Trần Thị Thương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Viết đoạn văn phân tích tình cảm của nhân vật tôi đối với quá khứ.
Trong bài thơ ngược miền quá khứ, tình cảm của nhân vật tôi đối với quá khứ được thể hiện qua sự trân trọng, thấu cảm và trách nhiệm sâu sắc. Trước hết, quá khứ hiện lên trong tâm trí nhân vật tôi với một sức nặng ngàn cân, là những kỷ niệm bồn chồn thương nhớ luôn thôi thúc con người quay trở về cội nguồn. Nhân vật tôi bày tỏ sự thấu hiểu cho nỗi đau của người mẹ với một đời muối trắng và sự nhọc nhằn của người cha qua bàn chân sủi tăm lịch sử. Đó không chỉ là tình cảm cá nhân mà còn là lòng biết ơn đối với sự hy sinh xương máu để giữ gìn cõi bờ. Nghệ thuật sử dụng từ ngữ gợi cảm kết hợp với biện pháp liệt kê và ẩn dụ đã làm nổi bật tâm thế loay hoay, đong đếm những mất còn của nhân vật tôi trước dòng chảy thời gian. Cuối cùng, tình cảm ấy kết tinh thành hành động bưng chén cơm ăn để cảm nhận vị đắng ngày qua, khẳng định sự tiếp nối bền bỉ giữa quá khứ và hiện tại. Tóm lại, qua bài thơ, nhân vật tôi đã thể hiện một cái nhìn nhân văn, nhắc nhở chúng ta rằng chỉ khi trân trọng quá khứ, ta mới có đủ hành trang để gánh nặng lên vai và đi tới tương lai.
Câu 2: Nghị luận về trách nhiệm tiếp nối các giá trị truyền thống của tuổi trẻ trong thời đại mới.
Dòng chảy lịch sử là một sự tiếp nối liên tục giữa những gì đã qua và những gì đang tới. Trong thời đại mới, khi xã hội vận động không ngừng với xu thế hội nhập toàn cầu, trách nhiệm tiếp nối các giá trị truyền thống của tuổi trẻ càng trở nên quan trọng và cấp thiết hơn bao giờ hết.
Giá trị truyền thống là những tinh hoa văn hóa, đạo đức và tư tưởng được đúc kết qua hàng ngàn năm lịch sử của dân tộc. Đó có thể là lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, lòng hiếu thảo hay đạo lý uống nước nhớ nguồn. Tiếp nối truyền thống không phải là giữ gìn một cách máy móc những gì thuộc về cũ kỹ, mà là sự chọn lọc, kế thừa và phát triển những giá trị tốt đẹp để làm giàu thêm bản sắc dân tộc trong bối cảnh hiện đại.
Trước hết, việc tiếp nối truyền thống giúp người trẻ định vị được bản thân mình. Giữa một thế giới đa dạng văn hóa, nếu không có gốc rễ truyền thống, tuổi trẻ dễ bị hòa tan và mất đi bản sắc riêng. Sự thấu hiểu về lịch sử như trong bài thơ của nguyễn bính hồng cầu giúp chúng ta hiểu được giá trị của hòa bình, từ đó nuôi dưỡng lòng tự hào và khát vọng cống hiến.
Tuy nhiên, tiếp nối truyền thống trong thời đại mới đòi hỏi sự sáng tạo. Người trẻ không chỉ dừng lại ở việc biết ơn mà cần hành động để giá trị cũ mang hơi thở mới. Ví dụ, việc quảng bá văn hóa dân tộc thông qua công nghệ số hay áp dụng tinh thần vượt khó của cha ông vào công cuộc khởi nghiệp sáng tạo chính là cách tiếp nối hiệu quả nhất. Dẫn chứng tiêu biểu là nhiều dự án phim hoạt hình lịch sử hay các thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ cổ phục của giới trẻ gần đây đã tạo nên làn sóng tích cực, đưa truyền thống đến gần hơn với công chúng.
Về phương diện nghệ thuật sống, tuổi trẻ cần bác bỏ quan niệm cho rằng truyền thống là lạc hậu hay cản trở sự phát triển. Thái độ thờ ơ với lịch sử hoặc sùng bái thái quá văn hóa ngoại lai sẽ làm rạn nứt sợi dây liên kết giữa các thế hệ. Chúng ta cần hiểu rằng, muốn vươn cao thì gốc phải sâu, muốn bay xa thì cánh phải vững trên nền tảng của cha ông.
Trách nhiệm tiếp nối các giá trị truyền thống là sứ mệnh thiêng liêng của thế hệ trẻ hôm nay. Bằng lòng biết ơn và tư duy đổi mới, tuổi trẻ sẽ là những người thắp sáng lửa tượng đài dáng đứng việt nam trong thời đại mới. Như lời thơ đã nhắc nhở, hãy gánh nặng lên vai để cùng bay, bởi quá khứ chính là điểm tựa để chúng ta kiến tạo nên một tương lai rạng rỡ cho dân tộc.
Câu 1: Xác định thể thơ của văn bản.
Trả lời: Thể thơ tự do.
Câu 2: Xác định đề tài của bài thơ.
Trả lời: Đề tài về lịch sử, nguồn cội và sự tiếp nối giữa quá khứ với hiện tại.
Câu 3: Anh/chị hiểu như thế nào về hình ảnh quá khứ ngàn cân/ cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về trong bài thơ?
Trả lời: Hình ảnh quá khứ ngàn cân là một ẩn dụ cho sức nặng, giá trị lớn lao và thiêng liêng của lịch sử dân tộc. Đó là những hy sinh xương máu, những bài học quý báu của cha ông. Cụm từ cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về cho thấy quá khứ không hề mất đi mà luôn thường trực trong tâm trí, là điểm tựa tinh thần để nhắc nhở con người không được quên cội nguồn và phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã gây dựng.
Câu 4: Phân tích tác dụng của phép liệt kê trong các dòng thơ.
Trả lời: Phép liệt kê các hình ảnh như tóc mẹ trắng, lịch sử khóc cười, nước mắt cạn khô, bàn chân cha có tác dụng tái hiện một cách sống động và chân thực những gian nan, mất mát và hy sinh của bao thế hệ đi trước. Qua đó, biện pháp này giúp làm tăng sức gợi hình, gợi cảm, đồng thời thể hiện lòng biết ơn sâu sắc và sự trân trọng của tác giả đối với lịch sử hào hùng nhưng cũng đầy đau thương của dân tộc.
Câu 5: Trình bày suy nghĩ về trách nhiệm của mỗi cá nhân, đặc biệt là người trẻ, trước lịch sử và tương lai đất nước (5-7 dòng).
Trả lời: Lịch sử là nền tảng của tương lai, vì vậy mỗi cá nhân, đặc biệt là người trẻ, cần có trách nhiệm bảo tồn và phát huy các giá trị truyền thống. Chúng ta cần học hỏi, am hiểu về lịch sử để biết ơn sự hy sinh của thế hệ trước, từ đó hình thành lòng tự tôn dân tộc. Trong hiện tại, trách nhiệm của người trẻ là nỗ lực học tập, rèn luyện đức tài để cống hiến cho công cuộc xây dựng đất nước. Sự thấu hiểu quá khứ chính là động lực mạnh mẽ nhất để chúng ta cùng nhau bay xa, đưa đất nước vững bước tiến vào tương lai.
câu 1: nghị luận văn học
Phân tích tình cảm của nhân vật tôi dành cho quê hương trong bài thơ quê biển.
Tình cảm của nhân vật tôi dành cho quê hương trong bài thơ quê biển là một sự gắn bó máu thịt, vừa xót xa vừa tự hào sâu sắc. Trước hết, đó là sự thấu cảm với những nhọc nhằn của quê hương qua hình ảnh mẹ bạc đầu sau những đêm đợi biển hay mái nhà chênh vênh sau mỗi trận bão. Nhân vật tôi không chỉ quan sát mà như đang hòa mình vào nhịp thở của làng chài, cảm nhận sâu sắc cái vị muối mặn mòi đọng trên đôi mắt trũng sâu của người thân. Đặc biệt, tình cảm ấy còn nâng tầm thành niềm tự hào về truyền thống thông qua cách định nghĩa đầy nghệ thuật: làng là mảnh lưới trăm năm. Nghệ thuật ẩn dụ và nhân hóa như làng nép mình, hàng phi lao rạp mình đã thể hiện tình yêu quê hương không chỉ là tình cảm cá nhân mà còn là sự tiếp nối linh hồn của cha ông. Tóm lại, qua ngòi bút giàu cảm xúc của nguyễn doãn việt, tình quê hiện lên thật bình dị nhưng vô cùng thiêng liêng, là điểm tựa tinh thần vững chãi cho mỗi phận người trước sóng gió cuộc đời.
câu 2: nghị luận xã hội
Chủ đề: ý nghĩa của sự thấu cảm giữa các thế hệ trong gia đình.
Gia đình là tế bào của xã hội, nhưng đôi khi những khác biệt về tuổi tác đã tạo nên những bức tường ngăn cách vô hình. Vì vậy, sự thấu cảm giữa các thế hệ không chỉ là sợi dây liên kết mà còn là chìa khóa vàng để giữ gìn hạnh phúc bền vững.
Sự thấu cảm giữa các thế hệ được hiểu là khả năng đặt mình vào vị trí của người khác – con cái đặt mình vào vị trí của cha mẹ và ngược lại – để thấu hiểu những suy nghĩ, cảm xúc và hoàn cảnh của nhau. Trong gia đình, đó là sự giao thoa giữa kinh nghiệm, sự từng trải của người đi trước với khát vọng, cái tôi cá nhân của người trẻ.
Ý nghĩa của sự thấu cảm là vô cùng to lớn. Trước hết, nó giúp xóa bỏ khoảng cách thế hệ. Khi cha mẹ thấu hiểu áp lực thi cử hay mong muốn khẳng định bản thân của con cái, họ sẽ không còn những áp đặt nặng nề. Ngược lại, khi con cái thấu cảm được nỗi nhọc nhằn, những đêm đợi biển hay sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, chúng sẽ biết trân trọng và hiếu kính hơn.
Tiếp theo, sự thấu cảm tạo ra môi trường giáo dục nhân văn. Một đứa trẻ lớn lên trong sự thấu hiểu sẽ học được cách yêu thương và sẻ chia với cộng đồng. Đồng thời, đây cũng là liều thuốc chữa lành những tổn thương tinh thần, giúp mỗi thành viên cảm thấy gia đình thực sự là vịnh tránh bão bình yên nhất. Dẫn chứng thực tế là những gia đình nơi ông bà, cha mẹ cùng con cái cùng ngồi lại chia sẻ về những sở thích khác biệt – từ âm nhạc đến quan điểm sống – mà không phán xét, từ đó tạo nên sự gắn kết vô cùng khít khao.
Về phương diện nghệ thuật sống, sự thấu cảm cần được xây dựng dựa trên sự lắng nghe chân thành và lòng trắc ẩn. Chúng ta phải bác bỏ quan niệm cho rằng cha mẹ đặt đâu con ngồi đó hoặc thái độ phản kháng cực đoan, coi thường ý kiến của người lớn tuổi từ phía giới trẻ. Những thái độ này chỉ làm rạn nứt tình cảm và khiến gia đình trở nên lạnh lẽo.
Tuy nhiên, thấu cảm không có nghĩa là dung túng cho những hành vi sai trái hay từ bỏ hoàn toàn quan điểm cá nhân. Đó phải là một quá trình đối thoại văn minh, nơi mỗi thế hệ chấp nhận sự khác biệt để cùng hướng tới những giá trị chung tốt đẹp nhất.
