Hoàng Mạnh Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Mạnh Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1. Xác định ngôi kể của văn bản trên.



  • Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
  • Người kể chuyện sử dụng đại từ “cô”, “mẹ cô”, “bố cô”,… để kể lại câu chuyện.






Câu 2. Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.



  • Điểm nhìn: Từ nhân vật người con gái thứ ba – Chi-hon.
  • Toàn bộ câu chuyện được nhìn qua cảm nhận, suy nghĩ, cảm xúc và hồi ức của Chi-hon.






Câu 3. Biện pháp nghệ thuật và tác dụng.



Đoạn văn:


“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”


Biện pháp nghệ thuật:


  • Phép đối lập (ngược nhau về không gian và tình huống):
    • Một bên là mẹ bị lạc, hoang mang giữa đám đông.
    • Một bên là người con, đang sống trong môi trường văn minh, trí thức, bận rộn với công việc.



Tác dụng:


  • Làm nổi bật sự xa cách giữa mẹ và con, cả về không gian địa lý lẫn khoảng cách tình cảm.
  • Gợi lên cảm giác day dứt, ân hận trong lòng người con vì mải mê với cuộc sống riêng mà không quan tâm chăm sóc mẹ.






Câu 4. Những phẩm chất của người mẹ.



Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên với những phẩm chất:


  1. Hy sinh, tần tảo: Luôn âm thầm lo lắng, chăm lo cho con cái, gia đình.
  2. Yêu thương con vô điều kiện: Thể hiện qua chi tiết mẹ nắm chặt tay con giữa biển người đông đúc, chọn quần áo cho con.
  3. Giản dị, chịu đựng: Dù vất vả, mẹ không than phiền mà chỉ lặng lẽ gánh vác công việc.
  4. Kiên cường, mạnh mẽ: Dáng mẹ bước đi tự tin giữa đám đông thể hiện nghị lực lớn lao.






Câu 5. Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ?



  • Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, thờ ơ, không hiểu mẹ, không trân trọng những yêu thương, hy sinh thầm lặng của mẹ khi mẹ còn ở bên cạnh.
  • Đặc biệt, Chi-hon hối hận vì đã không nắm tay mẹ, không chăm sóc mẹ lúc mẹ bị lạc, để đến khi mất mẹ mới nhận ra tình yêu thương sâu nặng của mẹ.



Suy nghĩ về hành động vô tâm:


Những hành động vô tâm có thể gây ra:


  • Làm người thân tổn thương, buồn tủi vì không được thấu hiểu, quan tâm.
  • Khi sự việc đáng tiếc xảy ra, người ở lại sẽ dằn vặt, ân hận nhưng không thể bù đắp.
  • Vì vậy, mỗi người cần yêu thương, quan tâm, chăm sóc gia đình ngay khi còn có thể.







Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính là tự sự (kể chuyện), kết hợp yếu tố miêu tả và biểu cảm (miêu tả hành động, tâm trạng và bộc lộ tình cảm).


Câu 2.

Cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để trốn tránh những trận đòn của cha, tìm nơi nương náu, được bà che chở và an ủi.


Câu 3.

Dấu ba chấm trong câu đó có tác dụng: tạo khoảng ngưng, nhấn mạnh và gợi cảm giác ngại ngùng/hồi tưởng; đồng thời làm nổi bật sự thân thiết, vòng tròn quan hệ giản dị (“mẹ tôi và bà nội tôi”).


Câu 4.

Người bà được khắc họa là hiền hậu, dịu dàng, che chở và bình tĩnh; bà an ủi, bảo vệ cháu, kể chuyện ru, thể hiện tình thương đặc biệt và sự điềm đạm.


Câu 5.

Từ văn bản, ta thấy gia đình quan trọng vì nó là nơi chở che, nuôi dưỡng cảm xúc và hình thành nhân cách. Gia đình cho ta tình yêu, sự an toàn khi gặp khó khăn, những giá trị và kỉ niệm gắn bó suốt đời. Có gia đình vững, con người dễ phát triển toàn diện về mặt tinh thần — được an ủi lúc đau khổ, được hướng dẫn và có điểm tựa để lớn lên.