Lê Thị Bảo Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Tình cảm của nhân vật "tôi" đối với quá khứ trong đoạn trích không chỉ dừng lại ở sự xúc động nhất thời mà đã nâng tầm thành một lý tưởng sống cao đẹp. Trước hết, đó là lòng biết ơn sâu nặng và sự trân trọng trước "công ơn, sự hy sinh của các thế hệ đi trước" để có được nền độc lập hôm nay. Nhân vật "tôi" không nhìn quá khứ như một điều gì đó xa xôi, mà coi đó là cái gốc, là nền tảng để xây dựng hiện tại. Đặc biệt, tình cảm ấy đã chuyển hóa từ nhận thức thành hành động cụ thể: không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức và cống hiến sức trẻ. Nhân vật ý thức được rằng cách tốt nhất để "trả ơn quá khứ" chính là bảo vệ chủ quyền dân tộc và viết tiếp những trang sử vẻ vang cho mai sau. Qua đó, ta thấy được một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn, có chiều sâu văn hóa và một ý thức công dân mạnh mẽ của cái tôi đầy trách nhiệm trước dòng chảy lịch sử.
Câu 2:
Lịch sử của một dân tộc không chỉ được viết bằng những con số hay sự kiện, mà còn được kết tinh trong những giá trị truyền thống quý báu. Trong dòng chảy hối hả của thời đại 4.0, khi thế giới đang dần trở thành một "ngôi làng toàn cầu", vấn đề trách nhiệm của tuổi trẻ đối với việc tiếp nối và phát huy các giá trị truyền thống lại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là sự tri ân quá khứ, mà còn là bản lĩnh để khẳng định vị thế của dân tộc trên trường quốc tế.
Giá trị truyền thống là những tinh hoa về văn hóa, đạo đức, tư tưởng được hình thành, chắt lọc và bồi đắp qua hàng ngàn năm lịch sử. Đó là lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần đoàn kết "lá lành đùm lá rách", là truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo hay đức tính cần cù, giản dị. Những giá trị này chính là "mã gen" văn hóa, là nền tảng tạo nên bản sắc riêng biệt của con người Việt Nam.
Tại sao tuổi trẻ lại mang trọng trách này? Trước hết, truyền thống chính là cội nguồn và điểm tựa. Một cái cây không có rễ sâu thì không thể đứng vững trước bão tố; một dân tộc quên đi quá khứ sẽ trở nên mất phương hướng giữa những luồng văn hóa ngoại lai. Tuổi trẻ với sức trẻ và sự nhạy bén chính là lực lượng kế cận, là "gạch nối" quan trọng giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng. Trong thời đại mới, tiếp nối truyền thống không phải là sự sao chép rập khuôn, mà là quá trình gạn đục khơi trong, làm mới những giá trị cũ để chúng phù hợp và tỏa sáng trong bối cảnh hiện đại.
Trách nhiệm của tuổi trẻ cần được hiện thực hóa bằng những hành động cụ thể. Đầu tiên là về mặt nhận thức, mỗi bạn trẻ cần chủ động tìm hiểu về lịch sử, văn hóa dân tộc thay vì chỉ sùng bái các giá trị nhất thời. Chúng ta không thể bảo tồn những gì ta không hiểu và không yêu. Tiếp theo là hành động sáng tạo: hãy dùng công nghệ, dùng mạng xã hội để quảng bá tà áo dài, những làn điệu dân ca hay tinh thần nhân ái của người Việt ra thế giới. Một lập trình viên trẻ đưa các yếu tố lịch sử vào trò chơi điện tử, hay một nhà thiết kế trẻ cách tân trang phục truyền thống chính là cách tiếp nối sống động nhất.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận thanh niên đang sống thờ ơ, quay lưng với nguồn cội. Họ coi truyền thống là sự "lỗi thời", chạy theo những xu hướng sính ngoại một cách mù quáng. Thái độ ấy không chỉ khiến tâm hồn họ trở nên nghèo nàn mà còn làm suy yếu nội lực của dân tộc.
Tóm lại, truyền thống không phải là bảo tàng của quá khứ để ta chiêm ngưỡng, mà là ngọn lửa cần được trao truyền. Tuổi trẻ hôm nay cần thấu hiểu rằng: "Hòa nhập nhưng không hòa tan". Việc giữ gìn bản sắc dân tộc chính là cách để chúng ta tự tin bước ra thế giới với một tâm thế kiêu hãnh. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như trân trọng tiếng mẹ đẻ, yêu thương gia đình và không ngừng nỗ lực học tập để viết tiếp những trang sử vẻ vang cho tổ quốc.
Câu 1.
văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Đề tài của bài thơ là về quê hương, đất nước và những hy sinh, gian khổ của thế hệ đi trước (người mẹ, người cha) trong lịch sử dân tộc.
Câu 3.
Sự kết nối: Quá khứ đau thương nhưng hào hùng của dân tộc luôn hiện hữu, không để chúng ta lãng quên.
Trách nhiệm: Tiếng gọi từ quá khứ nhắc nhở thế hệ hôm nay phải luôn nhớ về cội nguồn, biết ơn những hy sinh của cha ông để sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.
Câu 4.
Các hình ảnh được liệt kê: Tóc mẹ trắng, muối trắng, lịch sử khóc cười, nước mắt cạn khô, biển mặn, bàn chân cha sủi tăm lịch sử...
Tác dụng:
Về nội dung: Nhấn mạnh những nỗi đau, sự mất mát và những thăng trầm, gian khổ mà cha mẹ cũng như cả dân tộc đã phải trải qua trong suốt chiều dài lịch sử.
Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc hình dung rõ nét sự khắc nghiệt của chiến tranh và sự kiên cường của con người Việt Nam.
Câu 5.
Từ nội dung văn bản, ta thấy mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ - những người nắm giữ tương lai đất nước, cần có ý thức sâu sắc về trách nhiệm của mình. Trước hết, chúng ta phải biết trân trọng và ghi nhớ công ơn, sự hy sinh của các thế hệ đi trước để có được nền độc lập hôm nay. Trách nhiệm đó không chỉ dừng lại ở lòng biết ơn mà còn phải chuyển hóa thành hành động cụ thể: không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức và cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Bảo vệ chủ quyền và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc chính là cách tốt nhất để trả ơn quá khứ và viết tiếp những trang sử vẻ vang cho mai sau.
Câu 1:
Trong đoạn trích trên, tình cảm của nhân vật "tôi" dành cho quê hương không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ, mà còn là lòng biết ơn sâu sắc và sự thấu hiểu những giá trị cốt lõi của cội nguồn. Nhân vật nhận ra rằng, quê hương chính là nơi gieo mầm cho những đức tính quý báu: sự kiên trì và bền bỉ. Đối với nhân vật "tôi", quê hương hiện lên qua hình ảnh những công việc hàng ngày đầy nhọc nhằn, nơi mỗi thành công đều phải trả giá bằng "mồ hôi, nước mắt và ý chí sắt đá". Tình cảm ấy được thể hiện qua sự trân trọng những "nền tảng vững chắc" mà mảnh đất quê hương đã tạo ra, giúp con người không gục ngã trước khó khăn. Nhân vật không nhìn quê hương bằng vẻ đẹp hoa mỹ, mà nhìn bằng sự trải nghiệm và thức tỉnh, coi đó là điểm tựa tinh thần để xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, có ý nghĩa. Qua đó, ta thấy được một tâm hồn gắn bó mật thiết với nguồn cội, luôn lấy những bài học từ quê hương làm kim chỉ nam để vươn tới thành công trong xã hội hiện đại.Câu 2 :
Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, đôi khi "khoảng cách thế hệ" lại vô hình trung tạo nên những bức tường ngăn cách giữa cha mẹ và con cái. Để phá vỡ bức tường ấy, không có phương thuốc nào hữu hiệu hơn sự thấu cảm. Thấu cảm giữa các thế hệ không chỉ là sự thấu hiểu, mà còn là chiếc chìa khóa vạn năng mở cửa trái tim, giúp gia đình thực sự trở thành tổ ấm của yêu thương.
Thấu cảm có thể hiểu là khả năng đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận, suy nghĩ và hiểu thấu hoàn cảnh của họ. Trong phạm vi gia đình, đó là việc con cái thấu hiểu nỗi lo toan của cha mẹ, và ngược lại, cha mẹ thấu hiểu những áp lực, hoài bão của con cái. Sự thấu cảm bắt đầu từ việc lắng nghe mà không phán xét, nhìn nhận vấn đề bằng đôi mắt của đối phương thay vì áp đặt cái "tôi" cá nhân.
Tại sao sự thấu cảm lại quan trọng đến thế? Trước hết, mỗi thế hệ sinh ra và lớn lên trong một bối cảnh lịch sử, xã hội khác nhau. Cha mẹ lớn lên trong thời kỳ gian khó, thường đề cao sự ổn định và tiết kiệm. Trong khi đó, thế hệ trẻ lớn lên trong kỷ nguyên số, coi trọng sự tự do, trải nghiệm và khẳng định bản thân. Nếu thiếu đi sự thấu cảm, những khác biệt này dễ dẫn đến xung đột, cãi vã. Khi cha mẹ thấu hiểu rằng con cái cần được sống cuộc đời của riêng mình, và con cái thấu hiểu rằng sự khắt khe của cha mẹ xuất phát từ lòng lo âu, mọi mâu thuẫn sẽ được hóa giải nhẹ nhàng.
Hơn nữa, sự thấu cảm là liều thuốc chữa lành những tổn thương tinh thần. Trong nhịp sống hối hả, mỗi thành viên đều có những áp lực riêng: cha mẹ lo cơm áo gạo tiền, con cái lo học hành, sự nghiệp. Một lời hỏi han chân thành, một cái chạm tay đồng cảm có thể xua tan mọi mệt mỏi. Khi có sự thấu cảm, gia đình trở thành nơi ta được sống thật nhất với cảm xúc của mình, nơi không có sự lạc lõng dù giữa những người thân thuộc.
Tuy nhiên, trong thực tế, sự thấu cảm không phải lúc nào cũng dễ dàng. Rào cản lớn nhất chính là sự bảo thủ và cái tôi quá lớn. Đôi khi cha mẹ dùng quyền uy để áp đặt, còn con cái lại dùng sự im lặng để phản kháng. Để xây dựng sự thấu cảm, mỗi thành viên cần học cách "hạ mình". Cha mẹ hãy thử cập nhật những xu hướng mới của giới trẻ, còn con cái hãy thử lắng nghe những câu chuyện cũ của cha mẹ. Thay vì nói "Bố mẹ không hiểu con đâu", hãy thử nói "Con muốn bố mẹ hiểu con hơn".
Tóm lại, sự thấu cảm chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt kết nối các thế hệ. Nó biến ngôi nhà từ một không gian vật lý trở thành một không gian tâm hồn ấm áp. Mỗi chúng ta hãy học cách thấu cảm ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất, bởi đó chính là nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc và một xã hội nhân văn.
Câu1:
Thể thơ tự do. (Các dòng thơ có độ dài ngắn khác nhau, không gò bó về số chữ hay vần điệu niêm luật chặt chẽ).
Câu 2.
"những cánh buồm quê": Biểu tượng cho sự ra khơi, khát vọng và vẻ đẹp truyền thống của làng chài.
"khoang thuyền ước vọng": Biểu tượng cho thành quả lao động và những mong cầu về một cuộc sống ấm no.
"mảnh lưới trăm năm": Biểu tượng cho sự tiếp nối nghề nghiệp, truyền thống lâu đời của cha ông.
Câu 3.