Sự thấu cảm giữa các thế hệ là nền tảng cốt lõi của tình yêu thương. Như những lớp sóng biển lớp sau nối tiếp lớp trước, sự thấu cảm sẽ giúp dòng chảy văn hóa gia đình mãi mãi bền vững và xanh tươi. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn để thấu hiểu lòng người, vì suy cho cùng, gia đình không chỉ là cùng chung huyết thống, mà là cùng chung nhịp đập của sự thấu hiểu.
Câu 1: Xác định thể thơ.
• Trả lời: Thể thơ tự do.
Câu 2: Hình ảnh thơ mang tính biểu tượng cho cuộc sống làng biển.
• Trả lời: Các hình ảnh như: "cánh buồm nghiêng", "mảnh lưới trăm năm", "khoang thuyền ước vọng".
Câu 3: Phân tích ý nghĩa hình ảnh "mẹ tôi bạc đầu sau những đêm đợi biển".
• Ý nghĩa: Hình ảnh này không chỉ tả thực mái tóc bạc vì thời gian mà còn biểu tượng cho sự hy sinh, nỗi lo âu khắc khoải của người phụ nữ hậu phương. "Đợi biển" là đợi người thân trở về giữa sóng gió, thể hiện sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ bến. Nó làm sâu sắc thêm chủ đề về sự tảo tần và sức chịu đựng bền bỉ của con người vùng biển.
Câu 4: Cách hiểu về hình ảnh "Làng là mảnh lưới trăm năm".
• Trả lời: Đây là một cách định nghĩa độc đáo. "Mảnh lưới" không chỉ là công cụ lao động mà đã trở thành máu thịt, thành truyền thống được truyền từ đời này sang đời khác ("trăm năm"). Nó cho thấy cuộc sống của dân làng gắn bó mật thiết, không thể tách rời với nghề biển, dù gian khổ nhưng vẫn đầy tự hào.
Câu 1:
Bài thơ “Những người đàn bà bán ngô nướng” của Nguyễn Đức Hạnh đã khắc họa chân thực hình ảnh những người phụ nữ nghèo lam lũ nơi vỉa hè. Họ “bày số phận mình bên đường”, gợi lên một cuộc sống mưu sinh đầy nhọc nhằn, tủi cực. Bằng nghệ thuật ẩn dụ giàu sức gợi như “bán dần từng mảnh đời mình nuôi con”, tác giả đã làm nổi bật sự hi sinh thầm lặng và tình mẫu tử sâu sắc. Đặc biệt, hình ảnh “những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm” không chỉ phản ánh sự rẻ rúng của đồng tiền mà còn tố cáo sự vô cảm của con người trong xã hội. Bài thơ còn có giọng điệu trầm lắng, giàu cảm xúc, kết hợp với thể thơ tự do giúp dòng cảm xúc tuôn chảy tự nhiên. Qua đó, tác phẩm gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng nhân ái: con người cần biết yêu thương, trân trọng những số phận nhỏ bé quanh mình. Đây không chỉ là một bài thơ về người bán ngô mà còn là lời nhắc nhở về cách sống có tình, có nghĩa trong cuộc đời.
Câu 2:
Trong hành trình sống, con người không thể tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Câu nói của Vivian Greene: “Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua, cuộc sống là để học cách khiêu vũ trong mưa” đã gửi gắm một triết lí sống tích cực và sâu sắc. Đó là lời nhắc nhở mỗi người cần chủ động đối diện với nghịch cảnh thay vì né tránh.
Trước hết, “cơn bão” là ẩn dụ cho những biến cố, khó khăn trong cuộc sống như thất bại, đau khổ hay mất mát. “Chờ đợi cơn bão đi qua” thể hiện thái độ bị động, trông chờ hoàn cảnh thay đổi. Ngược lại, “khiêu vũ trong mưa” là hình ảnh tượng trưng cho tinh thần lạc quan, bản lĩnh, biết thích nghi và tìm niềm vui ngay trong nghịch cảnh. Như vậy, câu nói khẳng định: cuộc sống không phải là né tránh khó khăn mà là học cách sống tích cực trong chính hoàn cảnh khó khăn đó.
Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người biết vượt lên nghịch cảnh. Nhà khoa học Stephen Hawking dù bị liệt gần như toàn thân vẫn cống hiến cho khoa học nhân loại. Hay trong cuộc sống đời thường, nhiều người dù nghèo khó vẫn vươn lên học tập, lao động để thay đổi số phận. Họ không “chờ bão tan” mà chủ động “khiêu vũ trong mưa” – biến khó khăn thành động lực phát triển.
Tuy nhiên, cũng có những người chọn cách buông xuôi, đổ lỗi cho hoàn cảnh. Họ sợ thất bại, ngại thử thách nên mãi giậm chân tại chỗ. Đây là lối sống tiêu cực cần phê phán. Bởi nếu ai cũng chờ đợi điều kiện thuận lợi mới hành động thì sẽ không có sự tiến bộ nào xảy ra.
Dẫu vậy, “khiêu vũ trong mưa” không có nghĩa là bất chấp mọi khó khăn một cách mù quáng. Con người cần có sự chuẩn bị, bản lĩnh và ý chí để vượt qua thử thách một cách tỉnh táo. Sự lạc quan phải đi cùng với hành động thực tế.
Đối với học sinh, bài học rút ra là cần rèn luyện ý chí, không nản lòng trước khó khăn trong học tập và cuộc sống. Mỗi thử thách chính là cơ hội để trưởng thành. Thay vì sợ hãi, hãy đối diện và vượt qua.
Tóm lại, câu nói của Vivian Greene là một triết lí sống đúng đắn: hãy sống tích cực, chủ động trước nghịch cảnh. Bởi chính trong “cơn mưa” của cuộc đời, con người mới học được cách mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Câu 1. Xác định thể thơ
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do
Không bị ràng buộc về số chữ, số câu Nhịp điệu linh hoạt, phù hợp bộc lộ cảm xúc
Câu 2. Từ ngữ thể hiện thái độ của người đi đường
Các từ ngữ:
“thờ ơ” “rẻ rúng” “cầm lên vứt xuống”
Thái độ:
Lạnh lùng, vô cảm
Xem thường, thiếu tôn trọng người bán ngô
Câu 3. Biện pháp tu từ và tác dụng
Biện pháp tu từ:
Ẩn dụ:
“Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm”“bán dần từng mảnh đời mình nuôi con”
Tác dụng:
Làm nổi bật nỗi vất vả, hi sinh của người phụ nữ
Gợi lên sự tàn nhẫn của cuộc sống khi đồng tiền lấn át giá trị con người
Tăng tính biểu cảm, lay động lòng trắc ẩn
Câu 4. Mạch cảm xúc của bài thơ
Mạch cảm xúc phát triển theo trình tự:
Mở đầu:
Khắc họa hình ảnh người phụ nữ bán ngô bên đường → số phận lam lũ
Tiếp theo:
Phản ánh thái độ thờ ơ, vô cảm của người qua đường
Sau đó:
Nhân vật “tôi” hồi tưởng tuổi thơ, liên hệ đến mẹ → cảm xúc dâng trào
Cuối cùng:
Suy ngẫm, trân trọng, xót xa trước số phận người phụ nữ
Mạch cảm xúc: từ quan sát → suy nghĩ → hồi tưởng → chiêm nghiệm
Câu 5. Thông điệp và lí giải
Thông điệp:
Cần biết yêu thương, cảm thông và trân trọng những con người lao động nghèo trong cuộc sống.
Lí giải:
Họ là những người hi sinh thầm lặng
Cuộc sống mưu sinh đầy nhọc nhằn
Sự vô cảm của xã hội làm họ càng thêm thiệt thòi.
Vì vậy, mỗi người cần sống nhân ái, biết sẻ chia
Câu 1: Đoạn trích trên được viết theo:
_ Thể thơ tự do
Câu 2: Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là:
+ Câu ví dặm nằm nghiêng/ Trên nắng và dưới cát (chỉ một vùng đất đầy nắng gắt và cát bao phủ, thể hiện một vùng đất khô cằn và khắc nghiệt)
+ Chỉ có gió bão là tốt tươi như cỏ/ Không ai gieo mọc trắng mặt người. (Chỉ một hiện tượng thiên nhiên đặc trưng của vùng đất miền Trung: nhiều bão lũ, mưa giông.)
Câu 3:Những dòng thơ trên gợi ta nghĩ đến mảnh đất và con người miền Trung:
+ Câu thơ Eo đất này thắt đáy lưng ong gợi ra một mảnh đất miền Trung bé nhỏ, dài và hẹp, bị chia cắt thành nhiều đồng bằng nhỏ, đất đai cằn cỗi, không màu mỡ. Tất cả các yếu tố đó khiến cho mảnh đất miền Trung trở nên khó sống, khó phát triển.
+ Câu thơ Cho tình người đọng mật dường như tạo nên một sự đối lập với câu trước đó. Có thể thiên nhiên nghiệt ngã nhưng tình người thì không. Cũng như những giọt mật dâng hiến cho đời, con người nơi đây đậm tình đậm nghĩa, giàu yêu thương, giàu nghị lực, ý chí vươn lên, không ngại khó ngại khổ. Con người vẫn gắn bó với nhau với mảnh đất nơi đây bằng tình yêu chân thành, giản dị.
Câu 4: Thành ngữ “mảnh đất nghèo mỏng tới không kịp rớt” làm nổi bật sự khắc nghiệt, cằn cỗi của thiên nhiên miền Trung, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương, cảm thông và trân trọng của tác giả với con người nơi đây.
Câu 5: Đó là một tình thương mến, một sự đồng cảm dành cho Miền Trung. Những câu thơ như "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" hay "Đến câu hát cũng hai lần sàng lại",… gợi một nỗi trăn trở, day dứt, một niềm thương cảm sâu sắc đối với mảnh đất khô cằn, thiên nhiên không ưu đãi, luôn gieo bao nỗi tai ương lên cuộc sống vốn đã nhọc nhằn của người dân nơi đây. Đó còn là niềm cảm phục về ý chí, nghị lực của người dân miền Trung.
Câu 1. Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích hình ảnh “cơm” trong đoạn trích
Hình ảnh “cơm” trong truyện ngắn Cơm mùi khói bếp của Hoàng Công Danh là biểu tượng giản dị mà sâu sắc, gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng và tình quê mộc mạc, ấm áp. “Cà mèn cơm”, “chén cơm”, “miếng cơm cháy” không chỉ là những món ăn quen thuộc mà còn là kết tinh của tình thương, của hơi ấm gia đình mà người mẹ dành cho con. Từng hạt cơm thấm đẫm mồ hôi, tình yêu và nỗi lo âu của mẹ — người luôn nghĩ cho con dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Câu nói “Không ai thương bằng cơm thương” là lời nhắn nhủ giản dị mà thấm thía: tình mẹ cũng như bát cơm – nuôi dưỡng con từ những điều bình dị nhất. Khi mẹ mất, “chén cơm trắng” trên bàn thờ trở thành nỗi đau, là biểu tượng cho sự mất mát không thể bù đắp. Qua hình ảnh cơm, tác giả khắc họa sâu sắc vẻ đẹp của tình mẹ Việt Nam – âm thầm, bao dung, vĩnh cửu – đồng thời gợi cho người đọc niềm trân trọng những điều giản đơn, gần gũi mà thiêng liêng trong cuộc sống.
Câu 2. Viết bài văn (khoảng 600 chữ) nêu suy nghĩ về vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc
Trong thời đại hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, con người có cơ hội tiếp xúc và học hỏi nhiều nền văn hóa khác nhau. Tuy nhiên, giữa sự giao thoa mạnh mẽ ấy, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên vô cùng cần thiết, bởi đó chính là gốc rễ, là linh hồn của một quốc gia. Bản sắc văn hóa dân tộc là toàn bộ những giá trị vật chất và tinh thần đặc trưng, tạo nên nét riêng biệt của một dân tộc: từ tiếng nói, trang phục, phong tục tập quán, đến lối sống, đạo lý và tâm hồn con người. Nó được hình thành qua hàng nghìn năm lịch sử, là kết tinh của trí tuệ, lao động và truyền thống của cha ông. Giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khép kín, mà là biết trân trọng, bảo tồn những giá trị truyền thống tốt đẹp trong khi tiếp thu tinh hoa của nhân loại. Trong xã hội hiện nay, nhiều biểu hiện cho thấy bản sắc dân tộc đang bị mai một: giới trẻ chuộng văn hóa ngoại, thờ ơ với tiếng Việt, với áo dài, với lễ hội truyền thống; nhiều phong tục bị lãng quên, thay vào đó là lối sống thực dụng, lai căng. Điều đó đặt ra thách thức lớn cho mỗi người Việt: làm sao để hội nhập mà không hòa tan, để phát triển mà không đánh mất chính mình. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ – những người đang sống và sáng tạo trong thời đại mới. Mỗi người có thể bắt đầu từ những việc nhỏ: nói năng đúng mực, tự hào khi mặc áo dài, biết trân trọng tiếng Việt, hiểu biết và thực hành các phong tục truyền thống. Nhà nước cần quan tâm hơn đến việc bảo tồn di sản, phát huy giá trị văn hóa dân gian, giáo dục lòng yêu nước và ý thức tự tôn dân tộc trong học đường. Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là gìn giữ quá khứ mà còn là bảo vệ tương lai, bởi chỉ khi một dân tộc biết trân quý cội nguồn của mình, dân tộc ấy mới có thể đứng vững và phát triển trong thế giới hiện đại. Văn hóa là linh hồn của quốc gia – mất văn hóa là mất chính mình. Vì thế, mỗi người Việt Nam cần ý thức sâu sắc: hội nhập nhưng không hòa tan, phát triển nhưng vẫn giữ trọn hồn Việt.
Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của anh/chị về đoạn trích
Đoạn thơ “Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu…” của Tạ Hữu Yên là khúc ca tha thiết, chan chứa tình yêu và niềm tự hào về Tổ quốc Việt Nam giàu đẹp, kiên cường và nhân hậu. Hình ảnh “giọt đàn bầu” gợi nên vẻ đẹp mềm mại, duyên dáng của đất nước, đồng thời ẩn chứa âm điệu sâu lắng, da diết như tâm hồn dân tộc. Trong khúc nhạc ấy vang lên nỗi đau âm thầm của người mẹ Việt Nam — biểu tượng của sự hy sinh, chịu đựng và lòng nhân hậu vô bờ. Mẹ tiễn con đi chiến đấu, lặng lẽ khóc khi con không trở về, nhưng vẫn kiên cường, lặng im, tượng trưng cho sức mạnh bền bỉ của dân tộc. Đất nước hiện lên giản dị mà vĩ đại, từ thuở “còn nằm nôi” đã biết “chắn bão dông”, “ngăn nắng lửa”, vẫn vang vọng tiếng ca dao ngọt ngào trong trưa hè. Đoạn thơ vừa mang âm hưởng trữ tình sâu sắc, vừa thể hiện niềm biết ơn, tự hào về Mẹ – về Đất Nước – những con người “suốt đời lam lũ” nhưng “yêu trọn tình đời, muối mặn gừng cay”. Đó là lời tri ân và khúc hát ngợi ca thiêng liêng dành cho Tổ quốc Việt Nam.
Câu 2. Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ ý kiến về việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông
Trong cuộc sống, việc góp ý và nhận xét người khác là điều cần thiết để mỗi người nhận ra ưu điểm, khuyết điểm và hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, góp ý trước đám đông là một vấn đề đòi hỏi sự tinh tế, khéo léo và nhân văn, bởi nếu không cẩn trọng, lời nói ấy có thể khiến người nghe tổn thương và làm xấu đi mối quan hệ giữa con người với nhau.
Góp ý là hành động thể hiện thiện chí muốn giúp người khác tiến bộ. Tuy nhiên, khi việc góp ý diễn ra nơi đông người, nó dễ khiến người được góp ý cảm thấy xấu hổ, tự ái, thậm chí bị xúc phạm. Lúc ấy, lời nói dù đúng đến đâu cũng có thể trở nên vô ích, vì nó không còn xuất phát từ sự cảm thông mà giống như một lời phê phán công khai. Trái lại, nếu ta biết chọn cách nói nhẹ nhàng, tế nhị, đúng lúc – góp ý riêng, chân thành – thì người nghe sẽ dễ tiếp thu và trân trọng hơn.Thực tế, có nhiều người vì nóng vội hoặc muốn thể hiện bản thân mà vội vàng phê bình người khác trước tập thể. Họ nghĩ mình đang thẳng thắn, nhưng đôi khi lại vô tình làm tổn thương lòng tự trọng của người khác. Ngược lại, cũng có những người biết ứng xử khéo léo, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở riêng hoặc chọn lời nói tinh tế giữa đám đông để vừa giúp người kia nhận ra sai lầm, vừa giữ được sự tôn trọng. Chính điều đó thể hiện bản lĩnh, nhân cách và văn hóa giao tiếp của con người hiện đại.Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe, không nên tự ái hay né tránh. Góp ý, dù trong hoàn cảnh nào, vẫn là cơ hội để ta nhìn lại mình và trưởng thành hơn.
Góp ý người khác trước đám đông là việc cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Hãy nói bằng sự thấu hiểu và tôn trọng, vì mục đích cuối cùng của lời góp ý không phải để phán xét, mà để cùng nhau tốt hơn. Một lời nói đúng lúc, đúng cách có thể khiến người khác thay đổi theo hướng tích cực, còn một lời nói thiếu tế nhị có thể để lại vết thương dài lâu.
Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là _Thể thơ tự do.
Câu 2: Trong văn bản, con người được miêu tả qua hình ảnh:
"Ai đang ngồi hát trước mùa xuân", "người sinh nở".
Câu 3:
Theo em, các hình ảnh "bề sâu, sỏi đá, tướp máu" ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, gian khổ trong cuộc sống mà con người phải đối mặt để trưởng thành và phát triển.
Câu 4: Biện pháp tu từ so sánh "Nảy chiếc lá như người sinh nở" có tác dụng:
-Tăng sức gợi hình: Miêu tả sinh động quá trình cành non nảy lá, tạo cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.
-Tăng sức gợi cảm: Thể hiện sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp của sự sống, đồng thời liên tưởng đến sự vất vả, thiêng liêng của quá trình sinh nở của người mẹ.
=> Nhấn mạnh sâu sắc hơn về sự tương đồng giữa thiên nhiên và con người.
Câu 5:
Bài học rút ra từ văn bản "Cuối rễ đầu cành" chính là tinh thần vươn lên mạnh mẽ, vượt qua mọi nghịch cảnh để trưởng thành và phát triển. Giống như cái rễ non cắm sâu vào lòng đất, bất chấp sỏi đá để tìm dưỡng chất, hay cái cành non kiên cường trước mưa đông nắng hạ để nảy lộc đơm hoa, con người cũng cần ý chí kiên cường, nghị lực phi thường để đối mặt và chinh phục những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết trân trọng sự sống, trân trọng những gì mình đang có, và luôn ghi nhớ, biết ơn những người đã dìu dắt, nâng đỡ ta trên hành trình ấy. Cuối cùng, thông điệp ý nghĩa mà văn bản gửi gắm là hãy sống một cuộc đời thật ý nghĩa, đóng góp sức mình cho cộng đồng và xã hội, để mỗi sự tồn tại đều trở nên đáng quý, đáng trân trọng.