Nguyễn Thị Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
2. Điều chỉnh chính sách phát triển trong bối cảnh hội nhập hiện nay Trước áp lực cạnh tranh quốc tế, Việt Nam nên điều chỉnh chính sách theo các hướng sau: Đẩy mạnh cổ phần hóa và thoái vốn: Thực hiện thực chất hơn việc thoái vốn tại các doanh nghiệp mà Nhà nước không cần nắm giữ, nhằm thu hút nguồn vốn và quản trị hiện đại từ khu vực tư nhân. Nâng cao năng lực quản trị: Áp dụng các chuẩn mực quản trị doanh nghiệp quốc tế (OECD), tách biệt rõ ràng chức năng quản lý nhà nước và chức năng chủ sở hữu vốn tại doanh nghiệp. Tập trung vào công nghệ và đổi mới sáng tạo: Khuyến khích DNNN tiên phong trong chuyển đổi số và đầu tư vào nghiên cứu phát triển (R&D) để nâng cao năng lực cạnh tranh toàn cầu. Tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng: Xây dựng khung pháp lý đảm bảo DNNN cạnh tranh sòng phẳng với doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp FDI, loại bỏ các ưu đãi độc quyền không cần thiết.
1. Vai trò của DNNN trong quá trình Đổi mới từ năm 1986 đến nay Từ sau năm 1986, DNNN đã trải qua quá trình sắp xếp, đổi mới và giữ các vai trò then chốt: Công cụ điều tiết kinh tế: DNNN là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước ổn định kinh tế vĩ mô, khắc phục các khiếm khuyết của thị trường và ứng phó với các biến động lớn. Dẫn dắt các ngành then chốt: Tập trung vào các lĩnh vực hạ tầng thiết yếu (điện, nước, viễn thông) và các ngành công nghiệp mũi nhọn mà khu vực tư nhân chưa đủ khả năng hoặc không muốn đầu tư. Đóng góp ngân sách: Dù số lượng doanh nghiệp giảm đi sau quá trình cổ phần hóa, các DNNN lớn vẫn đóng góp tỷ trọng đáng kể vào ngân sách quốc gia và GDP. Thực hiện chính sách xã hội: Góp phần đảm bảo an sinh xã hội, cung cấp dịch vụ công ích và thực hiện các nhiệm vụ quốc phòng, an ninh tại các địa bàn chiến lược.
Câu 2. Thành tựu cơ bản về kinh tế trong công cuộc Đổi mới từ năm 1986 đến nay: Tăng trưởng kinh tế ổn định: Việt Nam từ một nước nghèo nàn, thiếu thốn đã trở thành nước có thu nhập trung bình thấp với tốc độ GDP duy trì ở mức cao. Chuyển dịch cơ cấu kinh tế: Giảm tỉ trọng nông nghiệp, tăng mạnh tỉ trọng công nghiệp và dịch vụ theo hướng hiện đại. Hội nhập quốc tế sâu rộng: Tham gia nhiều tổ chức kinh tế thế giới như WTO, ASEAN và ký kết nhiều hiệp định thương mại tự do (FTA). Kiểm soát lạm phát và ổn định kinh tế vĩ mô: Đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt, tỷ lệ hộ nghèo giảm nhanh chóng.
: Vận dụng sức mạnh đại đoàn kết dân tộc: Đây là bài học xuyên suốt, huy động mọi tầng lớp nhân dân tham gia kháng chiến. Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại: Tranh thủ sự ủng hộ của các nước anh em và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng: Đường lối chiến tranh nhân dân, toàn dân, toàn diện và tự lực cánh sinh. Xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân: Phát triển quân đội chính quy kết hợp với lực lượng dân quân tự vệ vững mạnh.1986
b) Là một học sinh, em cần làm gì để góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo: Học tập và rèn luyện: Trau dồi kiến thức về lịch sử, địa lý biển đảo Việt Nam để có nhận thức đúng đắn. Tuyên truyền: Chia sẻ thông tin chính thống về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa cho bạn bè và người thân. Tham gia hoạt động thiết thực: Ủng hộ các phong trào như "Vì học sinh Trường Sa thân yêu", viết thư thăm hỏi các chiến sĩ hải quân. Tuân thủ pháp luật: Không lan truyền các thông tin sai lệch gây tổn hại đến an ninh quốc gia trên mạng xã hội.
