Mai Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh của em, người để lại cho em nhiều tình cảm yêu quý nhất là cô Hoa – cô giáo đã dạy em năm lớp 2. Cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn luôn quan tâm, yêu thương học sinh như những người con nhỏ của mình. Cô Hoa có dáng người thon thả. Mái tóc đen óng lúc nào cũng được buộc gọn gàng phía sau. Khuôn mặt cô hiền từ, phúc hậu. Đôi mắt cô dịu dàng như biết nói, luôn ánh lên niềm vui khi nhìn học sinh chăm chú học bài. Mỗi khi cô cười, nụ cười ấy ấm áp như ánh nắng ban mai khiến cả lớp đều cảm thấy gần gũi, thân thương. Hằng ngày, cô đến lớp rất sớm để chuẩn bị bài giảng. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm nên chúng em ai cũng thích nghe cô giảng bài. Khi có bạn chưa hiểu bài, cô kiên nhẫn giảng lại từng chút một. Không chỉ dạy học, cô còn kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện hay về lòng nhân hậu, tính trung thực và tinh thần chăm chỉ. Nhờ cô, em đã biết cố gắng hơn trong học tập và lễ phép với mọi người. Em nhớ nhất lần em bị ốm phải nghỉ học nhiều ngày. Khi quay lại lớp, cô đã tận tình hướng dẫn em chép bài và động viên em cố gắng học tập. Sự quan tâm ấy khiến em vô cùng xúc động và càng yêu quý cô hơn. Đối với em, cô Hoa giống như người mẹ hiền thứ hai ở trường. Em sẽ luôn kính trọng, biết ơn cô và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô đã dạy dỗ chúng em.
Dấu gạch ngang trong câu có công dụng nối tên các địa danh trong tuyến đường xe chạy: “Hà Nội – Điện Biên”.
a. nhân hậu → hiền lành b. hạnh phúc → vui vẻ c. kiên trì → bền bỉ
a. Hai vế câu được nối với nhau bằng dấu phẩy. b. Hai vế câu được nối với nhau bằng cặp từ hô ứng “tuy… nhưng…”.