Ý nghĩa:
Sự hy sinh và lo âu: Hình ảnh "bạc đầu" và "đợi biển" diễn tả sự nhọc nhằn, những lo âu khắc khoải của người phụ nữ hậu phương.
Cảm xúc: Thể hiện lòng biết ơn, sự thấu hiểu và niềm xúc động sâu sắc của tác giả trước những hy sinh thầm lặng của người mẹ.
Chủ đề: Góp phần làm nổi bật chủ đề về sự gắn bó giữa con người với biển cả, sự gian khổ của nghề biển và vẻ đẹp tâm hồn của người dân làng chài.
Câu 4.
Sự gắn kết bền chặt: "Mảnh lưới" không chỉ là công cụ lao động mà còn là biểu tượng cho sự gắn kết giữa các thế hệ, giữa con người với cộng đồng và với biển khơi.
Sức sống bền bỉ: Cụm từ "trăm năm" khẳng định truyền thống lâu đời, sức sống mãnh liệt và bền vững của làng chài qua bao thăng trầm thời gian.
Bản sắc văn hóa: Cuộc sống của người dân luôn song hành cùng biển cả; nghề biển đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành di sản văn hóa đặc trưng của làng
Câu 5 :
Trong bài thơ, hình ảnh những con người gắn bó với biển khơi đã khơi gợi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của sự lao động bền bỉ. Lao động không chỉ là phương tiện để duy trì sự sống mà còn là thước đo phẩm giá và bản lĩnh của mỗi cá nhân. Sự nhẫn nại, chịu thương chịu khó giúp chúng ta vượt qua những "con sóng" dữ dội của cuộc đời để gặt hái thành quả ngọt ngào. Trong xã hội hiện đại, tinh thần ấy càng trở nên đáng quý, giúp con người không gục ngã trước khó khăn và không ngừng tạo ra những giá trị mới cho cộng đồng. Chính sự kiên trì trong công việc hằng ngày là nền tảng vững chắc để xây dựng một cuộc sống hạnh phúc và có ý nghĩa. Qua đó, ta hiểu rằng mỗi thành công đều được kết tinh từ mồ hôi, nước mắt và ý chí sắt đá của con người.
Câu 1 :
Bài thơ "Những người đàn bà bán ngô nướng" của Nguyễn Đức Hạnh là một bức tranh đời thực lam lũ nhưng ấm áp tình người, ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của những người phụ nữ lao động nghèo. Bằng thể thơ tự do, ngôn ngữ bình dị và giàu sức gợi, tác giả khắc họa hình ảnh những "mảnh đời" vất vả nhem nhuốc khói bụi bên bếp lửa ven đường, nhưng ẩn chứa bên trong là sự ngọt lành, nóng hổi của tình yêu thương và đức hy sinh thầm lặng. Hình ảnh ẩn dụ "xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm" là điểm nhấn nhân văn sâu sắc, khẳng định nghị lực kiên cường và phẩm giá cao quý của họ dẫu cuộc sống nhiều gian truân. Mạch cảm xúc đi từ sự quan sát hiện tại đến những hoài niệm tuổi thơ, thể hiện sự thấu cảm và trân trọng sâu sắc của nhân vật trữ tình đối với những kiếp người tảo tần. Bài thơ không chỉ là khúc ca về tình thân, tình người mà còn nhắc nhở chúng ta biết ơn những điều bình dị, cao đẹp đang thầm lặng lan tỏa trong đời sống hàng ngày.
Câu 2:
Trong hành trình nhân sinh, khó khăn và nghịch cảnh là những vị khách không mời mà đến, tựa như những cơn bão bất chợt làm đảo lộn cuộc sống bình yên. Trước dông tố, có người chọn cách thu mình ẩn nấp, nhưng cũng có người chọn cách đối mặt đầy kiêu hãnh. Bàn về thái độ sống chủ động ấy, nhà văn Vivian Greene đã để lại một thông điệp sâu sắc: "Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua, cuộc sống là để học được cách khiêu vũ trong mưa."
Trước hết, cần hiểu "cơn bão" là hình ảnh ẩn dụ cho những biến cố, thất bại, hay những thử thách khắc nghiệt mà mỗi người phải đối mặt. "Chờ đợi cơn bão đi qua" là tâm thế thụ động, lo sợ, phó mặc cho số phận và chỉ hy vọng khó khăn tự biến mất. Ngược lại, "khiêu vũ trong mưa" là một hình ảnh đầy nghệ thuật và bản lĩnh. Nó tượng trưng cho thái độ lạc quan, sự thích nghi linh hoạt và khả năng tìm thấy niềm vui, giá trị sống ngay trong lòng nghịch cảnh. Câu nói khẳng định: Ý nghĩa thực sự của cuộc đời không nằm ở việc né tránh khó khăn mà ở cách chúng ta đối diện và vượt qua chúng.
Tại sao chúng ta không nên chỉ "chờ đợi"? Bởi lẽ, cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những thử thách nối tiếp. Nếu cứ mải mê đợi chờ một ngày nắng đẹp hoàn hảo để bắt đầu hành động, chúng ta sẽ lãng phí cả tuổi trẻ và cơ hội trong sự trì trệ. "Cơn bão" không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là tâm thế hèn nhát, để nỗi sợ hãi nhấn chìm mọi khát vọng. Khi ta học cách "khiêu vũ", nghĩa là ta đã chuyển hóa áp lực thành động lực, biến nỗi đau thành sức mạnh để trưởng thành.Thực tế đã chứng minh, những người thành công nhất chính là những "vũ công" tài ba nhất giữa dông bão. Hãy nhìn vào Nick Vujicic - người đàn ông sinh ra không tay không chân. Thay vì oán trách số phận hay đợi chờ một phép màu cơ thể, anh đã "khiệu vũ" trên chính những khiếm khuyết của mình để trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Hay trong đại dịch Covid-19 vừa qua, khi cả thế giới chao đảo, những doanh nghiệp biết xoay chuyển mô hình, những y bác sĩ kiên cường nơi tuyến đầu chính là những người đã học được cách sông rực rõ nhât trong "cơn bão" toàn câu.
Tóm lại, thông điệp của Vivian Greene là một bài học vô giá về tinh thần thép. Hạnh phúc không phải là đích đến khi trời quang mây tạnh, mà là hành trình ta học cách mỉm cười và vững bước giữa những cơn mưa. Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời với nhiều áp lực thi cử và chọn lựa, tôi hiểu rằng mình cần tôi luyện ý chí ngay từ hôm nay. Đừng sợ hãi những thử thách, bởi chính chúng sẽ dạy bạn cách "khiêu vũ" để làm chủ cuộc đời mình.
Câu 1 :
Bài thơ được viết theo thể thơ :Tự do
Câu 2:
Từ ngữ cho thấy thái độ của người đi đường với người đàn bà bán ngô:
Thờ ơ , rẻ rúng ,cầm lên vứt xuống ,những tờ bạc
Câu 3:
Biện pháp: Ẩn dụ ("mảnh đời", "mùi thơm") và Nhân hóa ("bán dần từng mảnh đời").
Nội dung :Nhấn mạnh sự lam lũ, vất vả, người đàn bà phải bán đi sức khỏe, thời gian và cả cuộc sống của mình để nuôi con. "Mùi thơm" tượng trưng cho nhân cách cao đẹp, sự tảo tần che giấu những khó khăn.
Nghệ thuật :Câu thơ giàu hình ảnh, gợi cảm xúc xót xa, thương cảm sâu sắc cho người đọc.
Câu 4 :
Mạch cảm xúc đi từ sự xót xa, thương cảm trước những người đàn bà bán ngô nướng lam lũ bên đường đến sự đồng cảm sâu sắc. Sau đó, tác giả hồi tưởng về quá khứ vất vả, tri ân tình cha mẹ và kết lại bằng sự trân trọng nghị lực sống, phẩm giá cao đẹp của những người phụ nữ lao động.
Câu 5:
Thông điệp: Hãy biết trân trọng giá trị lao động và những người lao động bình dị xung quanh chúng ta.
Lí giải: Cuộc sống của nhiều người rất vất vả, mưu sinh nhọc nhằn. Sự thấu hiểu, đồng cảm và trân trọng (thay vì thờ ơ) giúp làm lan tỏa sự ấm áp, nhân văn trong xã hội, giống như hương thơm bếp lửa "dù cháy vẫn còn thơm" của người mẹ bán ngô.
Câu 1 :
Hình ảnh “cơm” trong đoạn trích là biểu tượng cho tình mẹ và tình quê hương mộc mạc, sâu nặng. Những bữa cơm mẹ nấu, cà mèn cơm mẹ chuẩn bị cho con mang đi xa đều chứa chan tình thương. Cơm không chỉ là thức ăn, mà là sự chăm lo, là tấm lòng hi sinh thầm lặng của người mẹ. Khi mẹ còn, bữa cơm là điều quen thuộc, giản dị. Khi mẹ mất, chén cơm trên bàn thờ trở thành nỗi nhớ, nỗi ân hận khôn nguôi của người con. Hình ảnh “miếng cơm cháy mẹ nấu” gợi hương vị quê nhà, gợi ký ức ấm áp mà thiêng liêng. Qua đó, tác giả muốn nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng những bữa cơm gia đình, trân quý tình mẹ, bởi đó là tình yêu thương chân thành và quý giá nhất trong cuộc đời.
Cáu 2 : Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hoá riêng, đó là những nét đẹp làm nên sự khác biệt và niềm tự hào của dân tộc ấy. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là giữ gìn cội nguồn, truyền thống và linh hồn của đất nước. Bản sắc văn hoá dân tộc thể hiện ở nhiều mặt như: tiếng nói, trang phục, phong tục, tập quán, nghệ thuật, đạo lý sống... Đối với Việt Nam, đó là lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, tình làng nghĩa xóm, là tà áo dài, câu hò, điệu ví, là tấm lòng nhân hậu, hiếu thảo của con người Việt. Những giá trị ấy được cha ông ta gìn giữ và truyền lại qua bao thế hệ. Ngày nay, trong thời kỳ hội nhập, chúng ta có cơ hội tiếp xúc với nhiều nền văn hoá khác nhau. Tuy nhiên, cùng với đó là nguy cơ đánh mất bản sắc khi nhiều người chạy theo lối sống hiện đại, sính ngoại, quên đi truyền thống của dân tộc. Vì vậy, giữ gìn bản sắc văn hoá là việc làm vô cùng cần thiết. Giữ gìn bản sắc không có nghĩa là bảo thủ hay khước từ cái mới, mà là biết tiếp thu tinh hoa nhân loại một cách chọn lọc, đồng thời giữ vững những giá trị tốt đẹp của dân tộc mình. Mỗi người Việt Nam, nhất là thế hệ trẻ, cần yêu tiếng Việt, tự hào về truyền thống, cư xử có văn hoá và tôn trọng cội nguồn. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là giữ lấy hồn Việt, giữ lấy niềm tự hào dân tộc để đất nước luôn vững mạnh và tươi đẹp trong thời đại mới.
Câu 1 :
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2 :
Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là: “Trên nắng và dưới cát” “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”
Câu 3 :
Những dòng thơ cho thấy miền Trung tuy đất hẹp, nghèo khó nhưng con người nơi đây lại giàu tình nghĩa, thủy chung, nhân hậu. Câu thơ “Eo đất này thắt đáy lưng ong . Cho tình người đọng mật” gợi hình ảnh đẹp về một vùng đất nhỏ bé mà ấm áp, chan chứa yêu thương.
Câu 4 :
Thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” được vận dụng để nhấn mạnh cái nghèo khó, thiếu thốn của miền Trung, đồng thời thể hiện giọng điệu dân gian gần gũi, gợi cảm xúc chân thực và thương mến.
Câu 5 :
Tình cảm của tác giả đối với miền Trung là niềm thương sâu sắc, sự trân trọng và cảm phục trước vẻ đẹp kiên cường, giàu tình nghĩa của con người nơi mảnh đất nghèo khó, đầy nắng gió ấy.
Câu 1 :
Đoạn thơ thể hiện tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc của nhà thơ . Hình ảnh “Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu” gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh thoát mà giàu sức sống của quê hương. Trong tiếng đàn bầu ấy còn ẩn chứa bao nỗi đau thương, mất mát của những người mẹ Việt Nam “ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ”. Đất nước hiện lên không chỉ bằng vẻ đẹp thiên nhiên, mà còn qua hình ảnh con người cần cù, chịu thương chịu khó, kiên cường qua bao gian khó. Từ những lời ca dao mộc mạc đến giọt mồ hôi lam lũ, tất cả tạo nên một Tổ quốc gần gũi, thiêng liêng. Giọng thơ tha thiết, chan chứa tình cảm, thể hiện niềm biết ơn và lòng tự hào của tác giả với quê hương, đất nước và người mẹ Việt Nam tảo tần, hiền hậu.
Câu 2 :
Trong cuộc sống, việc góp ý và nhận xét người khác là điều cần thiết để giúp nhau hoàn thiện. Tuy nhiên, góp ý trước đám đông lại là một vấn đề cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Trước hết, góp ý là hành động thể hiện sự quan tâm và mong muốn người khác tiến bộ. Nhưng khi thực hiện điều đó trước nhiều người, nếu không khéo léo, lời nói dễ khiến người nghe tổn thương, xấu hổ, thậm chí phản ứng tiêu cực. Ai cũng có lòng tự trọng; vì vậy, góp ý nơi công cộng cần có thái độ tế nhị, tôn trọng và thiện chí. Việc góp ý trước đám đông có thể mang lại lợi ích nếu được làm đúng cách – khi người nói khách quan, dùng lời lẽ nhẹ nhàng, mục đích xây dựng. Khi đó, không chỉ người được góp ý mà cả tập thể đều có thể rút ra bài học. Ngược lại, nếu lời góp ý mang tính chê bai, mỉa mai, hay nhằm hạ thấp người khác, thì đó không còn là góp ý mà là xúc phạm. Chúng ta nên chọn cách góp ý phù hợp với từng hoàn cảnh. Nếu vấn đề mang tính riêng tư, tốt nhất nên góp ý riêng để người nghe dễ tiếp nhận. Nếu là việc chung, có thể nêu ý kiến công khai nhưng cần giữ thái độ lịch sự, tôn trọng. Góp ý đúng lúc, đúng cách không chỉ giúp người khác tốt lên mà còn thể hiện nhân cách, văn hóa ứng xử của chính mình. Vì vậy, mỗi người cần học cách nói lời góp ý chân thành, khéo léo – để lời nói không làm tổn thương, mà trở thành động lực cho người khác tiến bộ.
Câu 1:
Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2 :
Con người được miêu tả qua hình ảnh cái rễ non và cái cành non – biểu tượng cho sức sống, sự vươn lên và lao động bền bỉ của con người.
Câu 3 :
Các hình ảnh này ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, gian khổ mà con người phải vượt qua trong cuộc sống để trưởng thành và khẳng định mình.
Câu 4 :
Biện pháp so sánh “nảy chiếc lá như người sinh nở” làm nổi bật sức sống mãnh liệt, sự vươn lên đầy đau đớn nhưng hạnh phúc của cây – cũng như của con người khi lao động, sáng tạo và kiến tạo cuộc đời.
Câu 5 :
Cần kiên trì, bền bỉ vượt qua khó khăn, gian khổ trong cuộc sống; trân trọng lao động và những giá trị được tạo nên từ sự hi sinh, nỗ lực.