mô tả tiếng quát của người đàn ông thể hiện rõ ràng sự bức bối và phẫn nộ. Tác phẩm sử dụng hình ảnh mạnh mẽ để tạo nên những biểu tượng sâu sắc. Tình huống truyện chính là" lắt cắt của đời sống", nhà văn đã thành công xây dựng lát cắt hoàn hảo để bộc lộ rõ nét chi tiết đặc sắc, hình ảnh bà mẹ già đầy xúc động, thương cảm.

Trở lại với trang văn " Một người Hà Nội" của Nguyễn Khải, tác giả lấy bối cảnh là một ngôi nhà ở Hà Nội, nơi diễn ra cuộc trò chuyện giữa nhân vật tôi và cô Hiền. Khung cảnh này không chỉ thân quen mà còn gợi nhớ về một Hà Nội truyền thống.Cô Hiền được khắc họa với những phẩm chất mạnh mẽ và quyết đoán. Cô không chỉ là người phụ nữ bình thường mà còn là người giữ gìn văn hóa, có trách nhiệm giáo dục con cái. Sự lựa chọn của cô trong việc kết hôn với một người giáo viên và quyết định ngừng sinh con sau khi có bốn đứa con cho thấy sự thông minh và tính toán. Cô là hiện thân của người Hà Nội có bản lĩnh, sống chân thành và giữ vững quan điểm. Cô Hiền đưa ra quan điểm sống và giáo dục con cái, trong khi nhân vật tôi lại có những nghi ngại về việc áp dụng các giá trị cũ vào thời kỳ mới. Điều này tạo ra một sự giao thoa giữa thế hệ, giữa truyền thống và hiện đại, thể hiện sự đắn đo của con người trong việc gìn giữ bản sắc. Câu nói của cô “Người đàn bà không là nội tướng thì cái gia đình ấy cũng chả ra sao” thể hiện rõ nét quan điểm của người Hà Nội, đề cao vai trò của phụ nữ trong gia đình và xã hội. Trên hết, tác giả khẳng định tình cảm của người mẹ dành cho những đứa con, dù xảy ra biến động thì mẹ vẫn luôn hy vọng con được dạy dỗ nên người. 

Nguyễn Khải sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng sâu sắc, thể hiện được cái hồn của văn hóa Hà Nội. Giọng điệu trong tác phẩm vừa gần gũi, vừa trang trọng, khiến người đọc cảm nhận được sự chân thành và đậm chất nhân văn. Những câu đối thoại sinh động giữa nhân vật tôi và cô Hiền làm nổi bật tính cách và quan điểm của từng nhân vật.

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó” (Belinxky) Cảm nhận qua 2 đoạn trích trên, ta cảm nhận được triết lí nhân sinh mà nhà văn muốn gửi gắm.  Cả " Một người Hà Nội" của Nguyễn Khải và " Mây trắng còn bay" của Bảo Ninh 

đều khắc họa nhân vật qua điểm nhìn của nhân vật “tôi”, tạo nên tính chân thực, khách quan, lời kể kết hợp tả, bình, lựa chọn những chi tiết tiêu biểu.Những người phụ nữ hiện lên với những vẻ đẹp đáng quý, đáng trân trọng. Qua đó, khẳng định dù ở thời đại nào thì tình mẫu tử thiêng liêng mãi luôn tỏa sáng, soi chiếu, là ngọn đèn thắp sáng lối đi. Đồng thời tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống và nhân cách của người Hà Nội. Hai tác phẩm vì thế mà chạm đến trái tim người đọc, thổn thức những quy luật nhân sinh, tình mẫu tử cao quý ngàn đời.