Câu 1. Việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng trở nên rõ rệt trong xã hội hiện đại. AI không chỉ giúp con người giải quyết các vấn đề phức tạp mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc tối ưu hóa công việc và cuộc sống. Các công nghệ như trợ lý ảo, xe tự lái, và các phần mềm phân tích dữ liệu đã thay đổi cách chúng ta làm việc và tương tác. Tuy nhiên, sự phụ thuộc này cũng mang lại những lo ngại về vấn đề an ninh mạng, quyền riêng tư, và tác động tiêu cực đến công việc của con người. Việc tự động hóa các công việc sẽ khiến một số ngành nghề biến mất, tạo ra sự mất cân đối trong thị trường lao động. Hơn nữa, con người dễ dàng phụ thuộc vào công nghệ mà quên mất kỹ năng tư duy và sáng tạo của bản thân. Vì vậy, trong khi công nghệ AI mang lại nhiều tiện ích, chúng ta cần phải cân nhắc và kiểm soát mức độ phụ thuộc vào nó, đồng thời duy trì khả năng tự chủ và sáng tạo của con người. Câu 2. Văn bản "Đừng chạm tay" của tác giả Nguyễn Minh Châu mang đến những suy tư sâu sắc về sự lặng lẽ, cô đơn trong cuộc sống của những người già. Với nét đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật, bài thơ là một bức tranh đầy ám ảnh về thời gian, ký ức, và sự đối diện giữa thế giới hiện đại với một đời sống giản dị, an yên. Về nội dung, bài thơ thể hiện sự cô đơn của người già, những người đang sống trong một thế giới khép kín, xa lạ với những khách lạ. Hình ảnh "cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc" không chỉ là một cảnh vật bình dị mà còn là hình ảnh tượng trưng cho sự kiên nhẫn, trầm mặc của thời gian. Cái "thế giới một người già" là một không gian lặng lẽ, vắng vẻ, nơi không còn những khát khao hay ước vọng của tuổi trẻ, chỉ còn lại ký ức về những ngày đã qua. Sự lạc lõng của khách khi đi vào con đường này làm nổi bật cảm giác xa vắng của những người già trong xã hội hiện đại, khi mà thời gian và con người đã quá xa rời nhau. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ đơn giản nhưng sâu sắc, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp của những chi tiết đời thường. Hình ảnh "khách hỏi đường" và "theo dấu tay cụ chỉ" tượng trưng cho sự tìm kiếm, sự hướng dẫn nhưng lại không thể mang lại sự thỏa mãn cho khách lạ, khi "con đường khách không mong đợi" không có gì để lại dấu ấn. Câu thơ "Đừng khuấy lên kí ức một người già" là một câu kết đầy ám ảnh, không chỉ nói lên sự tôn trọng đối với những ký ức đã qua mà còn thể hiện sự lặng lẽ trong tâm hồn người già, không muốn bị xáo trộn bởi những thứ ngoài tầm kiểm soát. Với cách xây dựng hình ảnh tinh tế, tác giả đã khắc họa được một không gian yên bình nhưng cũng đầy cô đơn, qua đó phản ánh một phần tâm lý của con người khi đối diện với sự già nua và sự trôi qua của thời gian. Văn bản không chỉ làm người đọc suy ngẫm về giá trị của ký ức và thời gian mà còn giúp ta nhìn nhận lại vai trò của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại.
Câu 1. Việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng trở nên rõ rệt trong xã hội hiện đại. AI không chỉ giúp con người giải quyết các vấn đề phức tạp mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc tối ưu hóa công việc và cuộc sống. Các công nghệ như trợ lý ảo, xe tự lái, và các phần mềm phân tích dữ liệu đã thay đổi cách chúng ta làm việc và tương tác. Tuy nhiên, sự phụ thuộc này cũng mang lại những lo ngại về vấn đề an ninh mạng, quyền riêng tư, và tác động tiêu cực đến công việc của con người. Việc tự động hóa các công việc sẽ khiến một số ngành nghề biến mất, tạo ra sự mất cân đối trong thị trường lao động. Hơn nữa, con người dễ dàng phụ thuộc vào công nghệ mà quên mất kỹ năng tư duy và sáng tạo của bản thân. Vì vậy, trong khi công nghệ AI mang lại nhiều tiện ích, chúng ta cần phải cân nhắc và kiểm soát mức độ phụ thuộc vào nó, đồng thời duy trì khả năng tự chủ và sáng tạo của con người. Câu 2. Văn bản "Đừng chạm tay" của tác giả Nguyễn Minh Châu mang đến những suy tư sâu sắc về sự lặng lẽ, cô đơn trong cuộc sống của những người già. Với nét đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật, bài thơ là một bức tranh đầy ám ảnh về thời gian, ký ức, và sự đối diện giữa thế giới hiện đại với một đời sống giản dị, an yên. Về nội dung, bài thơ thể hiện sự cô đơn của người già, những người đang sống trong một thế giới khép kín, xa lạ với những khách lạ. Hình ảnh "cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc" không chỉ là một cảnh vật bình dị mà còn là hình ảnh tượng trưng cho sự kiên nhẫn, trầm mặc của thời gian. Cái "thế giới một người già" là một không gian lặng lẽ, vắng vẻ, nơi không còn những khát khao hay ước vọng của tuổi trẻ, chỉ còn lại ký ức về những ngày đã qua. Sự lạc lõng của khách khi đi vào con đường này làm nổi bật cảm giác xa vắng của những người già trong xã hội hiện đại, khi mà thời gian và con người đã quá xa rời nhau. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ đơn giản nhưng sâu sắc, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp của những chi tiết đời thường. Hình ảnh "khách hỏi đường" và "theo dấu tay cụ chỉ" tượng trưng cho sự tìm kiếm, sự hướng dẫn nhưng lại không thể mang lại sự thỏa mãn cho khách lạ, khi "con đường khách không mong đợi" không có gì để lại dấu ấn. Câu thơ "Đừng khuấy lên kí ức một người già" là một câu kết đầy ám ảnh, không chỉ nói lên sự tôn trọng đối với những ký ức đã qua mà còn thể hiện sự lặng lẽ trong tâm hồn người già, không muốn bị xáo trộn bởi những thứ ngoài tầm kiểm soát. Với cách xây dựng hình ảnh tinh tế, tác giả đã khắc họa được một không gian yên bình nhưng cũng đầy cô đơn, qua đó phản ánh một phần tâm lý của con người khi đối diện với sự già nua và sự trôi qua của thời gian. Văn bản không chỉ làm người đọc suy ngẫm về giá trị của ký ức và thời gian mà còn giúp ta nhìn nhận lại vai trò của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại.